Bạn không có cảnh báo nào.

    Chẳng mấy chốc, hai má và cả khuôn mặt cậu nhóc đã đỏ gay gắt lên. Cassian vội vã cho cậu uống ngụm nước để kìm lại cơn khóc, nhờ vậy mà những giọt nước mắt cũng ngừng rơi, nhưng thay vào đó là những tiếng nức nở nấc lên từng hồi. Nhìn đứa trẻ vì khóc quá nhiều mà thở hồng hộc, không thể hô hấp bình thường, một cảm giác trống rỗng bỗng chốc xâm chiếm tâm trí anh.

    Mình đang làm cái trò gì với một đứa trẻ thế này.

    Đang thở dài thườn thượt tự trách bản thân thảm hại, chợt Bliss thút thít hỏi qua những tiếng nấc.

    “T-Từ giờ, anh không, kể chuyện bí mật, cho em nghe nữa hả?”

    Cassian im lặng nhìn chăm chú vào khuôn mặt cậu nhóc. Trên khuôn mặt tròn xoe, đỏ bừng của Bliss là một mớ cảm xúc hỗn độn: bất an, thất vọng, mong đợi và cả cam chịu. Nếu anh trả lời là ‘Đúng vậy’, liệu Bliss sẽ lại òa khóc nức nở, hay lần này thằng bé sẽ cố gắng kìm nén?

    Chẳng hiểu sao, Cassian có linh cảm là vế sau. Bởi ngay lúc này đây, Bliss vẫn đang cắn chặt môi dưới, cố gắng nuốt ngược những tiếng nức nở vào trong. Thêm vào đó.

    “…Xin lỗi vì đã làm khó anh, Cassian.”

    Đứa trẻ lại một lần nữa nói lời xin lỗi bằng chất giọng run rẩy. Đến nước này, Cassian chỉ biết giương cờ trắng đầu hàng vô điều kiện.

    Được rồi, có một tháng thôi mà.

    Đúng như lời mẹ nói, cứ chia thời gian ra cho hợp lý là được. Dù sao thì chuyện này mẹ cũng có phần trách nhiệm, chắc bà sẽ gánh hộ một nửa. Khoảng thời gian còn lại thì mình cứ thoải mái tận hưởng kỳ nghỉ thôi. Những kế hoạch dang dở, lần sau bù lại cũng đâu có muộn.

    Hơn nữa, chuyện này cũng đâu đến mức phải làm cho đứa trẻ bé bỏng này khóc lóc thảm thương nhường này cơ chứ.

    Dù là chuyện ban sáng hay chuyện tự ý bô bô kể bí mật cho người khác nghe, suy cho cùng cũng chỉ là những lỗi lầm ngô nghê của con nít. Nghĩ vậy, anh thấy mọi thứ dường như cũng dễ dàng chấp nhận hơn.

    Tất nhiên, với một người luôn lên kế hoạch chi li, chính xác cho từng giai đoạn cuộc đời như anh, thì việc có lại một cơ hội “xõa” hết mình thế này quả là khó khăn. Nhưng chẳng sao cả. Người ta còn lên được sao Hỏa cơ mà, ba cái kỳ nghỉ hè nổi loạn thì có là gì mà không làm được chứ.

    “Lần sau đừng có đi kể cho người khác nghe nữa đấy.”

    Ngay lập tức, hai mắt Bliss mở to hết cỡ. Nhìn đôi mắt xanh biếc đang cố gắng rướn lên dưới bầu mắt sưng húp của cậu nhóc, Cassian bất giác bật cười. Thấy phản ứng đó của anh, Bliss lập tức quên béng luôn chuyện mình vừa khóc, phấn khích hét lớn.

    “Vâng, vâng vâng, từ giờ em tuyệt đối không nói cho ai biết đâu. Là bí mật mà! Đã là bí mật thì phải giữ kín chứ!”

    “Đúng thế, tuyệt đối nhé. Suỵt.”

    “Suỵt.”

    Cassian đưa ngón trỏ lên môi phát ra tiếng “Suỵt”, Bliss cũng ngoan ngoãn làm theo. Ngay sau đó, thằng bé nở nụ cười rạng rỡ rồi nhào vào lòng Cassian.

    “Cassian, em thích anh lắm.”

    Lần này, Cassian không đẩy đứa trẻ ra nữa mà vòng tay ôm trọn cậu nhóc vào lòng một cách ấm áp. Thậm chí, anh còn vỗ nhè nhẹ vào lưng thằng bé, mãi đến khi nhận ra hành động của chính mình, anh mới cười khổ.

    Đúng là đâm lao thì phải theo lao thôi.

    Nghĩ vậy, anh đành lôi cái kế hoạch ban đầu ra.

    “Sáng mai đi ngắm chim không?”

    “Ngắm chim á?”

    Nghe lời đề nghị bất ngờ, Bliss ngạc nhiên buông anh ra, ngước mắt lên nhìn. Cassian ‘Ừ’ một tiếng, gật đầu rồi nói tiếp.

    “Tụi mình sẽ dùng ống nhòm hay mấy dụng cụ đại loại thế để quan sát mấy chú chim. Trong lãnh địa nhà anh có một vùng đầm lầy ngắm chim lý tưởng lắm. Lái xe một lúc là tới….”

    “Em đi!”

    Bliss hào hứng hét toáng lên.

    “Em đi, em nhất định sẽ đi! Đi đâu cũng được hết! Đi, đi ngắm chim thôiiiii!”

    “Rồi, rồi.”

    Cassian gật đầu, thuận theo sự phấn khích của cậu nhóc. Mãi đến lúc Bliss mệt lả, bắt đầu thở hồng hộc, anh mới đứng dậy nói.

    “Nhưng đổi lại phải dậy sớm đấy, làm được không?”

    “Đương nhiên rồi, em dậy sớm giỏi lắm! Tin em đi!”

    Bliss vỗ ngực đôm đốp, dõng dạc tuyên bố đầy khí thế. Cassian gật đầu ‘Ừ’ một tiếng rồi đưa tay ra.

    “Giờ thì đi ngủ thôi, để anh đưa em về phòng.”

    “Ngủ chung không được sao anh?”

    Bliss ngước lên nhìn anh với ánh mắt đầy tiếc nuối. Khuôn mặt tèm lem vì khóc nãy giờ chính là thứ vũ khí tối thượng có sức sát thương mạnh nhất. Dù thằng bé chẳng hề cố ý, nhưng kết quả mang lại quả thực đáng gờm. Đang định mở miệng từ chối, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt đó, Cassian lập tức cứng họng. Cuối cùng, anh đành thở dài, bế bổng Bliss lên.

    “Chỉ hôm nay thôi đấy.”

    Nói đoạn, anh đặt Bliss xuống giường, tắt đèn rồi quay lại nằm xuống bên cạnh.

    “Ngủ ngon nhé, Bliss.”

    “Chúc anh ngủ ngon, Cassian.”

    Vừa nói lời chúc ngủ ngon rồi nhắm mắt lại, anh liền cảm nhận được một góc giường đang lún xuống. Bliss lén lút xích lại gần, ôm chầm lấy cánh tay của Cassian – người vẫn đang nằm im bất động.

    “Hì hì.”

    Bliss cười khúc khích, “Phù” một tiếng thở dài sâu rồi rúc đầu vào người anh. Chẳng bao lâu sau, nhịp thở đều đều của đứa trẻ đã vang lên. Cassian mở mắt, khẽ liếc nhìn xuống, Bliss đã chìm vào giấc ngủ sâu từ lúc nào.

    …Giờ tính sao đây.

    Dù anh có lén gỡ tay thằng bé ra rồi đẩy ra xa một chút, chắc nó cũng chẳng tỉnh giấc đâu. Đưa tay định gỡ tay đứa trẻ ra, nhưng rồi anh khựng lại, buông tiếng thở dài rồi từ bỏ ý định. Cứ tưởng với tâm trạng rối bời này thì chắc chắn đêm nay sẽ thức trắng, nhưng ngờ đâu chẳng bao lâu sau anh cũng chìm vào giấc ngủ sâu. Giống hệt như cái đứa trẻ đang đu bám trên cánh tay anh lúc này.

    ♪♪♬♩♪♪…

    Tiếng chuông báo thức điện thoại reo inh ỏi đánh thức Cassian. Trời vẫn chưa hửng sáng, nhưng muốn ngắm chim thì phải xuất phát từ sớm tinh mơ.

    ‘Em dậy sớm giỏi lắm! Tin em đi!’

    Mới tối hôm qua thôi Bliss còn cười toe toét, vỗ ngực tự tin lắm cơ mà. Tất nhiên là Cassian chẳng tin lấy nửa chữ.

    Biết ngay mà.

    Bật dậy sửa soạn xong xuôi, Cassian khoanh tay trước ngực, cau mày nhìn xuống đứa trẻ. Bliss vẫn đang say giấc nồng. “Hà”, buông tiếng thở dài, Cassian tắt cái báo thức đang reo ầm ĩ ngay bên cạnh đầu Bliss. Vứt chiếc điện thoại đã im bặt xuống giường, anh đứng trân trân nhìn Bliss vẫn đang chóp chép miệng ngủ say sưa.

    Hay là mình cứ lén đi một mình nhỉ, Cassian thoáng nghĩ như vậy, nhưng rồi lại đổi ý, khẽ lay người cậu bé.

    “Bliss, dậy đi em. Đi ngắm chim nào.”

    Giọng anh đều đều bình thản, nhưng Bliss hoàn toàn không có phản ứng gì. Nhìn bộ dạng hai tay giơ lên trời, ngủ say như chết của thằng nhóc một lúc, Cassian đứng dậy đi thẳng về phía phòng Bliss. Đúng như dự đoán, trên chiếc bàn nhỏ trong phòng ngủ, bộ quần áo mặc hôm nay đã được người hầu chuẩn bị và gấp gọn gàng từ hôm qua.

    Quay lại phòng mình, anh đích thân cởi bộ đồ ngủ thằng bé đang mặc ra rồi thay bộ đồ đã chuẩn bị sẵn vào, sau đó bế thằng bé ra khỏi phòng, trong suốt quá trình đó Bliss vẫn không hề mở mắt lấy một lần. Cassian lặng lẽ đặt cậu nhóc vào ghế phụ lái, cẩn thận thắt dây an toàn rồi khởi động xe tiến về phía đích đến. Vừa lái xe vừa ngắm mặt trời đang ló rạng đằng đông một lúc lâu, cuối cùng họ cũng đến khu đầm lầy.

    “Bliss, dậy đi em.”

    Sau khi tự mình lôi đồ nghề ra và hoàn tất mọi công tác chuẩn bị, anh mới quay lại lay gọi Bliss – người nãy giờ vẫn không thèm hé mắt lấy một lần, đang ngủ say như chết. Lúc này, cậu nhóc mới bắt đầu có phản ứng.

    “Ưm, ưm ưm.”

    “Dậy đi Bliss. Đến nơi rồi.”

    “Ưm ưm….”

    Đứa trẻ chớp chớp đôi mắt ngái ngủ nhìn Cassian. Thấy Bliss ngồi ngơ ngác với đôi mắt nhắm hờ, dường như vẫn chưa load được tình hình do cơn buồn ngủ ập đến, Cassian nói tiếp.

    “Dậy đi, đến giờ rồi. Từ đây chúng ta phải đi bộ vào.”

    “Ưm ưm.”

    Bliss rên rỉ những âm thanh ngái ngủ, lấy tay dụi dụi mắt rồi “Oápppp” ngáp một cái rõ to. Không chần chừ thêm nữa, Cassian bế Bliss ra khỏi xe, lấy chiếc áo choàng mỏng đã chuẩn bị sẵn ở hàng ghế sau khoác lên người cậu bé. Tiếp đó, anh kẹp đồ nghề vào một bên nách, tay kia xốc Bliss lên bế bổng rồi nói.

    “Nào, đi thôi.”

    Nằm ngoan ngoãn trong vòng tay Cassian – người đang sải những bước chân thoăn thoắt tiến về phía trước, Bliss đưa mắt nhìn xung quanh, phong cảnh lướt qua nhanh vùn vụt. “Oa”, cậu nhóc kêu lên một tiếng, hai má ửng hồng phấn khích.

    “Cassian ơi, anh giống Papa của em ghê.”

    Khuôn mặt tươi cười “hì hì” của cậu nhóc chẳng còn vương chút ngái ngủ nào. Cassian vẫn nhìn thẳng về phía trước, hờ hững đáp.

    “Không phải bảo là bạn bè sao?”

    Đó chỉ là một câu nói buột miệng chẳng mấy bận tâm, nhưng Bliss thì khác.

    “Không sao, vì chúng ta sắp kết hôn nên là người một nhà rồi mà.”

    Bliss tỉnh bơ đáp lời rồi dõng dạc nói thêm.

    “Với lại em cũng nhìn thấy ‘cái đó’ của Cassian rồi cơ mà. Nên em phải chịu trách nhiệm chứ. Như một người đàn ông đích thực!”

    Đàn ông cái khỉ mốc, ranh con hạt tiêu.

    “Chẳng phải em bảo em chưa thấy gì sao?”

    Cassian bật cười, lôi lời nói dối của cậu bé ra trêu chọc, Bliss liền “Hí hí” cười hùa theo rồi nói.

    “Thực ra là có thấy. Không sao đâu, dù sao chúng ta cũng sắp cưới nhau rồi mà.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú