Chương 49
bởi Ly ThiênĐứng ngoan ngoãn chờ quản gia xuất hiện, Bliss lúc này mới có thời gian để trầm trồ thán phục trước vẻ đẹp bên trong tòa lâu đài cổ kính hơn 300 năm tuổi này. Có lẽ nhờ bàn tay chăm sóc lão luyện của vị quản gia, mọi ngóc ngách trong lâu đài đều sạch bóng không một hạt bụi, ngăn nắp gọn gàng đến kinh ngạc. Những tấm rèm cửa được buộc cao bằng nhau tăm tắp, khoe trọn vẹn khung cửa sổ rộng lớn. Trên tường, những bức tranh lớn nhỏ được treo một cách bất đối xứng nhưng lại lấp đầy mọi khoảng trống, dù vẫn còn vài khung tranh trống trơn.
(Đoạn này raw viết là 300 tuổi mà trước Casian nói với nhỏ Bliss là lâu hơn vậy =)))
Chắc là họ định treo tranh khác lên đây nhỉ? Vừa ngước nhìn vừa thầm nghĩ chắc những khung tranh hay bức họa kia cũng nhuốm màu thời gian như chính tòa lâu đài này, thì ánh mắt cậu va phải một thứ. Một bức chân dung khổng lồ chiếm trọn mảng tường phía trên lò sưởi khiến Bliss tròn mắt sững sờ, đứng chết trân tại chỗ.
Cassian Strickland.
Chính là hắn ta. Chủ nhân của tòa lâu đài này, lý do khiến Bliss phải lặn lội sang tận nước Anh, kẻ thù không đội trời chung của gia đình cậu.
Trong tranh, gã đàn ông với mái tóc đen nhánh được chải chuốt bóng lộn vuốt ngược ra sau, một tay chống gậy, một tay chống hông, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Dáng điệu thì y hệt mấy gã quý tộc thời xưa, nhưng bộ đồ vest ba mảnh (suit 3 mảnh) phẳng phiu và chiếc kính gọng mảnh hắn đeo lại toát lên vẻ hiện đại, sành điệu, càng làm tôn lên vẻ kiêu ngạo, hống hách đến phát ghét.
Ý là dù ở thời đại nào thì ta đây vẫn là quý tộc cao quý chứ gì.
Hứ, Bliss nghiến răng định giơ “ngón tay thối” lên chửi thề. Nhưng vừa mới giơ nắm đấm lên thì cánh cửa phòng khách đột ngột mở ra, một bà lão bước vào. Thấy bộ dạng của Bliss, bà tròn mắt ngạc nhiên rồi nhìn chằm chằm vào nắm đấm đang giơ lơ lửng giữa không trung của cậu. Ánh mắt như muốn hỏi “Cậu định làm cái trò gì đấy?”. Bị bắt quả tang, Bliss chột dạ, từ từ giơ nốt tay kia lên rồi đan hai bàn tay vào nhau.
“Cháu chào phu nhân ạ. Cháu là Blair Carlton, đến đây để phỏng vấn xin việc ạ. Rất hân hạnh được gặp phu nhân.”
Hai tay đan vào nhau giữ khư khư trước ngực như đang cầu nguyện, cậu nở một nụ cười rạng rỡ, thân thiện hết mức có thể.
“Mong được phu nhân giúp đỡ ạ.”
Bầu không khí gượng gạo bao trùm lấy hai người.
Trong phòng khách tĩnh lặng như tờ. Penelope – vị nữ quản gia của gia tộc Bá tước, người luôn giữ tư thế lưng thẳng tắp cùng ánh mắt sắc lẹm soi xét người đối diện – tự tay rót trà vào tách rồi đặt trước mặt Bliss.
Từng cử chỉ, điệu bộ đều chuẩn xác, thanh tao, không một động tác thừa thãi, toát lên phong thái tao nhã, sang trọng cứ như bà mới là nữ chủ nhân thực sự của tòa lâu đài này vậy. Tất nhiên, bà luôn ý thức rõ ràng thân phận và địa vị của mình, bà chỉ là người thay mặt chủ nhân quán xuyến mọi việc trong nhà, giữ gìn cơ ngơi này chờ ngày nữ chủ nhân thực sự bước vào, lý tưởng đó chưa từng một lần bị lung lay.
Lần này cũng vậy, bà giữ thái độ chuyên nghiệp của một quản gia mẫn cán, lật giở từng trang hồ sơ của Bliss rồi mới ngước ánh mắt lạnh lùng lên nhìn cậu thiếu niên ngồi đối diện.
“Hai mươi tuổi sao? Thật chứ?”
Trước câu hỏi đầy vẻ nghi ngờ của bà, cậu thiếu niên tóc đỏ dõng dạc đáp.
“Vâng ạ, cháu hai mươi tuổi rồi ạ!”
Thật ra mới mười tám thôi.
Bliss thầm nhủ trong bụng nhưng bề ngoài vẫn cố tỏ ra bình thản, cười tươi như hoa. Vài tháng nữa mới đủ tuổi trưởng thành nhưng có hề gì. Đằng nào thì mớ giấy tờ này cũng là hàng fake cả mà.
…Chắc bà ấy không nhận ra đâu nhỉ?
Bliss lén lút quan sát sắc mặt Penelope. Bị ánh mắt sắc như dao cạo của bà quản gia soi mói từ nãy đến giờ khiến cậu toát mồ hôi hột, chỉ muốn co giò bỏ chạy ngay lập tức nhưng vẫn phải nghiến răng chịu đựng. Bởi vì ngay sau lưng bà quản gia chính là bức chân dung khổng lồ của tên khốn Cassian Strickland.
Hứ, cái đồ ái kỷ (yêu bản thân thái quá).
Mỗi lần cơn căng thẳng dâng lên tột độ, chỉ cần nhìn thấy cái bản mặt vênh váo đó là ý chí chiến đấu trong cậu lại sục sôi, tiếp thêm sức mạnh để cậu bám trụ lại. Lần này cũng vậy, vừa liếc nhìn bức chân dung để xốc lại tinh thần thì không may lúc thu ánh mắt về lại chạm ngay ánh mắt của bà quản gia. Đang thót tim vì sợ bị lộ, bà Penelope đẩy gọng kính lão lên, cất giọng nghiêm nghị.
“Từ nãy đến giờ tôi thấy cậu cứ hay ngước nhìn bức chân dung, có lý do gì đặc biệt sao? Lúc nãy cậu cũng đứng tần ngần trước bức chân dung của ngài Bá tước đúng không?”
Bliss giật thót mình. Quả nhiên là không qua mắt được bà quản gia tinh tường này. Nhưng bà ấy đâu phải là Papa Ashley. Lấy hết dũng khí, Bliss ngoan ngoãn cúi đầu đáp.
“Dạ, cháu đang thầm cầu nguyện cho buổi phỏng vấn hôm nay được suôn sẻ ạ.”
Hình như giọng mình hơi run thì phải. Không đâu, chắc không sao đâu. Chắc do mình nghe nhầm thôi.
…Chắc bà ấy nghĩ mình run vì căng thẳng thôi nhỉ?
Đang nơm nớp lo sợ thì Penelope nhíu mày, lặp lại từ khóa cậu vừa nói.
“Cầu nguyện sao?”
“Dạ vâng ạ.”
Bliss gật đầu, nở nụ cười gượng gạo chữa cháy.
“Vì cháu thực sự rất muốn được phục vụ ngài Bá tước Heringer ạ.”
Ánh mắt bà quản gia xoáy sâu vào cậu như muốn hỏi lý do, Bliss vội vã trình bày.
“Thật ra cháu là một người hâm mộ cuồng nhiệt của gia tộc Strickland ạ. Cháu đã tìm hiểu rất kỹ về lịch sử của gia tộc mình. Trong lúc đó, cháu vô tình biết được ngài Bá tước – vị Công tước tương lai của gia tộc – đang tuyển người làm nên cháu đã nộp đơn ứng tuyển ngay lập tức ạ.”
“Cậu là người hâm mộ của gia tộc Công tước sao…?”
Penelope nhìn Bliss với ánh mắt đầy hoài nghi. Cũng phải thôi. Thời buổi này làm gì có mấy ai đi thần tượng hay hâm mộ mù quáng một gia tộc quý tộc thừa kế tước vị và tài sản kếch xù từ đời này sang đời khác chứ. Nhưng may thay, Bliss đã lường trước được điều này và chuẩn bị sẵn bài vở.
“Dạ vâng ạ, đặc biệt cháu vô cùng ngưỡng mộ những chiến công hiển hách của ngài Công tước đời trước. Ví dụ như việc ngài ấy đã dẫn quân tiêu diệt tận gốc lũ cướp biển xâm phạm lãnh thổ, lập nên công trạng lớn….”
Và trong trận chiến đó, ngài ấy đã bắt sống nữ thủ lĩnh băng cướp biển rồi biến cô ta thành vợ mình.
Tất nhiên, ngọn lửa tình bùng cháy mãnh liệt rồi cũng tàn lụi lạnh lẽo, cuộc chia tay của họ cũng ầm ĩ chẳng kém. Chà, bộ phim đó bánh cuốn thật sự.
―Thưa phu nhân, trái tim tôi đã sớm lụi tàn thành tro bụi từ lâu rồi. Chẳng còn chút tình yêu nào vương vấn cho nàng nữa đâu.
Cuối cùng, khi ngài Công tước thú nhận đã đem lòng yêu người phụ nữ khác, vị Công tước phu nhân từng là thủ lĩnh hải tặc đã tức giận đến mức dùng dao đâm chết ông. Một vụ bê bối chấn động thời bấy giờ, đúng là một kịch bản xuất sắc.
Nhưng những tình tiết hấp dẫn, cẩu huyết nhất thì lại chẳng dám ho he nửa lời, chỉ dám nhặt nhạnh mấy thông tin lịch sử khô khan, nhàm chán để kể lể quả là một cực hình với Bliss. Nào là chuyện bà vợ bắt cóc ông chồng ngoại tình mang ra giữa biển khơi, hay là biến cố nào đã giúp tình yêu của họ nảy nở trở lại, rồi thì khoảnh khắc vỡ òa khi nhận ra tất cả những hiểu lầm, hận thù trước kia chỉ là một vở kịch được sắp đặt. Trời đất ơi, một bộ phim truyền hình đỉnh cao của đỉnh cao!
…Nhưng mà.
“Ngài Công tước đã đích thân được Nhà vua trao tặng huân chương danh dự, làm rạng danh gia tộc….”
Phải cố rặn ra mấy cái thông tin lịch sử khô như ngói trong khi đầu óc đang tràn ngập mấy tình tiết drama cẩu huyết đúng là một cực hình. Đang nhắm mắt nhắm mũi đọc như tụng kinh cầu mong cho màn tra khảo này sớm kết thúc, bỗng Bliss thấy khóe môi Penelope khẽ nhếch lên thành một nụ cười mỉm. May quá, có vẻ bà ấy ưng ý rồi! Đang thầm thở phào nhẹ nhõm vì công sức học vẹt đã được đền đáp thì Penelope lại lên tiếng.
“Nhưng mà.”
Bà cố tình nhấp một ngụm trà để tạo khoảng nghỉ, chiến thuật tâm lý của bà khiến tim Bliss lại đánh lô tô, căng tai lên nghe ngóng. Đặt tách trà xuống, Penelope hướng ánh mắt về phía Bliss, cuối cùng cũng đưa ra câu hỏi.
“Tại sao cậu không xin vào làm ở dinh thự Công tước mà lại đến đây? Nếu đã hâm mộ gia tộc Strickland thì phải đến dinh thự chính mới phải chứ?”
Trúng tủ rồi. Bliss tự tin lôi ngay câu trả lời đã được chuẩn bị sẵn ra.
“Dạ vì bên đó không còn chỗ trống ạ, vả lại, cháu muốn tìm hiểu nhiều hơn về vị Công tước tương lai hơn là ngài Công tước đương nhiệm ạ.”
Penelope nhướn mày, nhìn chằm chằm vào cậu. Ý bảo ‘Chỉ thế thôi sao?’. Bliss cuống cuồng lục lọi trí nhớ, lôi ra một loạt những “ưu điểm” của Cassian để tấu lên.
“Bởi vì ngài Bá tước là một người vô cùng tài giỏi và xuất chúng, ngay cả khi không có cái mác người thừa kế gia tộc Công tước chống lưng ạ.”
“Còn gì nữa không?”
“Ngài Bá tước cũng rất tích cực tham gia các hoạt động bảo vệ môi trường… cháu cũng rất quan tâm đến lĩnh vực này nên….”
“Còn gì nữa?”
“Hôm trước cháu có đọc được bài báo viết về việc ngài ấy quyến góp ủng hộ cho trẻ em nghèo. Cháu thực sự rất cảm động ạ.”
“Tiếp đi, còn gì nữa không?”
“Và còn….”
Càng nói mồ hôi hột càng tuôn ra như tắm ướt đẫm cả lưng. Người ta bảo fan hâm mộ và antifan chỉ cách nhau một ranh giới mỏng manh quả không sai. Nhờ mấy ngày nay điên cuồng đào bới mọi thông tin về Cassian mà giờ đây Bliss nắm rõ hắn ta như lòng bàn tay. Thậm chí cậu còn thuộc nằm lòng cái giai thoại từ thuở “xa lắc xa lơ” khi hắn ta mới ba tuổi, được cha bế ra ban công vẫy tay chào năm mới với dân chúng thì lỡ tay giật phăng bộ tóc giả của ngài Công tước, gây ra một trận hỗn loạn dở khóc dở cười.
Thấy Bliss trả lời lưu loát, trôi chảy mọi câu hỏi không vấp váp lấy một nhịp, Penelope nhìn cậu với ánh mắt khó đoán. Là hài lòng hay không hài lòng đây?
0 Bình luận