Bạn không có cảnh báo nào.

    Khi bóng tối dần buông xuống, chiếc xe lăn bánh trở về trên con đường cũ. Ngồi ở ghế sau như thường lệ, Cassian nhăn nhó, đưa tay day day ấn đường.

    Cơn đau nửa đầu chết tiệt.

    Cả ngày hôm nay đầu anh đau như búa bổ, cảm giác như hai con mắt sắp rớt ra ngoài đến nơi. Thà ngất quách đi cho xong nhưng cũng chẳng được. Anh không nhớ mình đã trải qua một ngày như thế nào. Chỉ lờ mờ nhận ra một điều là trời đang dần tối.

    …Mệt mỏi quá.

    “Phù”, vừa trút một tiếng thở dài nặng nề, anh nhận ra chiếc xe đang giảm tốc độ. Cuối cùng cũng về đến nơi. Lâu đài của anh. …Nơi có cái hạt đậu phộng điên khùng đó.

    Ngay khoảnh khắc đó, một phần tâm trí anh như bừng tỉnh. Cassian khựng lại, chớp chớp mắt. Từ từ buông tay khỏi trán, anh phóng tầm mắt ra ngoài, tòa lâu đài quen thuộc dần hiện ra. Và cả bóng dáng vị quản gia đang đứng đợi anh trước cửa như mọi khi nữa.

    “Mừng ngài đã về, thưa Bá tước… ôi chao.”

    Vừa nở nụ cười chào đón quen thuộc và mở cửa xe, Penelope bỗng giật mình trợn tròn mắt. Cassian vừa bước chân xuống xe đã lảo đảo suýt ngã. Thấy Penelope mặt cắt không còn hột máu, cuống cuồng định đỡ, anh giơ một tay lên ra hiệu không sao, rồi đứng nhắm mắt im lìm một lúc. Trong lúc Penelope đang nín thở theo dõi, Cassian đã lấy lại thăng bằng, sải những bước dài tiến vào lâu đài như thường lệ.

    Penelope vội vã chạy theo anh lên bậc thang. Nghe tiếng bước chân hớt hải đuổi theo phía sau, ngài Bá tước lại khựng lại, ngoái đầu nhìn. Bị phản ứng đột ngột của chủ nhân làm cho giật mình, Penelope đứng sững lại, Cassian vẫn cau mày, cất giọng.

    “Thằng hạt đậu… à không, Bli, Blair đâu rồi?”

    Sau một cú lắc đầu thật mạnh để rũ bỏ sự mệt mỏi, một giọng nói trầm khàn vang lên. Tình huống bất ngờ khiến Penelope chớp mắt ngơ ngác, mất một nhịp mới trả lời được.

    “À dạ, hôm nay cậu ấy kêu mệt nên tôi cho cậu ấy đi ngủ sớm rồi ạ.”

    Ngủ ở đâu?

    Cassian rất muốn hỏi nhưng lại không thốt nên lời. Thấy ngài Bá tước cứ đứng im lìm nhìn mình chằm chằm với vẻ mặt cau có, Penelope nơm nớp lo sợ, hỏi dò.

    “Ngài có việc gì cần sai bảo ạ? Hay để tôi đi gọi cậu ấy dậy nhé?”

    Lần này Cassian cũng chẳng ừ hử gì. Anh cứ đứng nhìn Penelope chằm chằm một lúc rồi buông một câu cộc lốc “Thôi khỏi”, sau đó quay ngoắt người, phi thẳng lên lầu với tốc độ nhanh gấp ba lần bình thường như đang chạy trốn.

    Đúng như dự đoán, phòng ngủ vắng tanh vắng ngắt. Dù đã lường trước được tình huống này, nhưng chưa bao giờ việc dự đoán sai lại khiến anh cảm thấy hụt hẫng đến thế. Cassian thở hắt ra một tiếng “Phù”, cởi áo vest đưa cho Penelope. Penelope e dè quan sát nét mặt chủ nhân, nhận lấy chiếc áo rồi rót cho anh một ly rượu vang, mở lời.

    “Ngài có cần thêm gì nữa không ạ?”

    Trước câu hỏi ân cần của bà quản gia, Cassian chỉ xua tay ra hiệu cho bà lui ra. Khép cửa lại một cách nhẹ nhàng, bước ra hành lang, Penelope ngoái nhìn lại cánh cửa phòng với ánh mắt đầy lo âu.

    Nhìn kiểu gì cũng thấy tình trạng của ngài Bá tước không ổn chút nào.

    Đôi mắt trũng sâu, ánh nhìn sắc lạnh, trông ngài ấy chẳng khác nào cái thời trước khi Bliss xuất hiện. Chắc chắn là do đêm qua không chợp mắt được chút nào đây mà. Giá mà ngài ấy bảo gọi Bliss đến ngay lúc này thì tốt biết mấy.

    Đến bao giờ ngài Bá tước mới chịu thừa nhận tình cảm của mình đây? Cứ ngoan cố thế này chỉ tổ rước họa vào thân thôi. Nghĩ ngợi lung tung, bà cất bước dọc theo hành lang.

    Penelope vừa lắc đầu thở dài vừa khép cửa phòng mình lại. Đúng 10 phút sau khi bà ngả lưng xuống giường, tiếng chuông điện thoại réo vang inh ỏi.

    —Gọi cái hạt đậu phộng đó đến đây cho tôi, ngay lập tức.

    Nghe giọng nói nghiến răng kèn kẹt qua điện thoại, Penelope lập tức hiểu ra vấn đề.

    “Oápppp.”

    Đang ngủ say sưa thì bị lôi dậy giữa chừng, Bliss ngáp một cái rõ to như trêu ngươi. Mái tóc chỉa tứ tung, đôi mắt lờ đờ, bước chân thì xiêu vẹo.

    Nhìn cái điệu bộ tỏa ra thông điệp ‘Tôi đang ngủ rất ngon mà’ từ đầu đến chân của Bliss, cục tức trong lòng Cassian lại trào lên tận cổ. Tại sao chứ? Tại sao mình thiếu nó thì không thể nào chợp mắt nổi, còn cái thằng nhãi ranh hạt đậu phộng đó lại ngủ ngon lành đến thế cơ chứ. Rốt cuộc là tại sao.

    “Nào nào, Bliss. Lại đây nào.”

    “Ưm.”

    Được Penelope dìu đi, Bliss ngoan ngoãn lê bước. “Nằm xuống đây nào, ngoan lắm”, dẫn dụ thành công Bliss lên giường an toàn, Penelope vỗ vỗ ngực cậu nhóc dỗ dành cho cậu ngủ tiếp. Tất nhiên việc đó dễ như trở bàn tay. Vừa đặt lưng xuống giường chưa đầy 10 giây, Bliss đã ngáy khò khò.

    “Phù, xong xuôi rồi ạ.”

    Đưa tay lau mồ hôi trán giả vờ như vừa hoàn thành một nhiệm vụ vô cùng gian nan vất vả, Penelope quay người lại nhìn chủ nhân. Cassian nãy giờ vẫn ngồi trên ghế sofa nhâm nhi ly rượu vang, trút một tiếng thở dài cam chịu. Cuối cùng thì cũng được ngủ rồi.

    Dù chẳng mấy vui vẻ khi phải thừa nhận sự thật này, nhưng quả thực, ngay khoảnh khắc Bliss bước chân vào phòng ngủ, những dây thần kinh đang căng như dây đàn của anh bỗng chốc chùng xuống một cách kỳ lạ, chính anh cũng cảm nhận được sự thư thái đó. Có thể chỉ là do anh tự thôi miên bản thân, nhưng dù sao đi nữa, chỉ cần chợp mắt được là tốt rồi, mấy thứ khác không quan trọng.

    “Được rồi, bà vất vả rồi, lui ra đi….”

    “Thưa Bá tước.”

    Đang định đuổi khéo thì Penelope bỗng lên tiếng gọi, Cassian khựng lại, quay đầu nhìn. Vị quản gia già chắp hai tay trước bụng, nét mặt nghiêm trọng nhìn chằm chằm vào anh.

    “Tôi có chuyện này muốn thưa với ngài, ngài bớt chút thời gian được không ạ?”

    Trông bà có vẻ khá căng thẳng, Cassian thầm thắc mắc. Lại định nói cái gì nữa đây. Linh cảm có chuyện chẳng lành, nhưng anh không thể từ chối. Với bầu không khí căng thẳng này, chắc chắn Penelope không định lảm nhảm chuyện bao đồng đâu. Cuối cùng, Cassian đành hất cằm về phía chiếc ghế sofa đối diện, ra hiệu cho bà ngồi xuống.

    “Tôi cảm ơn ngài ạ.”

    Cúi chào nhanh gọn rồi ngồi xuống ghế đối diện, Penelope hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào mắt chủ nhân. Trông bà như thể sắp thả một quả bom chấn động nào đó, nhưng Cassian chẳng còn tâm trí đâu mà dây dưa lâu. Trong đầu anh lúc này chỉ có một khao khát mãnh liệt là được ngả lưng xuống chiếc giường êm ái kia và đánh một giấc thật say.

    “Penelope, nếu bà không nói xong trong vòng 3 phút thì.”

    “Chúng ta cần phải nghĩ cách đối phó thôi, thưa Bá tước.”

    Vừa gắt gỏng cảnh cáo thì Penelope đã tuôn ra một tràng. Bị bất ngờ trước chủ đề ngoài dự đoán, Cassian hơi sững lại, Penelope chớp lấy cơ hội nói tiếp với tốc độ ánh sáng.

    “Lỡ như hôm qua Bli, Blair, à không, Bliss lại nhất quyết không chịu giúp ngài ngủ ngon nữa thì chúng ta lấy đâu ra cách giải quyết. Thế nên chúng ta phải chuẩn bị sẵn phương án dự phòng thôi ạ.”

    Nghe cũng có lý. Nhưng có một điểm khiến Cassian không sao hiểu nổi.

    “Chẳng phải bà bảo thằng hạt đậu, à không, Bliss thích tôi nên mới lặn lội đến đây sao? Thế tại sao nó lại cự tuyệt việc ngủ chung với tôi?”

    Đúng vậy, lẽ ra hôm qua anh phải nhận ra điểm bất thường này mới phải. Nhưng do quá tức giận trước màn phản nghịch đột ngột của cái hạt đậu phộng đó nên anh đã không kịp suy xét kỹ càng.

    Cứ dính đến cái thằng ranh đó là mình lại mất hết lý trí.

    Nhưng giờ ngộ ra vẫn chưa muộn. Vừa nãy còn đang nhấp nhổm đuổi Penelope ra ngoài để đi ngủ, giờ Cassian gạt phắt mọi thứ ra khỏi đầu, nghiêm túc tập trung vào chủ đề bà quản gia vừa khơi mào. Vì nếu tình trạng đó lại tái diễn, người chịu thiệt thòi nhất chính là anh.

    Nhận thấy ngài Bá tước đang nhìn mình với vẻ mặt nghiêm trọng, Penelope hắng giọng “Ưhưm” một cái để lấy lại giọng điệu, rồi với khuôn mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết, bà cất lời.

    “Cậu ấy đang dỗi đấy ạ, vì thái độ của ngài.”

    “Dỗi tôi á?”

    Penelope dùng từ ngữ nghe có vẻ người lớn, nhưng Cassian lập tức dịch lại cho đúng với trình độ của Bliss. Hơi bất ngờ trước cách dùng từ của anh, bà quản gia cười gượng gạo, đành gật đầu thừa nhận.

    “Dạ, đại loại là thế ạ. Cậu ấy có chút hờn dỗi với ngài….”

    “Tôi đã làm cái gì cơ chứ?”

    Cassian gắt gỏng ngắt lời Penelope. Lẽ ra người có quyền hờn dỗi ở đây phải là Cassian mới đúng, rốt cuộc anh đã làm cái quái gì mà nó lại dám dỗi anh chứ.

    “Suỵt, suỵt.”

    Thấy Cassian lớn tiếng, Penelope vội vàng đưa tay ra hiệu im lặng rồi quay ngoắt lại nhìn ra phía sau. Thấy Bliss vẫn đang ngáy khò khò ngon lành, bà mới vuốt ngực thở phào, quay lại nhìn Cassian.

    “Ngài định đánh thức Bliss dậy đấy à. Nói nhỏ thôi ạ.”

    Dù rất ấm ức nhưng Cassian đành phải ngậm miệng lại. Cái hạt đậu phộng đó mà dám dỗi mình á, nếu không đưa ra được lý do chính đáng thì tao tống cổ mày ra khỏi nhà ngay lập tức.

    Nhưng câu trả lời của Penelope lại càng khiến anh ngã ngửa.

    “Thì tại ngài chẳng làm gì cả nên cậu ấy mới dỗi chứ sao.”

    Nghe câu trả lời vô lý đùng đùng, não bộ Cassian như đình công trong tích tắc.

    “…Bà nói cái gì cơ?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú