Chương 17
bởi Ly ThiênThật ra, lý do hai người cùng nhau sải bước trên hành lang thế này là vì Cassian sợ cậu nhóc lại xông bừa vào phòng mình lần nữa nên mới xung phong đích thân dẫn đường đưa Bliss về phòng. Căn phòng nằm cách phòng Cassian không xa, chỉ cách nhau một dãy hành lang trưng bày áo giáp, và đây cũng là căn phòng ngủ dành cho khách tốt nhất trong lâu đài. Chắc chắn là mẹ anh đã đặc biệt cất công chuẩn bị rồi.
“Đến nơi rồi.”
Dừng lại trước một cánh cửa, Cassian tự tay vặn nắm đấm mở cửa ra.
“Vâng. Cảm ơn anh Cassian. Chúc anh ngủ ngon.”
“Bliss này.”
Bliss gật đầu định bước vào trong thì đột nhiên Cassian gọi giật lại.
“Dạ? Sao thế anh?”
Thấy Bliss ngơ ngác ngước lên nhìn mình, Cassian bỗng tỏ ra bối rối, ánh mắt lảng tránh đi chỗ khác, ngập ngừng lên tiếng.
“À ừm, chuyện lúc nãy ấy.”
“Dạ?”
Nhìn phản ứng chớp chớp mắt đầy khó hiểu của đứa trẻ, Cassian bỗng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Mình đang làm cái trò gì với một đứa nhóc bảy tuổi thế này. Cảm giác nhục nhã ê chề khiến anh cúi gầm mặt, dùng ngón cái và ngón giữa day day hai hốc mắt, rồi xốc lại tinh thần, tiếp tục mở lời.
“Chuyện lúc nãy, ừm, chuyện xảy ra trong phòng anh ấy.”
Khó khăn lắm mới rặn ra được vài chữ, nhưng Bliss lại tiếp tục nghiêng đầu tỏ vẻ không hiểu. Cuối cùng, Cassian đành phải dùng đến hạ sách.
“Chuyện trong phòng anh lúc nãy, cái, cái mà em nhìn thấy ấy. Cái đó đó.”
Vừa lấy ngón tay chỉ chỉ xuống phía dưới, anh vừa liên tục lặp lại “Hửm? Hửm?” như hối thúc cậu nhóc mau mau hiểu ý, Bliss nghiêng đầu một lúc rồi chậm nhịp “À” lên một tiếng, hai mắt trợn tròn.
“À, cái đó á.”
“Đúng rồi, cái đó đó.”
Ngay khoảnh khắc Cassian định đi vào vấn đề chính, Bliss đã nhanh nhảu hét lên trước.
“Đâu có, em có thấy gì đâu. Thật đấy, em chẳng thấy gì sất!”
Mắt trợn trừng lên nhìn thao láo như thế mà bảo không thấy, định lươn lẹo với ai hả.
Dù cạn lời trước lời nói dối trắng trợn đó, nhưng dẫu sao thì đó cũng không phải là vấn đề trọng tâm lúc này. Anh từ tốn nói tiếp.
“Ừ, coi như em chưa thấy gì đi, nhưng anh có chuyện này muốn nhờ em. Anh mong em đừng kể chuyện lúc nãy cho ai biết nhé. …Giống kiểu, ừm, hãy coi đó là bí mật của riêng hai chúng ta đi.”
Nghe vậy, hai mắt Bliss bỗng chốc mở to tròn xoe.
“Bí í mậttt á?”
“Đúng rồi, bí mật.”
Cassian gật đầu nhấn mạnh thêm lần nữa. Trẻ con tầm tuổi này cực kỳ dễ bị dụ bởi từ ‘bí mật’. Quả nhiên, vẻ mặt Bliss lập tức trở nên vô cùng hưng phấn, thở hồng hộc hét lên.
“Vâng, anh đừng lo. Em tuyệt đối sẽ không hé răng nửa lời đâu. Em là đàn ông mà!”
Nhìn cậu nhóc vỗ ngực bình bịch thề non hẹn biển, lúc này Cassian mới mỉm cười gật đầu.
“Hứa nhé.”
“Đương nhiên rồi. Suỵt.”
Như để khẳng định thêm sự quyết tâm, Bliss đưa ngón trỏ lên miệng, phát ra tiếng xuýt xoa.
“Suỵt.”
Cassian nở một nụ cười nhạt, bắt chước làm theo động tác của cậu nhóc, rồi một tay giữ cánh cửa đang mở, tay kia vẽ một nửa vòng tròn ra hiệu cho cậu nhóc đi vào. Bliss ngoan ngoãn bước vào phòng, vẫy vẫy tay.
“Ngủ ngon nhé Cassian. Suỵt.”
“Ừ, suỵt. Ngủ ngon, mai gặp lại nhé.”
Kèm theo một nụ cười thân thiện, Cassian đóng cửa lại. “Phù”, trút một tiếng thở dài ngắn ngủi, anh liền quay gót bước về phòng mình. Căn dặn kỹ càng đến mức này thì chắc thằng nhóc cũng hiểu rồi.
Nhớ lại cái bộ dạng hưng phấn, hai mắt sáng rực lên khi nghe đến hai từ ‘bí mật’ và ‘lời hứa’, anh bất giác bật cười. Trẻ con thì vẫn mãi là trẻ con thôi.
Tuy một tháng là khoảng thời gian khá dài, nhưng cứ làm theo lời mẹ dạy, viện cớ này cớ nọ thì chắc cũng chẳng cần ngày nào cũng phải chơi với nó. Cứ chơi đùa qua loa đại khái thì thời gian cũng vèo cái là trôi qua thôi.
Vừa nghĩ bụng như vậy, mới bước được vài bước, anh bỗng buông tiếng cảm thán “A” rồi đứng khựng lại. Quên mất chưa bảo ngày mai sẽ đi ngắm chim nên phải gọi thằng bé dậy sớm. Quay gót định đi về phía phòng Bliss, trong đầu anh chợt hiện lên chuyện vừa nãy. Nhớ lại cái bộ dạng hưng phấn gật đầu lia lịa của cậu nhóc, anh phần nào hiểu được lý do tại sao mẹ mình lại cưng nựng Bliss đến vậy.
‘Em tuyệt đối sẽ không hé răng nửa lời đâu, em là đàn ông mà!’
Mới tí tuổi đầu mà bày đặt. Vừa bật cười thành tiếng, anh vừa vặn nắm đấm cửa phòng Bliss.
“To bằng ngần này này, bằng ngần nàaaaaay cơ! Ở giữa hai chân Cassian có cái đó, uây. Chẳng phải chim đâu mà là một cái chân khác ấy. Đúng rồi, to bự chảng luôn. Cái chân ở giữa bự cỡ này này!”
Biết ngay mà, cái thằng nhóc ranh chết tiệt này.
Cassian cảm thấy mặt mình nóng bừng bừng vì tức giận xen lẫn xấu hổ tột độ. Thế nhưng, Bliss hoàn toàn không hay biết gì về sự tồn tại của một Cassian đang nắm chặt hai tay, ngọn lửa giận dữ bùng cháy dữ dội ngay ngoài cửa, cậu nhóc vẫn đang huơ tay múa chân miêu tả nhiệt tình qua màn hình gọi video với Daddy.
Bí mật cái con khỉ.
Trở về phòng, Cassian tức giận quăng mạnh chiếc điện thoại xuống giường rồi buông một tràng chửi thề. Cái thằng nhóc lẻm mép này. Quả nhiên chưa đầy 5 phút, à không, chưa được 1 phút nữa. Vừa mới đó đã gọi điện bô bô kể lể hết trọi rồi.
Tốt nhất là mình nên đi trốn đi.
Vừa ngả lưng xuống giường cố dỗ giấc ngủ, anh vừa hạ quyết tâm. Sáng mai trời vừa hửng sáng, anh sẽ lập tức rời khỏi lâu đài để trở về căn biệt thự riêng của mình. Kế hoạch đi ngắm chim đương nhiên cũng hủy bỏ. Dù sao lúc nãy anh cũng quay về mà không nói tiếng nào nên Bliss cũng chẳng hề hay biết. Chẳng qua là hủy bỏ một lịch trình chưa từng tồn tại, nên cũng chẳng ảnh hưởng gì sất.
Hậu quả thế nào thì cứ để cha mẹ tự giải quyết. Dù sao thì bản thân cũng đã cố gắng hết sức rồi. À không, chưa đến mức hết sức nhưng chí ít cũng đã nỗ lực rồi, thế là được. Phần còn lại là việc của họ. Bao gồm cả cái gia đình Miller tự tiện đẩy con cái sang đây nữa.
Bực dọc trút một tiếng thở dài, anh nhắm nghiền mắt lại. Cứ tưởng sẽ trằn trọc khó ngủ, nhưng chẳng biết vì hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện hay vì quá mệt mỏi, căng thẳng mà Cassian nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu với những nhịp thở đều đều.
***
Cót kéttt.
Một âm thanh rùng rợn vang lên giữa dãy hành lang vắng lặng. Khẽ mở hé cửa phòng thò đầu ra ngoài, sau khi xác nhận không có ai, Bliss mới rón rén bước ra. Không gian tối tăm, tĩnh mịch đến mức tưởng chừng như chỉ một tiếng thở thôi cũng đủ vang vọng khắp nơi, khiến cậu nhóc thoáng chút sợ hãi, nhưng cậu có mục tiêu của riêng mình. “Ưực”, nuốt nước bọt cái ực, cậu rón rén bước ra ngoài, đứng giữa hành lang tối om nhìn ngó hai bên rồi lẩm bẩm “Ừm” một tiếng, gật đầu.
Ngoại trừ ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ, hành lang chẳng có lấy một tia sáng nào, hun hút trải dài như một hang động sâu thẳm. Lấy hết can đảm, Bliss bắt đầu dò dẫm bước đi theo con đường lúc nãy vừa đi qua.
Chỉ cần đi một đoạn ngắn nữa là tới phòng Cassian rồi.
Chẳng biết là do ban ngày đã ngủ một giấc hay do quá phấn khích mà cậu chẳng tài nào chợp mắt được. Nếu ngủ chung với Cassian chắc chắn sẽ ngủ rất ngon. Giường của anh ấy to đùng đoàng y hệt như thân hình của anh ấy vậy, nên nếu Bliss có chui rúc vào một góc cuộn tròn ngủ thì thể nào anh ấy cũng chẳng hề hay biết.
Sáng mai tỉnh dậy chắc anh ấy bất ngờ lắm nhỉ?
Bliss lấy hai tay bưng miệng cười khúc khích. Vừa mở mắt ra là phải rủ anh ấy chơi cùng ngay mới được. Chơi trò gì trước đây nhỉ? Lâu đài rộng lớn thế này thì chơi trốn tìm là nhất rồi? Mình sẽ đi trốn để Cassian đi tìm. Hoặc mình làm người đi tìm cũng được. Nếu anh ấy biết mình tìm giỏi cỡ nào chắc chắn sẽ lác mắt cho xem?
Hồi nãy thấy đằng sau nhà có cái cây to lắm, không biết Cassian có biết trèo cây không nhỉ? Không sao, nếu không biết thì mình dạy anh ấy là được mà. Biết đâu Cassian cũng có một ngôi nhà gỗ trên cây giống mình thì sao. Nếu vậy thì tụi mình sẽ chui vào đó chơi trò đồ hàng. Mình sẽ làm ông chủ siêu thị, còn Cassian làm nhân viên.
“Này anh kia, nếu còn lười biếng thì tôi sẽ trừ lương anh đấy nhé!”
Bliss giả vờ hắng giọng, bắt chước tông giọng nghiêm nghị, rồi lại tiếp tục thì thầm.
“Ông chủ tha lỗi cho tôi. Tôi còn vợ dại con thơ ở nhà!”
Diễn lại y xì đúc tình huống từng xem trong một bộ phim truyền hình nào đó, một cảm giác tự hào trào dâng trong lòng cậu bé. Hí hí, sau một tràng cười khúc khích, cậu nhóc lại nhón gót, rón rén bước đi.
Bên trong lâu đài tĩnh lặng đến đáng sợ. Sự im ắng tựa như vạn vật trên thế gian này đều đã bốc hơi khiến Bliss liên tục ngoái đầu lại nhìn phía sau. Rõ ràng chẳng có ai đuổi theo, nhưng chưa kịp vuốt ngực thở phào thì một tiếng “Lách cách” vang lên khiến cậu nhóc giật thót mình, hít ngược một ngụm khí lạnh như muốn hét lên “Hítttt!”.
Phù, phù.
Hoảng hốt mở to mắt nhìn, thì ra đó chỉ là tiếng cành cây va đập vào cửa sổ. Hà, khó khăn lắm mới thả lỏng được đôi vai đang gồng cứng, nhưng đoạn đường phía trước vẫn còn xa. Đôi chân run rẩy nhưng Bliss vẫn cố gắng bước tiếp. Phải mau mau đến phòng Cassian thôi. Cứ đi thật nhanh là được.
Nhưng cậu lại không dám phát ra tiếng động. Bởi cậu sợ lỡ như có một thế lực bí ẩn nào đó bị đánh thức, chúng sẽ tóm cổ cậu mang đi mất.
Giống như mấy thứ kia chẳng hạn.
Nhìn hàng giáp sắt của các hiệp sĩ đứng dàn hàng dọc theo một bên tường, Bliss lại “Hítttt” lên một tiếng, nín thở. Chìm trong bóng tối, chúng đứng xếp hàng thẳng tắp, cùng một tư thế nhìn thẳng về phía trước. Tất nhiên là chúng đứng bất động chẳng hề nhúc nhích.
0 Bình luận