Chương 37
bởi Ly Thiên– …Mọi chuyện là như vậy đó. May mà sơ cứu kịp thời nên thằng bé không sao. Nhưng sau khi về lâu đài nghỉ ngơi thì đột nhiên lại xảy ra cơ sự này.
Ashley im lặng một lúc lâu. Ông có cảm giác như Công tước đang cố tình bỏ qua rất nhiều chi tiết quan trọng, nhưng cũng thật khó để căn vặn thêm.
Tuy nhiên, ông vẫn có thể lờ mờ đoán được tình hình. Hơn ai hết, ông hiểu rõ tính cách của con trai mình. Việc Bliss “ăn nhầm” nấm độc chắc chắn cũng có một phần lỗi của thằng bé, nỗi nghi ngờ đó cứ lởn vởn trong đầu ông.
“…Tôi hiểu rồi.”
Cuối cùng, Ashley dùng chất giọng điềm tĩnh để kết thúc cuộc trò chuyện.
“Tôi sẽ khởi hành ngay bây giờ. Trước khi đến nơi tôi sẽ liên lạc lại, phiền ngài chuẩn bị sẵn sàng để tôi có thể đón thằng bé về ngay.”
Lời nhờ cậy lịch sự của Ashley lập tức nhận được sự đồng ý từ Công tước.
– Tôi biết rồi. Chúng tôi đưa thằng bé ra sân bay cũng được mà.
“Không cần đâu ạ, cảm ơn ngài đã chăm sóc thằng bé. Hẹn sớm gặp lại ngài.”
Sau khi từ chối một cách nhã nhặn, Ashley cúp máy rồi lập tức gọi thư ký vào.
“Chuẩn bị chuyên cơ đi. Chúng ta sẽ sang Anh ngay bây giờ.”
“Vâng thưa ngài. Có cần thông báo cho ngài Niles biết không ạ?”
Trước câu hỏi của thư ký, Ashley đắn đo một lát rồi gật đầu. Dù sao thì cũng phải mất một lúc nữa chuyên cơ mới cất cánh được. Cũng nên báo tin này cho Koi biết, chắc chắn em ấy sẽ đòi sang Anh ngay lập tức vì quá lo lắng cho con….
“…Hàaaa.”
Ashley ngả lưng sâu vào ghế, ngửa cổ lên trần nhà trút một tiếng thở dài thườn thượt.
Đúng là chẳng có ngày nào được yên ổn.
“Trời đất ơi, Bliss!”
Vừa nhìn thấy đứa con bé bỏng nằm lẻ loi trên chiếc giường rộng lớn, Koi hoảng hốt chạy ào tới. Cậu vội vã kiểm tra tình trạng của con, may mắn thay ngoài hai má hơi ửng đỏ thì không có vẻ gì là nghiêm trọng.
“Bliss… May quá.”
Koi thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt đứa trẻ. Tuy vẫn còn hơi sốt nhẹ nhưng đây là triệu chứng bình thường của quá trình phân hóa, chắc chắn thằng bé sẽ sớm khỏe lại thôi. Con trai daddy giỏi lắm, một mình cũng kiên cường vượt qua được. Đang định đưa tay vuốt tóc khen ngợi con thì.
…Hửm?
Cậu cảm thấy có gì đó khang khác. Do một tai nạn hồi nhỏ bị chấn thương ở đầu nên Koi mất đi khứu giác, cậu hoàn toàn không thể ngửi thấy mùi hương đang tỏa ra trong phòng lúc này. Thế nhưng, càng ngắm nhìn khuôn mặt đang say giấc của Bliss, một sức hút kỳ lạ càng trỗi dậy mãnh liệt trong cậu. Một sức hút không đơn thuần chỉ vì đây là con trai mình, mà dường như bắt nguồn từ một lý do nào khác.
Đừng bảo là.
Ngay khi Koi đang tròn mắt kinh ngạc trước suy đoán của chính mình, tiếng gõ cửa vang lên, một lát sau Ashley bước vào.
“Koi, sao rồi? Bliss thế nào rồi em. Ổn chứ?”
“Ash.”
Koi quay đầu lại, cố gắng kìm nén nhịp đập liên hồi của trái tim. Cùng lúc đó, Ashley sải những bước dài tiến vào phòng, cất giọng đều đều, lạnh nhạt như thường lệ.
“Bác sĩ bảo chắc chắn là đang phân hóa rồi. Không có biểu hiện gì bất thường cả. Vụ ăn nhầm nấm độc cũng không để lại di chứng gì nên em cứ yên tâm. Bây giờ chúng ta đưa con về rồi tiến hành kiểm tra tổng quát….”
“Ash.”
Koi lập tức bước đến trước mặt Ashley. Cậu phải nói ra điều này, nhưng cả cơ thể cứ run lên bần bật. Ashley vẫn kiên nhẫn đứng đợi. Nuốt khan một cái, cảm nhận nhịp tim đang đập thình thịch liên hồi, Koi mới khó nhọc mở lời.
“Anh này, có phải… trong phòng đang có mùi Pheromone không?”
“Cái gì cơ?”
Ashley cau mày nhìn xuống Koi. Trước khi họ đến, căn phòng đã được thông gió vài lần rồi. Lượng Pheromone giải phóng trong quá trình phân hóa hầu như chẳng còn vương vấn lại bao nhiêu. Phải là người cực kỳ nhạy cảm mới có thể ngửi thấy được chút ít Pheromone còn sót lại này.
Hoặc là do phản ứng quá mẫn cảm.
Những người mang đặc tính (Alpha/Omega) có thể để lại ‘dấu ấn’ (đánh dấu chủ quyền) vào tai đối phương. Với Alpha, họ có thể đánh dấu lên vô số Omega mà không bị giới hạn. Ngược lại, dấu ấn đó cũng có thể bị một Alpha khác đè lên, hoặc tự biến mất mà chẳng cần lý do gì. Nói tóm lại, Alpha có thể đánh dấu vô số Omega nhưng dấu ấn đó chẳng mang lại hiệu quả cưỡng chế nào cả. Sự ràng buộc cũng rất lỏng lẻo, thường xuyên có trường hợp Omega dù đã bị đánh dấu nhưng vẫn phát tình khi ngửi thấy Pheromone của một Alpha khác.
Nhưng Omega thì khác. Cả đời họ chỉ có thể để lại dấu ấn duy nhất lên một Alpha, và dấu ấn đó sẽ không bao giờ biến mất cho đến khi một trong hai người chết đi. Và một Alpha đã nhận dấu ấn từ Omega thì sẽ không thể ngửi thấy Pheromone của bất kỳ ai khác ngoài Omega đó, đồng thời cũng không thể có con với ai khác.
Tóm lại, dấu ấn của Omega mang tính tuyệt đối, chỉ một lần duy nhất là trói buộc đối phương cả đời. Đúng với câu nói ‘Cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta’.
…Tuy nhiên.
Ashley bị chứng rối loạn thần kinh liên quan đến Pheromone nên không thể nhận dấu ấn. Vì thế, ông vẫn có thể ngửi thấy Pheromone của những Omega khác ngoài Koi, ngặt nỗi cứ ngửi thấy là ông lại lên cơn co giật. Do đó, trong những trường hợp bất khả kháng, ông thường phải uống thuốc ức chế khứu giác hoặc dùng các biện pháp ngăn chặn những người mang đặc tính khác tiếp cận mình. Nhưng khi có Koi ở bên cạnh, ông chẳng cần phải làm gì cả. Bởi chính Pheromone của Koi là liều thuốc an thần hiệu quả nhất giúp ông bình tĩnh lại.
Nhưng dù vậy, chưa bao giờ Koi chủ động bảo Ashley ngửi thử Pheromone của ai đó. Nên việc Koi đột nhiên hỏi trong phòng có mùi Pheromone không khiến Ashley không khỏi thắc mắc.
“Tự dưng em nói cái gì vậy?”
“Anh thử ngửi xem có mùi Pheromone không đi. Em không ngửi được, nhờ anh đấy.”
Trước sự nài nỉ của Koi, Ashley đành hạ tay xuống. Trong căn phòng rộng lớn này chỉ có Ashley, Koi và đứa con bé bỏng của họ. Hít một hơi thật chậm, cố gắng cảm nhận những mùi hương còn sót lại trong không khí đến lần thứ ba.
“…Cái mùi quái gì thế này?”
Ashley chợt nhăn mặt, lẩm bẩm đầy vẻ khó chịu. Thấy ông đưa một tay lên bịt kín mũi và miệng, Koi mừng rỡ hỏi dồn.
“Sao thế? Anh ngửi thấy mùi gì à? Hả? Ngửi thấy đúng không? Đúng không?”
“Từ từ đã Koi. …Lạ thật đấy.”
Giơ một tay lên ra hiệu cho Koi đợi một lát, Ashley vẫn giữ khuôn mặt nhăn nhó, đưa mắt nhìn quanh phòng rồi từ từ hạ bàn tay đang bịt mũi xuống. Hít một hơi thật sâu và chậm rãi, ông xác nhận lại mùi hương một lần nữa. Chắc chắn rồi. Không thể sai được.
Trong không khí thoang thoảng mùi Pheromone của Omega.
Đó không phải là mùi của Koi. Nếu là mùi của Koi thì ông đã không cảm thấy buồn nôn thế này.
Nhưng cái mùi này cũng không đến mức khiến ông kinh tởm hay muốn nôn mửa. Rốt cuộc đây là mùi gì nhỉ.
Đúng lúc đó, tầm nhìn của Ashley chợt va phải một bóng hình. Không phải là Koi yêu dấu đang đứng trước mặt ông, mà là đứa trẻ bé xíu đang nằm ngoan ngoãn trên giường phía sau Koi.
…Không thể nào, không có chuyện đó đâu.
Mang theo cảm giác khó tin tột độ, Ashley bước tới một bước. Koi đứng bên cạnh không thể kìm nén thêm được nữa, lên tiếng.
“Đúng thế phải không? Có mùi đúng không? Em đoán đúng rồi phải không, hả anh?”
Ashley chẳng còn tâm trí đâu mà hỏi xem Koi đang nghĩ gì. Ông chầm chậm bước đến bên Bliss. Đứa trẻ vẫn đang say giấc nồng. Nhưng càng tiến lại gần, sự nghi ngờ trong ông càng biến thành niềm tin chắc chắn.
Bởi mùi hương ấy càng lúc càng trở nên nồng đậm.
Đó không phải là mùi Pheromone kinh tởm của bọn Cực Alpha, mà là mùi hương của một Omega. Cùng đặc tính với Koi, đứa con duy nhất mang đặc tính đó.
Ashley từ từ đưa tay ra, chạm vào người đứa trẻ. Bàn tay đang run rẩy nhè nhẹ bỗng ngừng bặt ngay khi ôm lấy cơ thể bé bỏng ấy. Trút một tiếng thở dài nhẹ nhõm “Phù”, Ashley ôm trọn Bliss vào lòng, vùi mũi vào đỉnh đầu cậu bé. Từ xoáy tóc của đứa trẻ đang ngủ say, một mùi hương thanh mát và dễ chịu tỏa ra ngào ngạt.
Chính xác là mùi Pheromone của Omega, giống hệt như Koi.
“Trời đất ơi.”
Lúc này Ashley mới thốt nên lời. Ôm chặt đứa trẻ trong tay, ông ngước nhìn Koi, giọng điệu vẫn chưa hết bàng hoàng.
“Trời đất ơi Koi. Thần thánh thật sự tồn tại.”
“Đúng không? Em nói đúng mà phải không?”
Nghe Ashley nói vậy, Koi càng thêm phấn khích, giọng nói cũng cao vút lên.
“Bliss có cùng đặc tính với em. Đúng vậy không anh?”
“Ừ, đúng thế. …Có lẽ vậy.”
Ashley bỏ lửng câu nói rồi mới thêm vào hai chữ ‘có lẽ’. Biết đâu thằng bé chỉ là một Omega bình thường. Nếu là Omega bình thường thì mùi hương sẽ không nồng đậm đến thế này, nhưng ông vẫn để ngỏ một phần trăm khả năng. Mà đặc tính gì thì có quan trọng đâu cơ chứ. Miễn không phải là Cực Alpha thì ông đều dang tay chào đón, đằng này lại còn là Omega nữa chứ.
“Chắc chắn thằng bé có cùng đặc tính với em, em tin chắc chắn là vậy.”
Koi lại một lần nữa khẳng định chắc nịch. Nhìn người bạn đời của mình, Ashley không giấu nổi nụ cười mãn nguyện đang nở rộ trên môi.
—————-
Đã cưng nay còn Papa Ashley cưng thêm nữa =))))
0 Bình luận