Chương 44
bởi Ly ThiênLập luận của Larien nghe chừng rất bùi tai, khiến Bliss lập tức bị thuyết phục. Ý kiến hay đấy. Một ý kiến thực sự tuyệt vời, nhưng mà…!
“Hắn ta là Beta mà?”
Bliss chỉ ra một lỗ hổng chí mạng.
“Cassian Strickland là Beta đấy Larien. Hơn nữa em còn chưa có kỳ phát tình nữa. Chẳng khác nào một Beta cả. Cùng là đàn ông lại cùng là Beta, làm sao em quyến rũ hắn ta được?”
Đúng là vẫn có những trường hợp người bình thường nảy sinh tình cảm với người cùng giới. Nhưng trường hợp đó rất hiếm hoi và thường bị coi là kẻ lập dị.
Hắn ta là người thừa kế duy nhất của gia tộc Strickland, làm sao có chuyện đi thích đàn ông cơ chứ!
Quả nhiên bà chị Larien này cũng vô dụng nốt, Bliss đang ném cho chị gái ánh mắt đầy hoài nghi thì bất ngờ thay, Larien lại lắc ngón trỏ qua lại, đáp lại một cách vô cùng tự tin.
“Bliss à, em ngốc thật đấy. Tình yêu vốn dĩ càng gặp nhiều rào cản thì càng bùng cháy mãnh liệt mà.”
“Rào cản?”
“Đúng thế.”
Thấy Bliss ngơ ngác trước cụm từ đó, Larien khoanh tay trước ngực, hất cằm kiêu ngạo hỏi.
“Mấy bộ phim em xem chẳng nhan nhản mấy mô-típ tình yêu ngang trái không thể đến được với nhau đó sao. Nhưng em xem, đến cuối cùng chẳng phải tất cả đều có một cái kết viên mãn đó thôi?”
“Ờ, đúng thế.”
Nói cũng có lý. Bliss gật gù đồng tình, Larien liền tiếp lời.
“Thế ngoài đời thực thì có gì khác chứ? Thế giới này vận hành nhờ tình yêu mà. Đâu đâu cũng tràn ngập tình yêu. Chúng ta hòa làm một nhờ tình yêu.”
“Đ-Đúng thế.”
“Và trong số đó, mãnh liệt nhất chính là thứ tình yêu ngang trái, bị cấm đoán đấy.”
“…Vẫn chưa hiểu lắm.”
Thấy Bliss vẫn lơ ngơ như bò đeo nơ, Larien “Hừm” một tiếng, vẫn giữ tư thế khoanh tay, đổi hướng đặt câu hỏi.
“Em thử nghĩ xem Bliss. Em có thấy Papa đáng sợ không?”
“C-Có chứ. Đương nhiên rồi! Đến chị còn sợ Papa cơ mà!”
Vừa nhắc đến Ashley, Bliss đã phản xạ cảnh giác cao độ bật lại ngay, khiến Larien lần đầu tiên chột dạ, hơi rụt cổ lại. Sợ thế mà vẫn mò đến tận đây được, nể thật. Trong khi Bliss đang thầm thán phục độ liều lĩnh của chị gái thì Larien hắng giọng, hắng giọng “E hèm” rồi nói tiếp.
“Giờ chuyện đó không quan trọng. Em nghe này, Papa đáng sợ như thế nhưng cứ hễ Daddy lên tiếng là răm rắp nghe theo, đúng không nào?”
“…Đúng là thế thật.”
Larien nói không sai. Nghĩ lại thì, chưa bao giờ thấy Papa lớn tiếng với Daddy dù chỉ nửa lời. Quá trình trưởng thành của mấy anh em có biết bao nhiêu lần gây họa, toàn là Daddy đứng ra nhận lỗi thay để che chở cho các con, nên Bliss ngoan ngoãn gật đầu thừa nhận. Nhìn thấy phản ứng đó, Larien lại hất cằm kiêu ngạo tuyên bố.
“Tình yêu là như thế đấy. Ngay cả một Papa đáng sợ như vậy cũng phải khuất phục trước sức mạnh của tình yêu từ Daddy thôi.”
“Ra là vậy!”
Bliss nhanh chóng bị những lời lẽ đường mật của Larien tẩy não hoàn toàn. Cậu bật dậy khỏi ghế, hưng phấn hét lên.
“Vậy là chỉ cần làm cho cái tên Cassian đó say đắm em là được chứ gì?”
“Chuẩn. Chỉ cần làm được như thế thì em muốn hắn ta làm gì hắn ta cũng ngoan ngoãn nghe theo….”
Larien gật đầu xác nhận, Bliss lập tức cướp lời.
“Bắt hắn xin lỗi, bắt hắn quỳ gối van xin cũng được luôn!”
Nhìn đứa em út đang nhảy cẫng lên reo hò hớn hở, Larien nở một nụ cười mãn nguyện, đưa tay xoa xoa cái đầu tròn vo của cậu.
“Đúng vậy. Xem ra đầu óc em cũng bắt đầu hoạt động rồi đấy.”
Được Larien khen ngợi, Bliss cười hì hì “Hì hì”, hai má đỏ ửng vì phấn khích, liên tục hỏi dồn.
“Em hiểu rồi, vậy giờ phải làm sao? Làm cách nào để hắn ta say em như điếu đổ? Phải làm sao đây chị?”
Dù bị hỏi dồn dập nhưng Larien chỉ “Ưm” một tiếng rồi im lặng. Bliss kiên nhẫn chờ đợi nhưng cô nàng vẫn cứ chìm trong suy nghĩ, chẳng nói chẳng rằng. Khác với vẻ lanh lẹ lúc nãy, sự im lặng kéo dài khiến Bliss bắt đầu thấy bất an. Đừng bảo là chị Larien cũng đầu đất y như mình đấy nhé?
Ngay lúc Bliss đang thầm nghĩ vậy thì Larien rút điện thoại ra, ngón tay thoăn thoắt bấm tìm kiếm gì đó. Lặng im rung đùi như gắn mô-tơ một lúc, cô nàng bỗng thay đổi sắc mặt, cất giọng ngọt ngào như rót mật vào tai.
“Chào Nora, chim Hoàng Yến bé bỏng đáng yêu của chị. Ôi chao, vừa nghe thấy giọng nói quyến rũ của cưng là chị chỉ muốn bay đến bên cưng ngay lập tức thôi. Cưng đoán xem chị muốn nhìn thấy điểm nào nhất trên cơ thể cưng nào….”
Đang mải mê buông lời ong bướm, Larien vô tình bắt gặp ánh mắt khinh bỉ của Bliss đang nhìn chằm chằm vào mình, cô nàng lập tức ngó lơ quay mặt đi hướng khác.
“…Thế này nhé Nora. Chị nhờ cưng tìm hiểu giúp chị một chuyện được không. Ôi, chuyện nhỏ ấy mà. Chỉ là thông tin cần thiết cho công việc làm ăn của chị thôi. Đương nhiên rồi, chắc chắn rồi. Ừm. Bá tước Heringer, con trai trưởng của gia tộc Công tước Strickland ấy. Đúng rồi, gã đó đấy. Cưng xem dạo gần đây gã đó có tin tức gì mới mẻ không? Chị cũng tìm hiểu sương sương rồi nhưng muốn biết thêm mấy tin tức nội bộ ẩn giấu bên trong ấy. Chuyện vặt vãnh cỡ nào cũng được. Có thêm thông tin về những người xung quanh gã thì càng tốt. Ừm, cảm ơn cưng nhiều nhé. Yêu cưng.”
Chu mỏ “Chụt” một cái rõ kêu vào điện thoại, Larien nhấn nút kết thúc cuộc gọi rồi quay sang nở nụ cười tươi rói với Bliss.
“Giờ chỉ việc rung đùi ngồi đợi thôi.”
“Cảm ơn chị. Khoảng bao lâu thì có tin ạ?”
Bliss hỏi với vẻ mặt vẫn còn bán tín bán nghi, Larien nghiêng đầu đắn đo một lát rồi nhún vai.
“Chắc tầm một, hai tiếng gì đó?”
“Nhanh thế cơ á?”
Thấy Bliss tròn mắt kinh ngạc, Larien nở nụ cười đầy ẩn ý, ngậm ống hút “Rột rột” một hơi cạn sạch ly nước chanh.
“Nữa đi.”
Thấy chị gái chìa cái ly không ra trước mặt với vẻ trịch thượng, Bliss vội vàng tất tả chạy ra quầy minibar. Lúc quay lại, trên tay cậu là một bình thủy tinh đầy ắp nước chanh. Vừa rót đầy ly nước chanh đá cho Larien, cô nàng lại tiếp tục uống cạn một hơi.
Ngay khi cô nàng vừa uống cạn ly thứ tư, tiếng chuông điện thoại bỗng reo vang. Nhìn lướt qua tên người gọi, Larien nở nụ cười đắc thắng rồi nhấn nút nghe máy. Thật bất ngờ, đó chính là cuộc gọi mà họ đang chờ đợi.
Đúng một tiếng đồng hồ luôn kìa?
Trong khi Bliss đang há hốc mồm thán phục, Larien trao đổi vài câu rồi nở nụ cười rạng rỡ.
“Quả không hổ danh chim Hoàng Yến bé bỏng của chị. Chị chỉ muốn bay đến ôm cưng thật chặt ngay lúc này thôi… Sắp tới chị sẽ đến thăm cưng nhé. Ôi, đương nhiên rồi. Không có cưng chị sống sao nổi?”
Nhưng chưa dừng lại ở đó. Trước mặt đứa em út đang đứng hình vì kinh ngạc, Larien tiếp tục tuôn ra một tràng những lời lẽ đường mật xen lẫn sến súa dâm đãng rồi mới chịu cúp máy. Phần lớn thời gian cô chỉ ậm ừ hùa theo đối phương hoặc đặt những câu hỏi ngắn gọn, nhưng có vẻ như đã khai thác được toàn bộ thông tin cần thiết, khuôn mặt Larien lúc quay sang nhìn Bliss ánh lên sự mãn nguyện tột độ.
“Có thông tin ngon ăn rồi đây.”
“Thật á? Thông tin gì? Người ta bảo sao?”
Bliss ôm tim hồi hộp hỏi dồn, Larien nhón một miếng vả sấy bỏ vào miệng rồi thong thả nói.
“Nghe nói bên dinh thự Bá tước Heringer đang tuyển thêm người làm. Có vẻ như họ đang thiếu người làm mấy công việc lặt vặt trong nhà. Ông quản gia bên đó khá khó tính nên không đăng tuyển công khai mà chỉ tìm người qua lời giới thiệu của người quen thôi.”
“Ra là vậy. Rồi sao nữa?”
Thấy Bliss vẫn ngơ ngác nhìn mình chẳng hiểu mô tê gì, Larien cố tình im lặng một nhịp rồi mới dùng chất giọng chậm rãi hơn bình thường để mớm lời.
“Nếu em xin vào đó làm thì chẳng phải sẽ được tiếp cận Bá tước ở cự ly gần sao, Bliss.”
“…Hả?”
Bliss vẫn chưa load kịp, chỉ biết nghiêng đầu khó hiểu. Bầu không khí gượng gạo bao trùm lấy hai chị em trong chốc lát. Cứ thế chớp chớp mắt nhìn Larien chằm chằm một lúc, vài giây sau Bliss mới bừng tỉnh như người vừa tỉnh mộng.
“À, ý chị là em nên tự ứng tuyển vào đó hả!”
Larien hơi khựng lại một nhịp. Thật ra ý cô là ‘Hãy bỏ tiền ra thuê người gài vào đó’ cơ. Nhưng hình dung ra viễn cảnh cậu em út diện bộ đồ hầu gái tung tăng trong dinh thự Bá tước, cô nàng liền nở một nụ cười tươi rói.
“Đúng rồi Bliss. Chính xác là như vậy.”
Nhưng Bliss lại lập tức nghiêng đầu thắc mắc.
“Nhưng tại sao em lại phải làm việc ở đó cơ chứ?”
“Thế không làm ở đó thì em định tiếp cận hắn ta bằng cách nào?”
Cuối cùng không chịu nổi sự chậm tiêu của em út, Larien vặn lại, Bliss ngập ngừng “Chuyện đó…”. Larien cũng chẳng buồn mong đợi câu trả lời từ cậu nhóc, liền tuôn một tràng giải thích.
“Cứ cho là ngay từ đầu em đã xưng danh là Bliss Miller với hắn ta đi. Em nghĩ hắn ta sẽ không cảnh giác với em sao? Để dỡ bỏ được sự đề phòng của hắn thì mệt mỏi và đau đầu lắm, thế nên em phải làm cho hắn mất cảnh giác trước đã.”
“À! Ra là vì thế!”
“Đúng vậy.”
Thấy Bliss sáng mắt ra như vừa lĩnh hội được chân lý, Larien gật đầu tán thưởng.
————
Anh công tước may mắn và nhỏ hầu gái đáng iu =))))
0 Bình luận