Bạn không có cảnh báo nào.

    Sống mũi cay xè, tiếng khóc nghẹn ngào tự động tuôn ra. Thấy Bliss sụt sùi, Koi cuống quýt rút khăn giấy trên xe, cẩn thận lau mặt cho con.

    “Trời ạ.”

    Ashley khẽ chép miệng thở dài. Nước mắt lưng tròng, Bliss bắt đầu thút thít khóc.

    “Sao thế nhỉ? Con mơ thấy ác mộng à?”

    Koi lo lắng vừa lau nước mắt vừa xót xa nhìn con. Nhưng Bliss vẫn nhắm nghiền mắt, khóc thút thít trong cơn mơ màng.

    Rõ ràng là mình rất thích anh ấy mà.

    Trái tim đau nhói. Đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy buồn bã đến vậy. Hóa ra những lời nói dịu dàng, những cái chạm ân cần, cả những nụ cười kia… tất cả đều là giả dối.

    Tôi tuyệt đối sẽ không quên chuyện này đâu.

    Vừa nức nở, cậu nhóc vừa tự hứa với lòng mình. Cái thằng tồi tệ, tôi tuyệt đối không tha thứ cho anh đâu. Chắc chắn tôi sẽ bắt anh phải trả giá.

    …Chắc chắn.

    Khóc lóc một hồi, Bliss lại chìm vào giấc ngủ sâu. Thấy con nín khóc, nhịp thở đều đặn trở lại, Koi và Ashley mới thở phào nhẹ nhõm. Và họ lập tức lên chuyên cơ, rời khỏi nước Anh.

    “…Ưm….”

    Kèm theo tiếng rên rỉ trầm đục, Cassian mở mắt ra sau khi đã ngủ vùi trọn vẹn một ngày trời. Cảm giác uể oải, rã rời chưa từng thấy khiến anh lảo đảo ngồi dậy. Xung quanh vắng lặng như tờ. Có vẻ như lời dặn dò “Tôi muốn nghỉ ngơi, cấm ai được vào phòng khi chưa có lệnh” trước khi chìm vào giấc ngủ đã được đám người hầu tuân thủ nghiêm ngặt.

    Và cả cái cục nợ đáng ghét kia nữa.

    Vô thức đưa mắt nhìn quanh phòng nhưng quả nhiên chẳng thấy bóng dáng thằng nhóc đâu. Không trốn dưới rèm cửa, cũng chẳng nằm đè lên ngực anh. Mãi đến khi chắc chắn rằng trong căn phòng rộng lớn này chỉ có một mình mình, anh mới chịu chấp nhận hiện thực.

    …Khát nước quá.

    Cổ họng khô khốc như cháy rát, Cassian uể oải rời khỏi giường, lê bước đến bàn trà, rót nước từ bình thủy tinh uống ực một ngụm lớn. Phải uống cạn cả một cốc nước lọc anh mới lờ mờ tỉnh táo lại đôi chút.

    “…Hàaaa.”

    Anh buông một tiếng thở dài rồi loạng choạng bước đi. Sao rồi nhỉ, Bliss thế nào rồi? Thằng bé đã khỏe lại chưa?

    Trước khi chìm vào giấc ngủ, Cassian nghe loáng thoáng tin Ashley Miller đã rời khỏi Mỹ. Nhìn ngày giờ trên điện thoại, lúc này chắc chắn mọi chuyện đã ngã ngũ từ lâu rồi. Bước vào phòng tắm, anh vùi mặt vào bồn rửa mặt, xả nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo. “Phù”, thở hắt ra một hơi rồi ngẩng đầu lên, anh chợt đứng sững lại. Đang thẫn thờ nhìn hình bóng mình phản chiếu trong gương, chuông điện thoại chợt reo vang phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

    “Vâng thưa mẹ.”

    Phải mất một lúc anh mới bắt máy. Nghe giọng điệu trầm buồn của anh, Công tước phu nhân hỏi anh đang ở đâu. Mắt vẫn không rời khỏi hình ảnh phản chiếu trong gương, Cassian đáp.

    “Con đang ở trong phòng thưa mẹ. Có chuyện gì vậy ạ?”

    Giọng điệu mệt mỏi của con trai khiến Công tước phu nhân thắc mắc.

    – Con sao thế? Người không khỏe à? Mẹ gọi bác sĩ nhé?

    “Dạ không, con không sao ạ.”

    Cassian dứt khoát ngắt lời mẹ.

    “Con chỉ hơi mệt chút thôi. Mà có chuyện gì vậy mẹ? Con đang định đi tắm.”

    – À… Thế à?

    Công tước phu nhân ngập ngừng một lát rồi mới đi vào vấn đề chính.

    – Ngài Miller và cậu Niles (Koi) đã đến đón Bliss về rồi. Chắc giờ này cũng về đến Mỹ rồi đấy.

    Bàn tay đang vuốt tóc của Cassian khựng lại. Anh im lặng một lúc lâu rồi mới chậm rãi cất lời.

    “…Vậy ạ.”

    Thái độ dửng dưng của con trai khiến Công tước phu nhân tiếp tục nói.

    – Có vẻ như thằng bé đã phân hóa thật rồi. Mẹ muốn đợi thằng bé tỉnh lại để chào tạm biệt rồi mới cho về, nhưng thằng bé cứ ngủ mãi nên đành để họ đưa về luôn, nghĩ lại vẫn thấy áy náy quá. Đây là lần đầu tiên mẹ biết phân hóa là như thế nào đấy… Nhưng nhà Miller ai cũng mang đặc tính nên chắc họ biết cách xử lý thôi. Dù sao thì nhà chúng ta cũng chẳng rành rọt mấy chuyện này….

    Có vẻ như mẹ anh vẫn còn rất lưu luyến sự ra đi của Bliss. Chỉ biết im lặng lắng nghe những lời than vãn không dứt của mẹ, Cassian đành chớp lấy khoảng trống lúc bà dừng lời để lên tiếng.

    “Mẹ ơi, để lúc khác nói chuyện tiếp nhé. Con đi tắm đây ạ.”

    – À, ừ. Con đi tắm đi. Xin lỗi vì giữ con lại nãy giờ nhé.

    Công tước phu nhân vội vã kết thúc cuộc trò chuyện rồi cúp máy. Cuộc gọi vốn dĩ chỉ là lời độc thoại than vãn của mẹ khép lại, Cassian bỏ điện thoại xuống, lại nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước.

    Khuôn mặt trong gương quen thuộc mà cũng thật xa lạ. Ngắm nhìn khuôn mặt mình một hồi lâu, một sự thật như lời thì thầm lướt qua tâm trí Cassian.

    Đi thật rồi.

    Một góc trống trải trong tim bỗng dâng lên. Tiếng thở dài não nề buông thõng. Mình muốn đối xử với thằng bé tốt hơn kia mà.

    Mình còn chưa kịp xin lỗi vì đã làm thằng bé buồn mà.

    Nhưng Bliss đã đi rồi. Có khi sẽ chẳng bao giờ quay lại đây nữa. Lạ thật đấy. Rõ ràng đây là điều anh hằng mong muốn cơ mà, cớ sao trong lòng lại đắng ngắt thế này.

    ‘Cassian!’

    Văng vẳng có tiếng ai đó gọi tên mình, Cassian vô thức ngoái đầu nhìn lại. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng nặng nề. Chẳng còn bóng dáng Bliss ở đâu nữa. Đi rồi, đi thật rồi.

    Hàaaa….

    Lại một tiếng thở dài não nề. Cassian mang vẻ mặt thất thần, đứng chôn chân tại chỗ. Nụ cười rạng rỡ của đứa trẻ đáng yêu ấy có lẽ sẽ còn ám ảnh tâm trí anh một thời gian dài nữa. Cùng với mùi hương thanh mát, rộn rạo cứ mãi vương vấn quanh anh.

    “Ưm, ưm….”

    Kèm theo tiếng rên rỉ khe khẽ, Bliss nhíu mày. “Phù”, sau khi trút một hơi thở ngắn, cậu nhóc mới khó nhọc hé mở mí mắt.

    …?

    Tầm nhìn mờ ảo khiến cậu nhóc phải mất một lúc mới định hình được tình huống hiện tại. Nhíu mày, chớp mắt liên tục để lấy lại tiêu cự. Và cuối cùng, những khuôn mặt thân quen đang vây quanh giường cũng lọt vào tầm mắt.

    “Bliss! Bliss, em tỉnh rồi à?”

    Grayson hét lớn gọi tên cậu, ngay lập tức Stacy chen ngang.

    “Tránh ra, xê cái mặt xấu xí của anh ra chỗ khác đi. Bliss, em không sao chứ? Trời ơi, nhìn mắt nó đờ đẫn kìa. Chắc vẫn chưa tỉnh hẳn đâu.”

    “Mắt nó vốn thế mà. Bliss. 2 nhân 2 bằng mấy? Trả lời anh xem nào!”

    Grayson đẩy Stacy ra, hét lớn, nhưng Stacy nhanh chóng giành lại vị trí, gắt gỏng đáp trả.

    “Anh bị ngốc à? Nó vốn đã ngốc rồi, lúc bình thường cũng đâu có giải được mấy bài toán khó thế này! Bliss, nhìn này. Mấy ngón tay đây? Mấy ngón?”

    Giơ ba ngón tay lên quơ quơ trước mặt Bliss, Stacy lại bị Grayson đẩy ra.

    “Anh hỏi trước mà! Bliss, em đói không? Anh lấy gì cho em ăn nhé? Đổi lại cho anh ngửi Pheromone của em một cái đi.”

    “Cái thằng chó đẻ này, dám chen ngang à? Em hỏi trước cơ mà!”

    “Anh hỏi trước, con nhỏ điên này!”

    “Thằng này!”

    Đỉnh điểm là màn đụng chân đụng tay của hai anh em. Thật ra thì chỉ có Stacy là động thủ đánh đấm, còn Grayson thì chỉ biết võ mồm.

    “Hai đứa thôi đi.”

    Nathaniel chen vào tách hai đứa em ra, buông tiếng thở dài ngao ngán lầm bầm.

    “Rốt cuộc đến bao giờ hai đứa mới chịu bỏ cái tật này hả? Lớn tướng cả rồi cơ mà.”

    Grayson vừa quệt vệt máu rỉ ra ở khóe môi vừa gắt gỏng nói.

    “Tại nó biết nó là con gái nên em không đánh nó được nên mới thế đấy. Anh xem có vô lý không? Vô lý đùng đùng ra!”

    “Thì anh cứ đánh đi, đây. Đánh đi. Giỏi thì đánh đi?”

    Stacy như chỉ chờ có thế, dí sát mặt thách thức. Nổi gân xanh trên thái dương, Grayson giơ tay lên định tát nhưng chỉ dừng lại ở đó. Bàn tay giơ giữa không trung run lên bần bật, cuối cùng Grayson đành rủa một tiếng “Mẹ kiếp!” rồi hậm hực quay đi. Chứng kiến cảnh đó, Nathaniel chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

    Nãy giờ vẫn luôn túc trực bên giường với vẻ mặt lo lắng, Chase rụt rè lên tiếng.

    “Bliss, em không sao chứ? Có đau ở đâu không?”

    Nghe câu hỏi của anh tư, Bliss chớp chớp mắt nhìn. Đầu óc vẫn còn mơ hồ nhưng cơ thể thì không thấy đau nhức gì. Chỗ đau không phải là cơ thể mà là….

    Đang lén đưa tay lên ngực trái thì Nathaniel cúi xuống, luồn tay xuống nách xốc Bliss bế bổng lên.

    “Á!”

    Bế đứa em trai đang giật mình thảng thốt vào lòng, Nathaniel hờ hững nói như thường lệ.

    “Phân hóa xong rồi thì phải đi tắm rửa rồi ăn uống gì đó đi chứ. Chase, gọi điện cho Papa đi. Báo là Bliss tỉnh rồi. Larien, gọi cho daddy Koi nữa.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú