Chương 31
bởi Ly ThiênGiữa mớ cảm xúc hỗn độn, Bliss cố gắng vận dụng bộ não bé nhỏ của mình để phân tích tình hình. Nhưng với dung lượng não bộ có hạn, sức tưởng tượng của cậu bé cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chị Aina kia là bạn gái của Cassian sao?
Nhìn kiểu gì thì mối quan hệ của hai người họ cũng không hề bình thường chút nào. Mấy cặp đôi lén lút trốn sau gốc cây thì thầm to nhỏ trong phim truyền hình đa phần toàn là bọn ngoại tình. Sinh viên đại học là người lớn rồi, chuyện yêu đương hẹn hò cũng là lẽ đương nhiên. Hơn nữa, Cassian lại đẹp trai, ga lăng, lại còn là người thừa kế của gia tộc Công tước Strickland nữa, ai mà chẳng thích anh ấy cơ chứ.
Nhưng Cassian là người sẽ kết hôn với mình cơ mà!
Bliss vô cùng tự tin vào điều đó. Hơn nữa, cậu còn nhìn thấy cả cơ thể trần truồng của Cassian rồi. Cho nên hai người bắt buộc phải kết hôn thôi. Như thế mới đúng chuẩn ‘người đàn ông có trách nhiệm’ chứ. Chưa kể….
Đối với Cassian, mình là một người đặc biệt mà.
Bliss đã hoàn toàn tin sái cổ lời mấy anh chị lúc nãy khen ngợi rằng ‘Em rất đặc biệt’. Thế nên, cậu nhóc đinh ninh rằng Cassian sẽ nói những lời lẽ tốt đẹp để bênh vực mình. Chắc chắn anh ấy sẽ bảo ‘Bliss là người bạn trân quý nhất của tớ’ cho xem.
Tin anh đấy, Cassian! Bliss mang theo niềm tin vững chắc, nín thở chờ đợi câu trả lời của Cassian. Cho đến tận giây phút anh mở lời, niềm tin ấy vẫn không hề lay chuyển.
“Hàaaa…. Thằng nhóc đó là người nhà Miller nên đành chịu thôi. Ráng nhịn chứ biết làm sao.”
Nghe lời đáp trả kèm theo tiếng thở dài thườn thượt tựa hồ như tiếng thở hắt ra, Bliss sững người, không tin vào tai mình. Mình vừa nghe cái quái gì vậy? Giữa lúc cậu nhóc còn đang chớp mắt ngơ ngác, người phụ nữ lại tiếp tục lên tiếng.
“Tội nghiệp ngài Strickland của chúng ta. Kỳ nghỉ hè dài dằng dặc thế này lại phải đi làm bảo mẫu giữ trẻ.”
Trước giọng điệu đầy vẻ thương hại của cô ả, Cassian cười khẩy, thong thả đáp.
“Thảm hại thật chứ. Không ngờ có ngày tớ lại phải phí hoài cả kỳ nghỉ hè dài dằng dặc để làm cu li dọn dẹp đống rắc rối cho một thằng ranh con Yankee (người Mỹ) vắt mũi chưa sạch.”
Cái gì cơ?
Hàng loạt những từ ngữ khó tin liên tiếp đập vào tai Bliss. Vắt mũi chưa sạch? Yankee? Ranh con? Những lời lẽ mà cậu không bao giờ tưởng tượng nổi sẽ thốt ra từ miệng Cassian khiến Bliss bàng hoàng như bị ai đó giáng một cú tát trời giáng vào đầu. Thật sao? Hóa ra đó mới là suy nghĩ thật sự của Cassian sao?
Vậy thì những hành động ân cần chăm sóc mình từ trước đến nay là cái quái gì?
Và rồi, câu trả lời đã có ngay lập tức.
“Cái tên Miller đó vĩ đại đến mức ấy cơ à?”
Thấy Aina nhăn mặt khó hiểu, Cassian lắc đầu.
“Gia tộc Miller là một trong những gia tộc có thế lực nhất nước Mỹ đấy. Nghe đâu ngài Ashley Miller sắp sửa lấn sân sang con đường chính trị nữa. Giữ mối quan hệ tốt đẹp với họ thì chỉ có lợi cho gia tộc tớ thôi….”
Nói đoạn, anh lại cười khẩy, nhíu mày nói thêm.
“Cũng may là cái thằng nhóc Bliss đó còn dễ dụ chán so với những người khác trong nhà Miller.”
Aina híp mắt lườm Cassian, giọng điệu mang chút chế giễu.
“Lúc nãy tớ thấy cậu cứ dán mắt vào cái thằng ranh con đó lúc nó uống socola đấy. Đừng bảo là cậu nảy sinh mấy cái suy nghĩ biến thái lệch lạc với một đứa trẻ con đấy nhé?”
Thái độ thong dong nãy giờ của Cassian bỗng chốc quay ngoắt 180 độ. Nụ cười trên môi vụt tắt, thay vào đó là nét mặt nghiêm nghị đến đáng sợ. Thấy vậy, Aina giật mình khựng lại, Cassian gầm gừ từng chữ.
“Đừng có nói mấy lời tởm lợm đó. Tại nó ăn uống lem luốc quá nên tớ mới nhìn để lau cho nó thôi.”
Phản ứng của Cassian gay gắt ngay tức thì. Nhìn khuôn mặt nhăn rúm lại vì kinh tởm như thể sắp nôn mửa đến nơi của anh, Aina vội vàng xin lỗi.
“Tớ đùa thôi mà, cho tớ xin lỗi nhé.”
“Có những chuyện đùa được, có những chuyện thì không. Dù là cậu đi chăng nữa, nếu còn dám sủa ra mấy câu rác rưởi đó thêm lần nào nữa thì tớ tuyệt đối không tha đâu.”
“Tớ biết rồi, tớ xin lỗi cậu. Tớ xin lỗi thật lòng mà.”
Aina cuống quýt xin lỗi lần nữa rồi nhón gót, đặt một nụ hôn phớt lên môi Cassian. Thấy khuôn mặt cười nũng nịu của cô nàng, Cassian không gắt gỏng thêm nữa nhưng tâm trạng vẫn chẳng khá khẩm hơn là bao.
Chỉ là quan tâm chăm sóc một đứa trẻ được giao phó thôi mà lại bị coi là cái thể loại biến thái ấu dâm gớm ghiếc sao.
Thế nhưng, bữa tiệc cắm trại được mong đợi bao lâu nay bị phá hỏng đâu chỉ là nỗi bực dọc của riêng anh, mà là của tất cả mọi người. Và có lẽ, nguồn cơn của mọi chuyện đều bắt nguồn từ chính Cassian. À không, không phải có lẽ nữa mà là chắc chắn. Rốt cuộc thì việc Bliss có mặt ở đây cũng là do Cassian mà ra cả.
Tự ý thức được điều đó, anh đưa một tay lên vuốt mặt, rồi lại buông một tiếng thở dài não nề. Lén nhìn sắc mặt Cassian, Aina vội vàng chuyển chủ đề.
“Nhưng mà công nhận thằng nhóc Bliss đó cũng đáng yêu thật đấy. Nghe bảo những người còn lại trong nhà Miller toàn là Cực Alpha đúng không? Cậu gặp họ bao giờ chưa?”
Nghe chủ đề mới, Cassian hờ hững đáp lời.
“Cũng chẳng có gì to tát. Lũ đó chỉ là một đám dị hợm lúc nào cũng phun Pheromone vương vãi khắp nơi thôi.”
“Cái gì cơ?”
Sốc đến tận óc.
Hầu như cùng lúc với phản ứng kinh ngạc của Aina, Bliss suýt chút nữa đã hét toáng lên. Vội vàng lấy hai tay bịt chặt miệng lại, cậu nhóc trừng mắt trợn tròn, nín thở chờ đợi câu nói tiếp theo. Hoàn toàn không hay biết đến sự hiện diện của Bliss, Cassian vẫn điềm nhiên buông lời cay nghiệt.
“Ý tớ là cũng chẳng có gì đáng nể phục cả. Mấy lời đồn đại về nhà Miller chắc cậu cũng nghe qua rồi đúng không? Thực tế cũng chẳng khác là bao đâu.”
Anh ta tiếp tục bồi thêm bằng giọng điệu đầy mỉa mai, cay độc.
“Thằng con cả thì ừ, coi như cũng có chút tài cán. Nhưng mà hai đứa sinh đôi dưới nó, một đứa thì là thằng đần bị chập mạch, đứa còn lại thì là một tên biến thái bệnh hoạn. Thằng làm diễn viên thì có biệt danh là chó điên, nghe thế là đủ hiểu rồi đấy. Còn con nhóc dưới nó thì… thôi dẹp đi, tớ chẳng buồn nhắc đến.”
“Wow, đánh giá gắt thật đấy.”
Aina thốt lên đầy kinh ngạc.
“Nghĩ về gia đình người ta như thế mà cậu vẫn diễn được vai người anh trai tốt bụng với cậu út nhà đó, phục cậu thật đấy.”
Nghe vậy, Cassian nhún vai.
“Dụ dỗ một thằng ranh con ngu ngốc vắt mũi chưa sạch thì có gì khó đâu.”
Cô ả bật cười khúc khích rồi lại rướn người hôn chụt một cái lên môi Cassian.
“Vậy thì chuyện này tớ sẽ giữ bí mật cho cậu.”
Cassian cũng mỉm cười rồi cúi đầu xuống. Ngay lúc nụ hôn của họ sắp sửa trở nên nồng nhiệt hơn thì tiếng chuông điện thoại chợt reo vang. Vẫn không rời môi, Cassian thò tay vào túi quần lấy điện thoại ra, áp lên tai.
“Vâng, Cassian Strickland xin nghe.”
Vừa mở miệng trả lời điện thoại, đôi môi của hai người mới chịu tách ra, cô ả đưa mu bàn tay lên quệt môi. Nghe điện thoại một lúc, anh cúp máy với vẻ mặt không mấy vui vẻ.
“Bố tớ gọi. Cậu ra ngoài trước đi, tớ phải gọi lại cho ông ấy có chút việc.”
“Đành vậy thôi.”
Họ trao nhau một nụ hôn nhẹ thay cho lời tạm biệt rồi tách ra hai hướng. Đợi đến khi bóng dáng hai người khuất hẳn, Bliss mới dám bước ra khỏi gốc cây, mất thêm vài phút cậu nhóc mới hoàn hồn trở lại.
Cái thằng tồi tệ khốn khiếp.
Đứng trơ trọi một mình, Bliss trừng mắt nhìn về hướng Cassian vừa rời đi, nghiến răng ken két. Sao trên đời lại có kẻ diễn kịch giỏi đến mức giả tạo như vậy chứ? Đồ rác rưởi, đồ mặt dày! Hóa ra bấy lâu nay anh ta lừa dối mình. Bề ngoài thì tỏ vẻ quan tâm chăm sóc, sau lưng lại âm thầm coi khinh mình.
Thà ngay từ đầu anh ta cứ bơ mình đi còn hơn. Nếu vậy thì mình đã chẳng phải hy vọng để rồi thất vọng thế này. Nhưng điều khiến Bliss phẫn nộ nhất không phải là chuyện đó.
Anh chửi tôi thì tôi nhịn, nhưng dám động đến gia đình tôi thì đừng có trách.
Dám gọi các anh chị em của cậu là đồ biến thái, thằng đần, rồi cả chó điên nữa chứ. Mặc dù sở thích của Stacy có hơi khác người một chút, Grayson thì lúc nào cũng như người trên mây, Chase thì hở tí là chửi thề rồi động thủ đánh người, còn Larien thì là một tên tay chơi khét tiếng không ai trị nổi, nhưng đối với Bliss, họ là những người ruột thịt, là gia đình thân yêu nhất trên đời. Sao anh ta dám buông lời xúc phạm như vậy chứ.
“Cái gã tồi tệ khốn khiếp.”
Bliss nghiến răng chửi thề. Không được tự trách bản thân. Nhưng cũng không thể cứ thế nuốt cục tức này vào bụng được.
Mình phải báo thù.
Bliss nắm chặt hai tay thành nắm đấm, hạ quyết tâm. Papa, Daddy, anh Nathaniel, chị Stacy, anh Grayson, anh Chase, chị Larien. Mọi người cứ chờ xem, con sẽ bảo vệ danh dự của gia tộc Miller!
“Á á á á á á á!”
Kèm theo tiếng hét xung trận, Bliss vung vẩy hai cánh tay như chiếc cối xay gió, lao về phía trước. Đôi mắt rực lửa hận thù, lúc này cậu nhóc chẳng còn nhìn thấy gì nữa. Kẻ nào dám cản đường, cậu sẽ nghiền nát hết!
“Bliss, em vừa đi đâu đấy?”
Đúng lúc đó, một tên trong nhóm bạn của Cassian lên tiếng gọi. Hừ, cá mè một lứa cả thôi. Bliss không hề giảm tốc độ, lao thẳng về phía tên đó. Thiết đầu công (húc đầu)!
…Tưởng là thế, nhưng.
“Á hự?”
Ngay khoảnh khắc quyết định, một cái rễ cây chồi lên mặt đất đã vô tình ngáng chân cậu bé. Kèm theo một tiếng hét thất thanh, cơ thể nhỏ bé bị hất tung lên không trung, Bliss lăn lông lốc rồi tông sầm vào người tên kia.
“Bliss, hự!”
Bị một “vật thể lạ” lao sầm vào người bất ngờ, tên thanh niên không kịp né tránh, la lên một tiếng đau đớn rồi ngã nhào ra đất. Ngay sau đó là một tiếng “Cốp” khô khốc vang lên khi đầu hắn đập mạnh vào thân cây, hắn lập tức ngất xỉu ngay tại chỗ.
“Hừm.”
Sau pha “tai nạn” đụng độ ngoài ý muốn, Bliss khó nhọc lắm mới hoàn hồn, lồm cồm bò dậy.
0 Bình luận