Bạn không có cảnh báo nào.

    Giao phó công việc cho các em xong xuôi, cậu cả sải những bước dài bế cậu út thẳng tiến vào phòng tắm. Ông quản gia hớt hải chạy theo sau, thấy vậy liền vội vã lên tiếng.

    “À, việc tắm rửa để chúng tôi….”

    “Không cần đâu.”

    Ông quản gia chưa kịp dứt lời đã bị Nathaniel ngắt ngang. Vừa nói, anh vừa liếc mắt ra sau, dặn dò thêm.

    “Việc tắm rửa cho Bliss để tôi lo, ông chỉ cần chuẩn bị sẵn quần áo sạch để thay là được. Tắm xong là phải ăn ngay nên ông bảo mấy đứa kia xuống phòng ăn đợi trước đi.”

    “Vâng thưa cậu chủ.”

    Quản gia đáp gọn lỏn rồi lập tức lui ra ngoài. Nathaniel một tay bế Bliss, một tay vặn vòi nước xả vào bồn rồi điều chỉnh nhiệt độ. Trong lúc đó, Bliss có vẻ vẫn còn ngái ngủ, đôi mắt nhắm hờ chớp chớp, đầu dựa hẳn vào vai anh cả.

    Đợi nước xả đầy bồn, Nathaniel cởi đồ ngủ cho Bliss. Vẫn bế thằng bé trên tay, anh dùng tay còn lại vớt nước tưới lên chân và lưng cậu nhóc để cơ thể quen dần với nhiệt độ, rồi mới từ từ thả cậu xuống nước. Đợi Bliss “Oápppp” ngáp một cái rõ to xong, Nathaniel mới lên tiếng hỏi.

    “Sao, vừa không? Nước có nóng quá thì bảo anh nhé.”

    “Ưm, vừa ạ.”

    Thấy Bliss gật đầu, Nathaniel liền lấy xà phòng xoa lên khăn tắm rồi bắt đầu kỳ cọ cho cậu bé. Nhận thấy chút mùi Pheromone còn vương vấn đang dần bị bọt xà phòng cuốn trôi, Nathaniel hỏi chuyện.

    “Chuyến đi Anh thế nào? Có vui không em?”

    Chất giọng trầm ấm, điềm đạm thường ngày của anh cả khiến Bliss “Ơ” lên một tiếng, chớp mắt cố gắng lục lọi ký ức. Vừa nhấc cánh tay Bliss lên để kỳ cọ vùng nách, Nathaniel lại hỏi tiếp.

    “Vị hôn phu của em vẫn khỏe chứ?”

    “Dạ?”

    Nhắc mới nhớ, hình như có chuyện gì đó thì phải.

    Đột nhiên, Bliss cảm thấy có gì đó lạ lạ. Cảm giác như mình vừa lãng quên một chuyện gì đó cực kỳ quan trọng. Rốt cuộc là chuyện gì nhỉ?

    ‘Bliss.’

    “Sao thế? Nhột à?”

    Hình như có ai đó vừa gọi tên mình, nhưng giọng nói của Nathaniel đã lấn át nó. Ngẩng đầu lên, Bliss bắt gặp ánh mắt anh cả đang liếc nhìn về một hướng. Nhìn theo ánh mắt anh, cậu nhóc thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương đang đặt một tay lên ngực trái. Gì thế này? Bliss nghiêng đầu khó hiểu.

    Chậm một nhịp, vùng ngực dưới lòng bàn tay chợt nhói lên. Lạ thật đấy. Cậu chẳng thể nhớ ra điều gì. Hình như có chuyện gì đó khiến mình rất đau lòng….

    ‘Bliss.’

    …Chịu, không nhớ nổi.

    Nhìn đứa em trai cứ nghiêng đầu thắc mắc mãi, Nathaniel bật vòi sen xả sạch bọt xà phòng trên người cậu nhóc rồi nói.

    “Nào, đứng dậy đi. Xong rồi. Chắc giờ này mọi người đang đợi dưới phòng ăn cả rồi đấy, thay đồ xong tụi mình xuống luôn nhé. Em đói rồi đúng không? Đang phân hóa thì đâu ăn uống được gì cơ chứ.”

    Quả thực, thân hình nhỏ bé của cậu út trông gầy xọp hẳn đi. Nathaniel dùng một chiếc khăn tắm cỡ bự quấn quanh người Bliss rồi bế cậu ra ngoài. Anh tự tay mặc bộ quần áo mà quản gia đã chuẩn bị sẵn, lấy máy sấy sấy khô mái tóc ướt sũng của cậu nhóc. Đợi đến khi cậu út được sửa soạn tươm tất, anh mới bế cậu xuống phòng ăn. Đúng như dự đoán, mấy đứa em đã yên vị trên ghế từ đời nào, trong thời gian đó Ashley và Koi cũng đã về đến nhà và đang đợi cậu nhóc.

    “Nathaniel, Bliss.”

    Đợi Nathaniel đặt Bliss ngồi ngay ngắn xuống ghế, Koi mới lên tiếng hỏi han.

    “Cảm ơn con nhé Nathaniel. Vất vả cho con phải tắm rửa cho em rồi.”

    “Không có gì đâu daddy, chuyện nhỏ thôi mà.”

    Nathaniel đáp lời ngắn gọn rồi xin phép về phòng thay bộ quần áo đã ướt sũng do tắm cho em, hứa sẽ quay lại ngay. Koi âu yếm ngắm nhìn cậu con út đang ôm cốc sữa uống ngon lành, rồi mới cất lời.

    “Bliss à, con thấy trong người sao rồi? Đã hết đau chưa con?”

    Câu hỏi của Papa khiến Bliss lại nhớ đến cảm giác kỳ lạ lúc nãy. Tại sao lúc đó ngực mình lại đau nhói lên nhỉ? Cậu lại đưa tay lên sờ ngực trái, nhưng lần này chẳng có cảm giác gì cả. Tuy hơi khó hiểu trong chốc lát nhưng cậu nhóc nhanh chóng đáp lại một cách vô tư.

    “Con không sao ạ, con chẳng thấy đau ở đâu hết á!”

    “Vậy à, may quá.”

    Koi mỉm cười, rót ngập siro phong (maple syrup) lên đĩa bánh pancake của Bliss.

    “Oaaaaa!”

    Dù Bliss reo hò ầm ĩ nhưng lần này Ashley cũng không hề rầy la. Bình thường mà làm thế này là đã bị nhắc nhở phải giữ gìn quy tắc trên bàn ăn rồi, nhưng hôm nay chẳng hiểu sao Daddy cứ nhìn cậu chằm chằm rồi cười tủm tỉm suốt thôi.

    Hôm nay có nhiều chuyện lạ ghê.

    Dù thấy hơi kỳ lạ nhưng Bliss cũng chẳng bận tâm nhiều. Dù sao thì được ăn món vặt yêu thích thỏa thích thế này là quá đủ rồi.

    Hôm đó, sau một thời gian dài, gia đình Miller mới có một bữa tối quây quần đông đủ và ngập tràn tiếng cười hạnh phúc đến vậy.

    Và kể từ ngày đó, thấm thoắt đã 10 năm trôi qua.

    ***

     

    Cô gái trên màn hình trừng mắt nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương với ánh nhìn đầy thù hận. Từ từ cầm cây chì kẻ mắt lên, cô chấm một nốt ruồi to chà bá ngay dưới mép. Sau đó, cô quay mặt về phía ống kính, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm cao độ.

    – Tôi nhất định sẽ bắt gã đàn ông đó phải trả giá cho những tội lỗi của mình.

    “Báo thù đi!”

    Ánh mắt vừa chạm nhau qua màn hình, Bliss đã nắm chặt hai tay thành nắm đấm, hét lớn.

    “Giết! Lũ phản bội đáng bị băm vằm thành trăm mảnh! Tuyệt đối không được tha thứ, giết!”

    Tằng tằng, tằng tằng tằng, tằng, tằng tằng tằng!

    Giữa lúc Bliss đang gào thét phẫn nộ, bộ phim khép lại bằng một đoạn nhạc hiệu hào hùng. Dán chặt mắt vào màn hình nãy giờ, lúc này Bliss mới “Phù” thở ra một hơi nhẹ nhõm.

    “Phim hay quá đi mấtttt!”

    Vốn là một con nghiện phim truyền hình, Bliss không bao giờ bỏ sót bất kỳ bộ phim mới ra mắt nào. Việc ngồi một mình trong rạp chiếu phim mini tại gia, dán mắt vào màn hình khổng lồ cày phim, mồm nhai bỏng ngô và đồ ăn vặt rào rạo là một trong những thú vui tao nhã thường ngày của cậu. Bộ phim vừa hết là bản remake của một bộ phim truyền hình kinh điển đã phát sóng từ rất lâu về trước.

    “Quả nhiên kịch bản gốc xuất sắc thì bản remake cũng chất lượng khỏi bàn!”

    Bliss ngân nga giai điệu bài hát nhạc phim, mông đung đưa theo nhịp điệu đầy phấn khích. Tiếp theo xem phim gì đây ta.

    Gu phim ảnh của cậu rất rõ ràng. Phải là thể loại tình cảm lãng mạn. Đặc biệt, cậu cực kỳ đam mê mấy bộ phim báo thù sặc mùi drama cẩu huyết, bất chấp quốc gia nào cậu cũng cày sạch sành sanh, không sót một tập nào. Chuyện thức trắng đêm cày phim là chuyện thường ở huyện. Thêm một điểm cộng to đùng nữa là đa số mấy bộ phim thể loại này toàn là phim dài tập, sương sương cũng phải trên trăm tập.

    Bộ phim mới ra này, cậu đã ráng nhịn, đợi ra đủ 10 tập mới dám cày một lèo, thế mà thoắt cái đã xem hết sạch.

    Phim hay đúng như kỳ vọng.

    Bliss gật gù mãn nguyện. Điểm trừ duy nhất là mới ra có 10 tập. Mặc dù nội dung cậu đã nắm trong lòng bàn tay, nhưng bản remake có thêm thắt và chỉnh sửa vài tình tiết nên xem cuốn chẳng khác gì phim mới. Có đoạn giới thiệu tập sau không nhỉ? Đang định bấm xem vì vẫn còn thòm thèm thì. Cậu lỡ tay bấm nhầm sang nút khác.

    “Á, chết tiệt.”

    Xui xẻo thay, tivi chuyển sang kênh tin tức thời sự chán ngắt. Bliss cau mày định tắt tivi đi nhưng lại khựng lại. Dù sao thì muốn bắt kịp thời đại cũng phải xem tin tức một chút chứ nhỉ? Dạo này mình cứ như người tối cổ ấy….

    Đắn đo một lúc, cậu liền lắc đầu gạt phắt suy nghĩ đó đi.

    Xem phim truyền hình cũng biết được khối chuyện thiên hạ cơ mà? Lại còn học được bao nhiêu kiến thức luật pháp thực tế nữa chứ. Nhất là mấy luật liên quan đến ly hôn, bồi thường thiệt hại hay lừa đảo các thứ….

    Xem mấy cái tin tức thời sự khô khan này vừa chán lại vừa chẳng có thông tin gì bổ ích. Phải rồi, tốn thời gian vô ích. Vừa nghĩ vậy, ngón tay Bliss vừa định bấm nút chuyển kênh thì một cảnh tượng bất ngờ hiện ra trên màn hình.

    – Con trai của gia tộc Công tước Strickland, đồng thời là Bá tước Heringer đương nhiệm – Cassian Strickland vừa được bình chọn là người đàn ông độc thân quyến rũ nhất nước Anh năm nay, đánh dấu cột mốc 10 năm liên tiếp giữ vững danh hiệu này….

    Bliss phản xạ có điều kiện khựng lại. Trên màn hình là hình ảnh một người đàn ông đeo kính với thân hình hoàn hảo không góc chết, sải bước dài tự tin, hoàn toàn phớt lờ đám phóng viên đang vây kín xung quanh. …Hình như mình gặp ở đâu rồi thì phải?

    Khuôn mặt này trông quen lắm. Không phải bạn học, cũng chẳng phải người quen trong hội từ thiện, rốt cuộc là ai nhỉ? Gặp ở đâu rồi ta?

    “Ưm, ưm ưm.”

    Nhíu chặt mày, nhắm nghiền mắt cố gắng lục lọi trí nhớ nhưng cậu chẳng thể nào nhớ ra. Rõ ràng là đã từng gặp cái bản mặt xảo quyệt này rồi mà.

    “Ưm, ưm ưm.”

    Với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, cậu bấm remote chuyển sang xem bộ phim truyền hình tiếp theo.

    “Ưm, ưm ưm… Khò khò….”

    Vừa suy nghĩ vừa làm một giấc ngủ trưa ngon lành.

    “Ưm, ưm ưm.”

    Vừa nghiêng đầu thắc mắc vừa nhóp nhép ăn vặt.

    “Cái gã khốn nạn kia. Chết tiệt, chết tiệt.”

    Lâu lâu lại chửi đổng vài câu khi xem phim nhưng vẫn chẳng có chút manh mối nào. Cuối cùng, Bliss đành mang theo khuôn mặt nhăn nhó lên giường đi ngủ.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú