Chương 50
bởi Ly ThiênLỡ bị gán mác fan cuồng thì phiền phức to.
Bliss vội vàng huy động vài nơ-ron thần kinh ít ỏi còn lại để suy nghĩ. Khéo bà ấy lại nghĩ mình là kẻ bám đuôi (stalker) cũng nên. Nhưng nếu để lộ thân phận antifan thì còn thê thảm hơn. Tính sao bây giờ.
Thời gian trôi qua trong sự im lặng kéo dài của Penelope khiến bầu không khí càng thêm phần ngột ngạt. Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm sự căng thẳng này, Bliss đành lên tiếng trước.
“Dạ, câu hỏi tiếp theo là gì ạ…? Hay là buổi phỏng vấn kết thúc rồi ạ?”
Trước câu hỏi dè dặt của cậu, Penelope mới từ từ mở lời.
“Cậu bảo cậu là người Mỹ đúng không?”
“Vâng ạ.”
Cố kìm nén sự lo lắng, Bliss đáp lời. Giọng Penelope vẫn đều đều, trầm tĩnh.
“Lặn lội đường xa đến tận đây chắc cậu cũng vất vả lắm, đi đường có mệt mỏi lắm không?”
“À, dạ… cháu không sao ạ.”
Câu hỏi tiếp theo lại có vẻ bâng quơ, chẳng có gì to tát. Nhưng chính điều đó lại khiến Bliss càng thêm bất an. Dù vậy, cậu vẫn điềm tĩnh trả lời. Nghe xong, Penelope lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình.
“Để cậu con út bé bỏng đi một mình thế này, chắc ngài Miller lo lắng lắm.”
Thấy vẻ mặt xót xa của bà, Bliss tự tin đáp lại một cách đầy dõng dạc.
“À, không sao đâu ạ. Papa bảo sẽ sang thăm cháu thường xuyên mà.”
Nghe vậy, Penelope gật gù an tâm.
“Vậy sao? Thế thì tốt quá rồi. Sống ở đây cậu cũng không đến nỗi quá cô đơn đâu.”
“Dạ vâng, haha. Bác cứ yên tâm ạ. Cháu cảm ơn bác!”
“…….”
“Ha… haha….”
Tiếng cười của Bliss dần gượng gạo rồi tắt lịm. Cậu chợt nhận ra mình vừa lỡ lời, và nụ cười trên môi Penelope ngồi đối diện cũng đã biến mất từ lúc nào.
Cái quái gì thế này! Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy, á á, phải làm sao đây!
Ngay khoảnh khắc mặt Bliss biến sắc trắng bệch, Penelope ngồi thẳng lưng, dùng chất giọng nghiêm nghị gọi tên cậu.
“Bliss Miller, cậu đang làm cái trò gì ở đây vậy hả?”
Híc.
Khoảnh khắc đó, Bliss sợ đến xanh mặt, đứng chết trân tại chỗ.
Phòng khách chìm trong sự im lặng đáng sợ. Chỉ còn tiếng kim giây đồng hồ tích tắc đều đặn gõ vào bầu không khí lạnh lẽo. Penelope cứ lặng thinh nhìn chằm chằm vào Bliss. Ánh mắt như thách thức “Có giỏi thì biện minh đi xem nào”.
Đương nhiên là Bliss làm gì có lý do nào để biện minh. Tình huống nằm ngoài sức tưởng tượng này khiến cậu hoàn toàn á khẩu. Cậu cũng từng chuẩn bị tâm lý cho việc một ngày nào đó sẽ bị bại lộ thân phận. Nhưng đâu ngờ lại bị lật tẩy nhanh gọn lẹ đến mức này?
Mình đã đánh giá bà ấy quá thấp.
Bliss tự trách bản thân trong sự hối hận muộn màng. Bà ấy là người đã cống hiến cả đời làm quản gia cho một gia tộc quý tộc danh giá cơ mà. Dùng mấy cái mánh khóe rẻ tiền này hòng qua mặt một người sành sỏi như bà ấy thì đúng là quá sức ngạo mạn và vô lễ. Có nên xin lỗi không nhỉ, đương nhiên là phải xin lỗi rồi. Nhưng xin lỗi xong chắc chắn sẽ bị tống cổ ra đường mất. Không được, không thể thế được. Phải làm sao đây? Nói gì bây giờ?
“Bliss Miller.”
“D-Dạ, dạ vâng.”
Bị gọi tên lần nữa, Bliss giật thót mình, phản xạ có điều kiện đáp ngay tắp lự. Nhận ra mình vừa tự đào hố chôn mình sâu thêm, cậu nghe Penelope cất lời.
“Nói thật đi Bliss. Lý do cậu đến đây là gì.”
Khóe môi bà từ từ cong lên.
“Vì trót say đắm ngài Bá tước nên mới tìm đến tận đây đúng không?”
…Dạ?
Câu hỏi nằm ngoài sức tưởng tượng khiến Bliss trợn tròn mắt. Nhìn Bliss vẫn đứng đực ra đó như tượng đá, Penelope nắm chặt hai tay vào nhau, giọng điệu bỗng trở nên phấn khích như đang chìm đắm trong một giấc mộng đẹp.
“Trời đất ơi, cậu đã lớn ngần này rồi sao. Chắc Bliss không nhớ tôi đâu, nhưng hình ảnh cậu bé ngày xưa tôi vẫn còn nhớ như in đây này. Hình ảnh cậu tung tăng chạy nhảy trong dinh thự Công tước ấy. Hồi đó cậu đáng yêu vô cùng. Lúc cậu dõng dạc tuyên bố sẽ kết hôn với cậu chủ, trông cậu mới mạnh mẽ và dễ thương làm sao. Lúc cậu vội vã quay về Mỹ, tôi cứ ngỡ duyên phận của hai người thế là hết, ai ngờ cậu lại xuất hiện trước mặt tôi với dáng vẻ trưởng thành, xinh đẹp thế này.”
“…Dạ?”
Bliss ngơ ngác hỏi lại, nhưng bà vẫn tiếp tục cao giọng, nói với giọng điệu cuồng nhiệt như một thiếu nữ mộng mơ.
“Quả nhiên là vậy. Bấy lâu nay cậu vẫn luôn ôm ấp bóng hình ngài Bá tước đúng không. Cũng phải thôi. Dù lúc đó còn nhỏ nhưng tình cảm của cậu là thật lòng mà. Không ngờ cậu vẫn giữ ngài ấy ở một vị trí sâu đậm trong tim đến vậy! Vì không thể chịu đựng thêm nỗi nhớ nhung nên cậu mới lặn lội đến đây đúng không? Tôi hiểu mà, suốt quãng thời gian qua chắc hẳn cậu đã phải chịu đựng nhiều lắm.”
“Không phải, dạ khoan đã….”
Lúc này Bliss mới hoàn hồn đôi chút, định lên tiếng giải thích nhưng những lời cậu nói chẳng lọt vào tai bà.
“Không sao đâu, cậu không cần phải giải thích, tôi hiểu hết mà. Thật ra thì ngài Bá tước quả là một người chồng hoàn hảo không tì vết. Bấy lâu nay tôi vẫn luôn mong ngóng xem vị hôn thê nào sẽ may mắn lọt vào mắt xanh của ngài ấy để cùng ngài bước vào lễ đường thế kỷ…!”
Penelope còn “Hà” một tiếng thở dài, rồi lại dồn sự chú ý vào Bliss, lớn tiếng thốt lên.
“Nhưng không ngờ cậu út nhà Miller lại xuất hiện thế này. Quả là một cặp trời sinh! Tôi chưa bao giờ dám mơ giấc mơ này lại trở thành hiện thực. Cảm ơn trời đất, cảm ơn Chúa.”
Bà rướn người qua bàn, nắm chặt lấy hai tay Bliss lắc lắc liên hồi khiến cậu choáng váng không kịp phản ứng.
“A, không phải đâu, dạ. Bác quản gia ơi, không phải thế đâu ạ.”
“Dành cả thanh xuân để kiếm tìm tình yêu đầu đời, rồi lặn lội vượt đại dương xa xôi đến tận đây, lãng mạn quá đi mất. Cứ như một phân cảnh trong phim 「Công tước và Nữ hải tặc」 vậy đúng không? Ôi, hỡi người dấu yêu. Khoảnh khắc nàng rẽ sóng đạp gió xuất hiện trước mặt ta, mọi thứ thuộc về ta đã hoàn toàn thuộc về nàng mất rồi. Nữ hải tặc, phù thủy, tử thần biển cả, kẻ cướp áo đen, dù người đời có gọi nàng bằng muôn vàn danh xưng đáng sợ, nhưng chỉ với một ánh mắt, nàng đã cướp trọn trái tim ta…!”
Nhìn Penelope tuôn ra một tràng thoại sến súa, bi lụy y như diễn viên kịch, Bliss há hốc mồm kinh ngạc.
“Bác cũng xem bộ phim 「Công tước và Nữ hải tặc」 rồi ạ?”
Cơn phấn khích trào dâng, Bliss bật dậy khỏi ghế. Trong số những tài liệu phim ảnh cậu cày cuốc để tìm hiểu về gia tộc Strickland, bộ phim kinh điển 「Công tước và Nữ hải tặc」 là tác phẩm khiến cậu mê mẩn nhất. Phân đoạn ngài Công tước quỳ gối cầu hôn nữ thủ lĩnh hải tặc, Penelope lại thuộc nằm lòng không sai một chữ. Nghe Bliss hét lên, Penelope cũng đứng phắt dậy, vẻ mặt rạng rỡ, cao giọng đáp.
“Tất nhiên rồi. Đó là bộ phim tình cảm lãng mạn mà tôi tâm đắc nhất đấy. Hơn nữa, nó còn dựa trên một câu chuyện có thật về gia tộc Strickland mà!”
Đến lúc này Bliss mới vỡ lẽ lý do tại sao ban nãy bà lại tỏ ra vô cùng hứng thú khi cậu thao thao bất tuyệt về lịch sử gia tộc Strickland. Chắc chắn là lúc đó bà đang nghĩ đến bộ phim này. Nếu đã vậy thì! Bliss gật đầu cái rụp, bắt nhịp đọc tiếp câu thoại tiếp theo.
“Trái tim ta dâng hiến cho chàng vẫn chưa kịp nguội lạnh, cớ sao chàng nỡ quay lưng hướng về người phụ nữ khác.”
Tiếp nối lời độc thoại rực lửa của cậu, Penelope tiếp lời bằng chất giọng bi tráng.
“Ta sẽ móc đôi mắt của kẻ phản bội ném cho chó hoang ăn thịt. Ta sẽ bắt kẻ đó phải khóc lóc quỳ gối van xin. Ta là.”
“Ta là!”
Bliss cũng hùa theo hét lên. Và rồi, cả hai nhìn thẳng vào mắt nhau, đồng thanh hô vang.
“Nữ hải tặc vĩ đại, nữ vương của biển cả Veronica!”
Vừa dứt câu, Penelope và Bliss đồng loạt reo hò ầm ĩ, ôm chầm lấy nhau nhảy cẫng lên tại chỗ. Biết ngay mà! Ai đã từng xem bộ phim đó đều bình chọn đây là câu thoại kinh điển nhất mọi thời đại. Penelope đúng là “hàng auth” rồi. Fan cứng của 「Công tước và Nữ hải tặc」 chính hiệu.
“Á á á á á, á á á á á!”
Trời đất ơi, không thể tin nổi. Bliss vui sướng tột độ, liên tục hét lên không ngớt. Cảm giác hưng phấn chưa từng có khiến cậu không sao kiềm chế được bản thân.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Vừa buông nhau ra, cả hai lại trao nhau những ánh mắt đầy ẩn ý. Bliss là người khơi mào trước.
“Tình nhân của gã chồng đã cướp đi đêm tân hôn của tôi.”
Nghe Bliss xướng tên bộ phim, Penelope như chỉ chờ có thế, lập tức tuôn ra câu thoại kinh điển.
“Em thích tôi làm chó, hay thích tôi làm người?”
“Chuẩn luôn, chính là nó!”
Bliss phấn khích vỗ tay cái “Bốp”, lần này đến lượt Penelope xướng tên phim.
“Gửi đến người vợ không nhận ra chồng mình.”
“Không sao, chỉ cần có được thể xác của cô là đủ rồi. Tôi cũng chẳng thèm khát tình yêu của cô đâu!”
“Ôi ôi ôi, Marcus! Tình yêu của em!”
Penelope hét lên gọi tên nam chính trong phim. Cứ thế, hai người liên tục kể tên hàng loạt bộ phim, rồi đọc vanh vách những câu thoại nổi tiếng trong phim hoặc trong tiểu thuyết không sai một chữ. Cho đến khi đọc xong câu thoại của tác phẩm cuối cùng, họ lại đồng thanh xướng lên một câu thoại giống nhau, rồi lại ôm chầm lấy nhau thêm một lần nữa.
————–
Gì z tr =))))))
0 Bình luận