Bạn không có cảnh báo nào.

    “Dạ?”

    Bị nói trúng tim đen, Bliss giật mình chớp mắt hỏi lại, Penelope đáp lời với giọng điệu kiên quyết.

    “Trước mắt chúng ta cứ đi nghỉ cái đã. Trễ lắm rồi, ngày mai còn phải dậy sớm bắt đầu công việc nữa. Phải để đầu óc thư giãn chút đã.”

    Nói đoạn, ánh mắt bà lóe lên một tia sắc bén, nói thêm.

    “Sáng mai lúc ngài Bá tước đi làm, cậu ra chào hỏi thêm lần nữa xem sao. Lúc đó chúng ta sẽ quan sát kỹ phản ứng của ngài ấy.”

    “Dạ vâng….”

    Chắc không phải lúc nãy ngài ấy chửi thẳng mặt mình đâu nhỉ.

    “Chắc chắn là không phải đâu, cứ tin tôi đi.”

    Như đi guốc trong bụng Bliss, Penelope vỗ nhè nhẹ lên lưng cậu như để tiếp thêm sức mạnh.

    “Cứ yên tâm ngủ ngon đi, mọi chuyện cứ để tôi lo. Sẽ ổn cả thôi.”

    Được vậy thì còn gì bằng….

    Dư chấn của sự việc nằm ngoài sức tưởng tượng này quả thực quá lớn. Cảm giác cả cơ thể như rã rời cộng thêm sự mệt mỏi cùng cực ập đến khiến Bliss phải thở hắt ra một tiếng “Hà”. Thấy vậy, Penelope mỉm cười hỏi.

    “Cảm giác lần đầu được tận mắt nhìn thấy người mình thầm thương trộm nhớ thế nào?”

    “Ha… haha, ha.”

    Thấy Bliss cười gượng gạo, Penelope gật gù ra chiều đã thấu hiểu tâm can cậu.

    “Hôm nay chắc cậu mệt lắm rồi, về phòng nghỉ ngơi đi. Sáng mai 9 giờ dậy nhé. Ngài Bá tước ăn sáng lúc 8 giờ và sẽ rời khỏi nhà lúc 9 giờ. Lúc nãy tối trời chắc cậu chưa nhìn rõ ngài ấy đâu, ngày mai dưới ánh sáng mặt trời, hai người hãy chính thức chào hỏi nhau nhé.”

    Penelope đã vạch sẵn một kế hoạch tác chiến hoàn hảo trong đầu. Phản ứng kỳ quặc của ngài Bá tước lúc nãy đối với bà chẳng phải là vấn đề gì to tát. Cùng lắm cũng chỉ là một sự cố nho nhỏ ngoài ý muốn thôi.

    “Vậy cháu cảm ơn bác Penelope nhiều ạ.”

    “Chúc cậu ngủ ngon, Bliss.”

    Chào tạm biệt Penelope xong, Bliss tìm đường về phòng của mình. Căn phòng nhỏ xíu đến mức khó tin đối với một người sống trong nhung lụa từ bé như cậu, chỉ có vỏn vẹn một chiếc giường đơn, một cái tủ quần áo âm tường và một chiếc bàn làm việc. Chỉ bước vài bước đã đến giường, cậu ngồi phịch xuống, ngửa cổ nhìn lên trần nhà.

    Hàaaa.

    Cuối cùng cũng được ở một mình, cậu trút một hơi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khi sự căng thẳng qua đi, một cảm giác kỳ lạ lại dâng lên trong lòng.

    Rốt cuộc thái độ lúc nãy là sao chứ.

    Nghĩ nát óc cũng chẳng tìm ra câu trả lời. Đúng như lời bác Penelope nói, có vẻ như hắn ta không nhận ra mình, vậy thì cái thái độ đó là sao? Thật sự là….

    Quá khác biệt so với ngày xưa….

    ‘Bliss.’

    Trái tim lại nhói lên một nhịp. Bất giác đưa tay lên ngực trái, Bliss chợt nhận ra. À, hóa ra cảm giác hồi hộp lúc nãy là vì mình đang mong chờ điều gì đó sao.

    Có lẽ vì đêm qua trằn trọc khó ngủ nên sáng nay Bliss suýt nữa thì muộn giờ. Do cậu đã tắt báo thức tới tận hai lần nên giờ phải cuống cuồng thay quần áo rồi ba chân bốn cẳng chạy vắt giò lên cổ.

    “Bli, Blair! Cậu đến rồi à!”

    Đang đứng lóng ngóng ở sảnh trước, vừa thấy bóng Bliss, Penelope đã mừng rỡ vẫy tay gọi.

    “Ch-Cháu xin lỗi vì đến muộn ạ.”

    Vừa thở hồng hộc cậu vừa rối rít xin lỗi, Penelope lắc đầu đáp.

    “May mà vẫn kịp lúc đấy. Ngài Công tước đã chuẩn bị xong xuôi rồi nhưng bảo là 10 phút nữa mới xuống.”

    Lúc này Bliss mới thở phào nhẹ nhõm.

    “May quá, thật sự…!”

    Đang vuốt ngực “Phù” một tiếng thì. Đột nhiên cậu cảm thấy có một luồng khí lạnh lẽo phát ra từ phía sau lưng. Cùng lúc Bliss giật thót mình, Penelope cũng hạ giọng thì thầm.

    “Suỵt, ngài Bá tước đang đi xuống kìa.”

    Chắc ý bà là bảo cậu cẩn thận lời ăn tiếng nói. Bliss ngập ngừng một lúc rồi dè dặt quay đầu lại nhìn. Quả đúng như lời bà nói, Cassian đang chậm rãi bước xuống cầu thang.

    Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, trông hắn hoàn toàn khác biệt so với đêm qua. Cái gã đàn ông mang vẻ mặt trống rỗng, cô độc lúc đó giờ đây lại tỏa ra khí chất của một kẻ kiêu ngạo, đầy quyền lực, như thể hắn nắm rõ mọi thứ trong lòng bàn tay.

    Từng bước chân thong dong, đĩnh đạc, tư thế thẳng tắp không chút dao động trong từng nhịp bước, cho đến cả thao tác đưa những ngón tay thon dài, thanh lịch lên cài nút áo vest… tất cả đều hoàn hảo, chuẩn xác đến từng milimet như đã được lập trình sẵn.

    Bliss đứng thẫn thờ nhìn gã đàn ông đang từng bước tiến về phía mình.

    Mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng, phía sau cặp kính là đôi mắt màu xám bạc sắc lạnh. Nhìn thấy màu mắt mà đêm qua vì trời tối nên không nhìn rõ, chẳng hiểu sao Bliss lại cảm thấy có chút dị nghị. Cứ tưởng hắn ta trông cũng giông giống các anh chị nhà mình, nhưng hóa ra là lầm to. Chỉ giống mỗi cái khoản chân dài miên man thôi, chứ mấy anh chị nhà Bliss làm gì có ai mang khuôn mặt lạnh như tiền thế kia.

    Đương nhiên rồi, Bliss thầm nghĩ. Gia đình mình ai cũng sống tình cảm và yêu thương nhau hết mực cơ mà. Chỉ có lũ người ngoài không biết gì mới đi gán cho mấy cái mác ác quỷ, kẻ đần độn, đồ biến thái hay chó điên này nọ thôi.

    Đúng rồi, chính là nói anh đấy. Cassian Strickland.

    “Ngài chuẩn bị đi làm ạ, thưa Bá tước.”

    Cassian lạnh lùng lướt qua Penelope đang cúi chào cung kính. Biết ngay mà, mình lấy tư cách gì mà đọ với cái tên khốn đó chứ. Ngọn lửa chiến đấu trong Bliss bùng cháy dữ dội. Cái thằng ranh này, cứ vênh váo đi, mày chẳng còn hống hách được bao lâu nữa đâu.

    “Gì đây? Đây là đứa nào?”

    …Chửi thầm trong bụng thì mạnh miệng thế thôi chứ Bliss thừa biết giờ chưa phải lúc bứt dây động rừng. Đứng lấp ló sau lưng Penelope, Bliss giật bắn mình khi nghe giọng Cassian vang lên cách mình chỉ chừng hai bước chân. Rụt rè ngước mắt lên nhìn, y như rằng ánh mắt cậu đụng ngay phải ánh mắt sắc lẹm của Cassian đang nhìn chằm chằm từ trên xuống.

    Híccc.

    Suýt chút nữa thì Bliss hét lên thất thanh. Cái ánh mắt cau mày trừng trừng đó như muốn nói ‘Mày mà ăn nói lôm côm tao bẻ cổ mày ngay’. Tất nhiên là chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.

    …Nhưng lỡ xảy ra thật thì tính sao.

    “Tôi là Bli, Blair Carlton ạ. Là họ hàng xa của bác Penelope…!”

    Bliss vội vàng cúi gầm mặt, tuôn một tràng kịch bản đã học thuộc lòng từ trước. Mới chào hỏi đêm qua mà nay đã quên rồi sao? Hay là đang cố tình thử mình đây?

    Đứng cúi gầm mặt trong nơm nớp lo sợ, cậu khẽ đảo mắt nhìn lên thì thấy Cassian vẫn đang cau mày nhìn mình chằm chằm. Chắc hắn đang khó chịu vì trong nhà tự dưng lòi đâu ra một người lạ mặt đây mà? Rốt cuộc hắn bị cái quái gì vậy.

    Dù trong lòng đang đánh lô tô nhưng bề ngoài Bliss chẳng còn cách nào khác ngoài việc cố nặn ra một nụ cười. Cậu gượng gạo kéo khóe môi lên, cố gắng nở một nụ cười tươi tắn nhất có thể.

    “Hôm qua tôi có ra mắt ngài rồi đấy ạ. Không biết ngài còn nhớ không….”

    “Cậu.”

    “Dạ.”

    Nghe hắn cất lời, Bliss vội vã dạ ran. Trước mặt Penelope đang thót tim theo dõi, Cassian nghiến răng trừng mắt gầm lên.

    “Tối nay tôi về mà còn thấy cái bản mặt cậu ở đây thì tôi băm vằm cậu ra đấy.”

    Hícccc!

    Á á á á!

    Bliss và Penelope đồng loạt gào thét trong lòng. Nhưng mặc kệ phản ứng của họ, Cassian quay lưng bước thẳng ra xe, sập cửa lại.

    Tài xế vội vã đóng cửa xe rồi phóng vội lên ghế lái, chiếc xe từ từ lăn bánh, để lại Penelope và Bliss đứng chết trân tại chỗ nhìn theo. Đến khi chiếc xe khuất bóng hẳn, Bliss mới hốt hoảng hét lên.

    “G-Gì vậy ạ? Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy bác?”

    Người duy nhất có thể giải đáp thắc mắc này chỉ có Penelope. Nhưng bà cũng chỉ biết lắc đầu với vẻ mặt vô cùng bối rối.

    “Thật tình tôi cũng không hiểu nổi nữa.”

    Hai người vò đầu bứt tai suy nghĩ nát óc “Ưm”, cuối cùng đành kết luận rằng ‘Có chuyện gì đó không ổn ở đây’.

    “Hay là do lúc giới thiệu có vấn đề gì ạ?”

    Nghe Bliss hỏi, Penelope xoa cằm đăm chiêu.

    “Chắc là vậy rồi? Ngay sau câu đó ngài ấy liền nổi trận lôi đình mà.”

    Nhưng mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Đây đâu phải lần đầu tiên bà giới thiệu người làm mới, phản ứng gay gắt như vậy quả thực rất đáng ngờ. Chưa kể đến chuyện sáng nay nữa thì….

    Bình thường ngài Bá tước chẳng bao giờ quan tâm đến người làm trong nhà, sao tự dưng hôm nay lại thế nhỉ.

    “Bác Penelope ơi.”

    Thấy bà quản gia đang nhíu mày suy nghĩ căng thẳng, Bliss rụt rè lên tiếng.

    “Hay, hay là cháu xin nghỉ việc nhé? Ngài Bá tước bảo cháu….”

    Nói đến đây, sống mũi cậu cay xè, nước mắt chực trào ra. Cái đồ tồi tệ, tự dưng chửi rủa rồi đuổi người ta đi là sao.

    “Ôi, Bliss à.”

    Thấy cậu nhóc sụt sùi tủi thân, Penelope vội vàng an ủi, vỗ nhè nhẹ vào tay cậu. Bliss cũng vội lấy tay quệt nước mắt.

    “Đừng bận tâm quá. Chắc do tâm trạng ngài ấy đang không tốt thôi. Chiều ngài ấy đi làm về chắc sẽ đỡ hơn, lúc đó chúng ta lựa lời nói chuyện lại xem sao. Nhé? Không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú