Bạn không có cảnh báo nào.

    “Trời đất ơi. Chắc hẳn cháu nó đã buồn lắm.”

    Giấu đi sự kinh ngạc và bày tỏ lòng thương cảm chân thành dành cho đứa trẻ, Công tước phu nhân xót xa nói. Thấy vậy, Koi vội vàng tiếp lời.

    “Không sao đâu phu nhân, giờ cháu ổn rồi ạ. Tối qua cháu được ăn thỏa thích món kem yêu thích nên đã ngủ rất ngon.”

    Mặc dù sáng nay có khóc nhè lại một trận.

    Nhớ lại chuyện lúc sáng, Koi cẩn trọng nói thêm.

    “Bliss là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn và hiền lành. Tôi nghĩ nếu không đả động đến chuyện đặc tính thì cháu nó sẽ cư xử rất lễ phép….”

    Tuy đã nghe nói mọi người đã dặn dò chuẩn bị tinh thần cho Bliss phòng trường hợp bất trắc, nhưng dẫu sao những hành động bộc phát của trẻ con vẫn là điều khó lường. Nghĩ bụng hôm nay tốt nhất không nên kích động thằng bé thì hơn, Koi bỏ lửng câu nói. Công tước phu nhân nghe vậy liền dứt khoát gật đầu.

    “Vậy thì đành chịu thôi. Sự bình yên của đứa trẻ vẫn là trên hết. Mình cũng nghĩ vậy phải không mình?”

    Phu nhân quay sang hỏi chồng như để tìm kiếm sự đồng tình. Công tước cũng gật đầu tán thành rồi nói thêm.

    “Đúng thế. Không sao đâu, vẫn còn cơ hội khác mà.”

    “Cảm ơn hai vị đã thấu hiểu.”

    Trút được gánh nặng trong lòng, Koi lần lượt cúi đầu cảm ơn hai người họ. Giữa lúc bầu không khí đang chuẩn bị tiếp nối sự hòa nhã, ấm cúng đó, người nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên cất lời.

    “Nếu ngài không phiền, tôi có thể đi tham quan dinh thự một chút được không ạ?”

    Trước giọng nói cất lên quá đỗi bất ngờ, mọi người đồng loạt quay đầu lại thì thấy người con trai của vợ chồng Công tước đang nhìn mình. Cuộc trò chuyện bỗng chốc đứt đoạn, không gian xung quanh chìm vào yên lặng. Bị bất ngờ, Koi nhất thời chưa kịp phản ứng, thấy ông ngập ngừng, Ashley bèn đỡ lời.

    “Cứ tự nhiên. Nếu cần gì cậu cứ việc nói.”

    “Cảm ơn lòng hiếu khách của ngài.”

    Sau khi cúi chào một cách vô cùng chuẩn mực, anh dứt khoát rời khỏi sảnh tiếp khách. Những người ở lại tiếp tục câu chuyện dang dở, thế nhưng trong đầu Koi lúc này lại len lỏi một suy nghĩ khác.

    Ngay cả khi nói những chuyện vô thưởng vô phạt, sao anh ấy có thể toát ra vẻ điềm đạm và tao nhã đến vậy cơ chứ.

    ***

     

    Chán muốn chết đi được.

    Ngay khi vừa bước ra hành lang và chỉ còn lại một mình, Cassian nhăn mặt nhíu mày rồi ngáp một cái rõ dài. Chỉ vì bố nằng nặc đòi anh đi cùng cho bằng được nên anh mới có mặt ở đây, chứ cái lịch trình này thực sự là tẻ nhạt không sao tả xiết. Nếu không lấy cớ để lẻn ra ngoài, chắc chắn anh đã gục xuống ngủ gật mất rồi.

    Cũng may là cái dinh thự này trông cũng khá khẩm.

    Vừa thong dong dạo bước dọc hành lang, anh vừa thầm nghĩ. Cứ đi dạo loanh quanh trong nhà một lát cho hết giờ rồi quay về là được.

    Anh từng nghe nói căn dinh thự đồ sộ cao ba tầng này do chính tay Ashley Miller xây dựng từ trước khi kết hôn. Giữa muôn vàn những tòa dinh thự to xác nhưng rỗng tuếch, chẳng có lấy bề dày truyền thống hay lịch sử nào, thì nơi này trông có vẻ khá ra hồn. Anh cũng từng thoáng nghĩ nó có hơi nhỏ bé so với việc nuôi dưỡng tận sáu đứa trẻ, nhưng đó chỉ là khi đem ra so sánh với tòa lâu đài mà anh đang sống mà thôi.

    Tòa lâu đài của gia tộc Strickland, được khởi công xây dựng từ thế kỷ 12 và liên tục được tu sửa cho đến tận thời gian gần đây, vốn là nơi sinh sống của các đời Gia chủ cùng gia đình trực hệ. Hiện tại, Cassian và vợ chồng Công tước đang sống ở tòa lâu đài chính, còn các công trình kiến trúc khác thì được sử dụng cho nhiều mục đích đa dạng như mở cửa cho khách tham quan hoặc cho thuê trong những dịp đặc biệt. Thật ra, vì là công trình kiến trúc cổ kính nên thường rất khó để trang bị các tiện nghi hiện đại, thế nên thông thường Cassian sẽ sống ở một căn biệt thự riêng trong trung tâm thành phố hoặc ở ký túc xá.

    Nghĩ theo hướng đó thì cách xây dựng này có lẽ hợp lý hơn.

    Tin đồn Ashley Miller vô cùng yêu thương gia đình đã lan truyền rộng rãi từ lâu. Giống như nhiều người Mỹ khác, ông ta cũng luôn duy trì hình ảnh một người đàn ông của gia đình, nhưng biết đâu đằng sau đó lại ẩn chứa một dụng ý khác.

    Ví dụ như có hứng thú với con đường chính trị chẳng hạn.

    Nếu đúng là vậy thì mối quan hệ với nhà Miller sẽ trở nên vô cùng quan trọng. Giả sử Cassian có ý định dấn thân vào chính trường Anh quốc, thì việc tạo ấn tượng tốt từ bây giờ là một nước cờ khôn ngoan. Có điều, sự thật là hiện tại anh chẳng mảy may có chút suy nghĩ hay định hướng gì cho tương lai cả.

    Dù sao thì tương lai chẳng phải cũng đã được an bài sẵn rồi sao? Là người thừa kế duy nhất của gia tộc Strickland, anh sẽ danh chính ngôn thuận kế thừa toàn bộ tước vị và tài sản của bố mình. Gặp gỡ và kết hôn với một đối tượng môn đăng hộ đối, sinh con đẻ cái, rồi phần đời còn lại chỉ việc hít thở thôi cũng có thể tiêu xài số tiền cứ tự động sinh sôi nảy nở không ngừng nghỉ.

    …Thật nhàm chán.

    Đúng lúc dòng suy nghĩ trôi đến đó. Chợt, anh nghe thấy tiếng động phát ra từ đâu đó. Vô thức ngoái đầu nhìn lại, anh từ từ dừng bước và lắng tai nghe.

    …Lạch cạch, lạch cạch.

    Lần này thì anh nghe thấy rất rõ. Rất rón rén, nhưng lại vang lên liên tục, đích thị là tiếng bát đĩa va chạm vào nhau. Cassian nghiêng đầu thắc mắc rồi rảo bước về phía phát ra âm thanh. Cứ mỗi bước chân anh tiến lại gần, âm thanh ấy lại càng rõ nét hơn.

    Lạ thật.

    Cassian thầm nghĩ. Nếu là người hầu đang làm việc thì không đời nào lại di chuyển rón rén, giấu giếm như thế này. Chắc chắn là có kẻ nào đó đang làm chuyện mờ ám sợ bị phát hiện đây mà.

    Có trộm lẻn vào, hoặc một kẻ hầu người hạ nào đó đang làm trò xằng bậy, hoặc nếu không phải.

    …Thì là mình bị ảo giác.

    Cuối cùng, khi đứng trước quầy đồ ăn vặt, Cassian bất giác cau mày. Một cậu nhóc vắt mũi chưa sạch đang kiễng chân trên ghế, chật vật cố gắng vói tay lấy lọ đồ ăn vặt đặt tít trên kệ cao. Dù đã cố rướn người hết cỡ nhưng những ngón tay ngắn ngủn của cậu nhóc cũng chỉ sượt qua thân lọ thủy tinh, thế nhưng cậu nhóc vẫn không bỏ cuộc, dốc hết sức bình sinh để huơ huơ cánh tay, không hề có ý định bỏ cuộc.

    Con cái của người hầu đang ăn trộm đồ ăn vặt chăng?

    Nhìn chằm chằm vào cái ót của đứa trẻ, Cassian trầm ngâm suy nghĩ với vẻ mặt nghiêm trọng. Chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra. Không biết ở nhà Miller thế nào, chứ trong lâu đài Strickland có khá nhiều gia đình người hầu. Phần lớn trong số họ đều làm việc cho gia tộc Công tước từ đời này sang đời khác, kết hôn xong vẫn tiếp tục làm việc, nên biết đâu nhà Miller cũng rơi vào trường hợp tương tự. Nếu vậy, anh không cần thiết phải nhúng tay vào làm rùm beng mọi chuyện lên làm gì. Cứ tiếp tục làm cái trò đó thì sớm muộn gì cũng bị bắt quả tang, kết quả ra sao cứ để nhà Miller tự giải quyết.

    Thế nhưng, nghĩ vậy thì có vẻ bộ quần áo thằng bé đang mặc lại hơi quá đắt tiền. Chẳng có lý nào một người hầu lại mua quần áo hàng hiệu chất lượng cao như vậy cho con mình mặc, ngay lúc anh đang nghiêng đầu thắc mắc thì, đột nhiên một dự cảm chẳng lành ập đến.

    Khoan đã.

    Vừa chớp mắt định nhìn cho kỹ lại những gì mình vừa thấy, thì chợt một ký ức xẹt ngang qua đầu anh. Cái ót này trông quen quen. Hình như mình đã gặp ở đâu rồi thì phải? Đang đứng chôn chân tại chỗ với hàng lông mày nhíu chặt, đột nhiên đứa trẻ lại kiễng chân lên.

    “Hự, ư hự.”

    Đúng lúc thằng bé rên rỉ vươn cả hai tay ra với lấy bằng chút sức lực cuối cùng, thì lọ thủy tinh trượt khỏi vị trí. Cảnh tượng chiếc lọ lộn vòng trên không trung đập thẳng vào mắt anh hệt như một thước phim quay chậm. Thằng bé vẫn đang chới với đưa hai tay ra, dường như hoàn toàn không tưởng tượng được chuyện gì sắp sửa giáng xuống đầu mình. À không, hình như là có tưởng tượng đấy. Nhìn cái miệng há hốc đầy hạnh phúc kia thì có vẻ như đang mơ mộng về một tương lai tươi sáng hoàn toàn trái ngược với thực tại.

    “Coi chừng…!”

    Cơ thể anh phản xạ nhanh hơn cả suy nghĩ. Chỉ cần sải hai bước dài, anh đã đứng sừng sững ngay sau chiếc ghế thằng bé đang đứng, vươn cánh tay dài tóm gọn chiếc lọ thủy tinh ngay khoảnh khắc nó chuẩn bị rơi thẳng xuống đầu đứa trẻ.

    “Ơ?”

    Đứa trẻ vẫn giữ nguyên tư thế vươn hai tay giữa không trung, phát ra một âm thanh ngơ ngác. Có vẻ như thằng bé hoàn toàn không ý thức được chuyện tày trời gì vừa suýt xảy ra với mình. Chậc, Cassian khẽ chép miệng, rũ mắt nhìn đứa trẻ. Ngay khoảnh khắc đứa trẻ chậm chạp quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhau, nhìn rõ khuôn mặt ấy, Cassian lập tức nhớ ra. Tại sao trông cậu nhóc này lại quen mắt đến vậy.

    “Ơ.”

    Đứa trẻ cũng có chung phản ứng. Sau khi chớp mắt vài cái, dường như nhớ ra điều gì đó, thằng bé kêu lên một tiếng rồi há hốc mồm.

    “Sao anh lại ở đây?”

    Sau vài giây im lặng, đứa trẻ ném cho anh một ánh nhìn đầy hoài nghi và cất tiếng hỏi. Bị đôi mắt cá chết kia lườm nguýt, Cassian khó khăn lắm mới nhịn được cười. Có vẻ như thằng bé hoàn toàn không nhận thức được chuyện gì vừa suýt xảy ra với mình ban nãy. Trước phản ứng khó tin của đứa trẻ dành cho ân nhân cứu mạng, Cassian không thể ngăn nổi nụ cười lan tỏa trên khuôn mặt, đành hắng giọng một tiếng lấp liếm.

    “E hèm, anh được ngài Miller mời đến.”

    Sau đó, anh dịu giọng nói.

    “Em là Bliss Miller đúng không.”

    Câu nói đó khiến mắt Bliss trợn tròn vì kinh ngạc.

    “Sao anh biết?”

    Câu trả lời vô cùng đơn giản.

    “Nhìn mắt em là biết.”

    Con mắt bị Bliss dùng hết sức bình sinh tự đấm vào hôm qua, hiện giờ vẫn sưng húp và thâm tím một mảng.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú