Bạn không có cảnh báo nào.

    Những bộ giáp sắt hiệp sĩ có kích cỡ và hình dáng y hệt nhau, dù thừa biết bên trong chỉ là khoảng không trống rỗng, nhưng trông chúng cứ như thể sắp sửa sống dậy và cử động đến nơi. Nỗi sợ hãi lỡ đâu chúng ngoảnh đầu lại phát hiện ra Bliss, rồi lập tức lao đến tóm gọn lấy gáy cậu khiến toàn thân cậu nhóc run lên bần bật.

    Nhanh lên, nhanh lên nào.

    Đứng chết trân một lúc, Bliss cuống cuồng vắt chân lên cổ mà chạy. Phải mau mau thoát khỏi nơi quỷ quái này thôi. Trước khi những tên hiệp sĩ kia kịp cử động, trước khi chúng kịp vươn bàn tay thép lạnh lẽo ra tóm lấy cậu…!

    “Ư ư, ư ư ư.”

    Những tiếng rên rỉ đầy sợ hãi bật ra khỏi khóe môi. Cậu càng chạy nhanh, những cái bóng đổ dài trên tường lại càng trở nên nghiêng ngả, những bộ giáp sắt hiệp sĩ trông lại càng to lớn như muốn vồ lấy cậu. Cơn gió lạnh buốt sượt qua sống lưng chắc chắn là do tên hiệp sĩ vung tay trượt vì suýt soát vuột mất cậu đây mà. Làm sao đây, phải làm sao đây.

    Gió rít gào bên ngoài cửa sổ. Khung cửa sổ cũ kỹ rung lên bần bật, phát ra những âm thanh rùng rợn. Khoảnh khắc vầng trăng lấp ló sau những đám mây trôi dạt lại một lần nữa ló rạng.

    “Oaaaaa!”

    Nhìn thấy bộ giáp hiệp sĩ như đang chồm đầu về phía mình, Bliss không chịu nổi nữa mà bật khóc nức nở.

    ***

     

    Oaaaaa!

    Cassian, người đang chìm sâu vào giấc ngủ không mộng mị, khẽ nhíu mày khi nghe thấy âm thanh văng vẳng bên tai.

    …Cái gì thế nhỉ?

    Anh vẫn nhắm nghiền mắt nằm im bất động, âm thanh mờ nhạt đó vẫn tiếp tục vang lên. Khi các giác quan dần dần thức tỉnh, sự hoài nghi bỗng chốc hóa thành chắc chắn. Có ai đó đang khóc. Lại còn khóc rống lên rất to. Cuối cùng, anh đành buông tiếng thở dài bực dọc, lồm cồm bò dậy.

    “Cái quái gì vậy không biết.”

    Cố nuốt cái ngáp dài đang chực chờ trào ra, Cassian lệt bệt bước qua phòng, vặn nắm đấm cửa. Cánh cửa vừa hé mở một khe nhỏ, tiếng trẻ con khóc thét lập tức xộc thẳng vào tai.

    “Oaaaa, oaaaaa.”

    Cassian khựng lại trong giây lát, dù trong lòng đã thừa biết đáp án nhưng anh vẫn muốn tự dối lòng, hy vọng ‘không phải là cái thứ đó’. Để có thể phớt lờ lựa chọn ‘đóng sập cửa lại, giả vờ như không biết chuyện gì và trở lại giường’, anh cần huy động thêm một chút dũng khí. Thế nhưng, tiếng khóc nức nở của đứa trẻ cứ liên tục vang vọng, đâm nhói vào lương tâm anh.

    “Hàaaa….”

    Rốt cuộc, Cassian thở dài thườn thượt, bước chân ra ngoài hành lang. Anh sải những bước chân nặng nề về phía cái cục tròn vo màu trắng đang nằm sấp khóc thút thít giữa hành lang.

    “Bliss.”

    “Oa, oaaaaa! Cứu cháu với, cứu cháu với!”

    Vừa gọi tên vừa đưa tay ra định đỡ cậu bé dậy, nhưng vừa bị chạm vào, thằng bé đã giật nảy mình hoảng sợ, gào khóc thảm thiết hơn nữa. Cassian cố gắng giữ kiên nhẫn, dịu giọng gọi Bliss thêm lần nữa.

    “Bliss, bình tĩnh lại nào. Là anh đây, Cassian đây mà.”

    “Hức ứ, hức ứ ứ.”

    “Bliss, là anh đây. Cassian đây, bạn của em đây. Chúng ta đã hứa sẽ kết hôn rồi cơ mà.”

    “Hức, hức.”

    Đến lúc này, tiếng nức nở của Bliss mới dần lắng xuống. Cậu nhóc rụt rè ngẩng đầu lên, khuôn mặt tèm lem nước mắt, nước mũi và cả nước dãi trộn lẫn vào nhau, trông thảm hại hết sức. Dưới ánh trăng mờ ảo rọi vào khuôn mặt tròn xoe ấy, Cassian nở một nụ cười dịu dàng.

    “Bình tĩnh lại chưa em?”

    “Ca, Cassian. Cassiannnn.”

    Bliss lại òa khóc nức nở, nhào vào lòng Cassian. Anh nhẹ nhàng bế bổng cơ thể nhỏ bé của cậu nhóc lên, vừa dỗ dành “Ngoan nào ngoan nào” vừa vỗ về tấm lưng nhỏ, kiên nhẫn chờ cậu nhóc bình tĩnh lại.

    Á.

    Một cảm giác ươn ướt, dinh dính truyền đến từ cánh tay đang ôm lấy đứa trẻ. Chẳng cần kiểm tra cũng thừa biết đó là gì.

    …Tè dầm rồi, cái thằng nhóc này.

    Phù, trút một tiếng thở dài thườn thượt, Cassian đành nhắm tịt hai mắt lại. Trong lúc đó, Bliss vẫn rúc mặt vào vai Cassian, vừa thút thít vừa chùi sạch sành sanh đống nước mắt nước mũi còn sót lại lên áo anh.

    “Hàaaa.”

    Đợi đến khi uống cạn nửa cốc socola nóng do chính tay Cassian pha, Bliss mới buông tiếng thở dài mãn nguyện. Dù hai con mắt, à không, cả khuôn mặt đang sưng húp lên, cộng thêm việc phải cởi bỏ bộ đồ ngủ và quần lót ướt sũng để mặc tạm chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của Cassian, nhưng trông cậu nhóc đã thoải mái hơn lúc nãy rất nhiều.

    Cũng phải thôi. Giờ thì đã hoàn toàn an tâm rồi mà.

    Cassian vừa thấy cạn lời trước tình huống trớ trêu này, nhưng cứ nghĩ đến cảnh thằng bé sợ hãi run rẩy giữa đêm hôm khuya khoắt, lòng anh lại mềm nhũn ra.

    Hồi bé mình cũng sợ chết khiếp mỗi lần phải đi qua cái hành lang đó, thằng nhóc này sợ cũng là chuyện bình thường thôi.

    Nghĩ vậy, lòng trắc ẩn trong anh lại trỗi dậy mãnh liệt. Sự bực bội và tức giận đối với cậu nhóc trước lúc đi ngủ giờ đây đã tan biến không còn tăm hơi. Thay vào đó là một dấu chấm hỏi to đùng đang hiện hữu trong đầu. Đợi đến khi đứa trẻ đã nín khóc và bình tĩnh trở lại, Cassian mới hắng giọng, chính thức bắt đầu màn chất vấn.

    “Bliss này, rốt cuộc thì em làm cái quái gì ở ngoài đó vậy hả?”

    Đó là câu hỏi anh đã nghẹn trong cổ họng từ nãy đến giờ. Nghe Cassian hỏi, hai má Bliss ửng hồng, cậu nhóc cười hề hề.

    “Em đang trên đường đến phòng anh đấy chứ.”

    “Đến phòng anh á? Làm gì?”

    Cảnh giác lập tức dâng cao, nhưng thực ra đáp án đã quá rõ ràng. Với đôi mắt sưng vù nhưng vẫn nhìn Cassian đắm đuối, Bliss rành rọt đáp.

    “Tất nhiên là đến để ngủ chung với anh rồi! Giờ chúng ta sắp kết hôn rồi nên phải dính lấy nhau suốt chứ. Ngủ chung giường, ở chung phòng luôn!”

    Trí nhớ cái kiểu quái quỷ gì mà tốt dữ vậy trời.

    Cassian cảm thấy mặt mày mình lại tiếp tục trắng bệch. Mà cũng phải, đợi chờ suốt 1 năm trời lặn lội sang tận đây cơ mà, làm sao mà quên cho được. Chẳng lẽ trí nhớ của mình có vấn đề sao, nếu cứ thế này thì.

    Lần đầu tiên nếm mùi nhục nhã ê chề, Cassian vô thức buông tiếng thở dài thườn thượt. Tình hình thế này thì kế hoạch sáng sớm tẩu thoát coi như đổ sông đổ biển mất rồi. Giữa lúc anh đang tuyệt vọng toàn tập trước hàng phòng ngự không một kẽ hở của tên nhóc tì, Bliss lại cất tiếng.

    “Chúng ta là người chia sẻ bí mật với nhau mà, đúng không anh?”

    Câu nói đó thành công châm ngòi nổ, khiến Cassian thực sự ‘sôi máu’. Cái gì cơ? Bí mật á? Nhóc bảo là bí mật á? Cái thằng nhóc chết tiệt này, anh mày đã định rộng lượng bỏ qua rồi mà mày còn dám to mồm nhắc lại à.

    “Em có hiểu bí mật là gì không hả?”

    Trái ngược với vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi của Cassian, Bliss vẫn đáp lại bằng vẻ mặt tươi rói.

    “Biết chứ, suỵt.”

    Suỵt cái mả cha nhà em! Đưa tay nắm chặt thành quyền run lên bần bật, cố gắng kìm nén cơn xúc động muốn đấm cho thằng nhóc này một phát lúc nó đang đưa ngón trỏ lên môi xuýt xoa, Cassian nghiến răng nói.

    “Vậy thì rốt cuộc là em có hiểu ý nghĩa của nó không hả.”

    Vì quá tức giận, Cassian hạ giọng gầm gừ, đến lúc này Bliss mới lờ mờ nhận ra có điều gì đó sai sai. Lấm lét liếc nhìn nét mặt Cassian, cậu nhóc lí nhí.

    “…Biết mà, là không được kể cho ai nghe.”

    “Vậy sao em lại bô bô kể cho Daddy nghe?”

    “Hả?”

    Bị Cassian hỏi vỗ mặt, hai mắt Bliss trợn tròn vì kinh ngạc. Nhìn vẻ mặt hốt hoảng của đứa trẻ dường như không thể ngờ tới tình huống bị vạch trần này, Cassian tiếp tục xả một tràng.

    “Đúng thế, anh thấy hết lúc em gọi điện rồi. Mới lúc nãy còn hứa giữ bí mật, quay đi quay lại đã hớn hở kể lể loạn xì ngầu lên rồi, rốt cuộc là sao hả? Chẳng phải em bảo em biết bí mật là gì rồi sao?”

    Bliss cứng họng, miệng cứ mấp máy không thốt nên lời. Tưởng tượng đến cảnh cái đầu nhỏ bé kia đang hoạt động hết công suất để tìm cách bịa ra một lý do bào chữa, anh suýt chút nữa thì bật cười một cách điên dại. Được rồi, nói thử xem nào. Cái thằng ranh con láu cá này. Để xem em bịa chuyện giỏi đến mức nào, anh sẽ rửa tai lắng nghe.

    Bliss lén lút liếc nhìn Cassian – người đang ngồi khoanh tay ở đầu sofa bên kia, phóng ánh mắt hình viên đạn về phía mình. Chẳng biết phải làm sao, ánh mắt đảo liên hồi, mồ hôi hột vã ra như tắm, cuối cùng cậu nhóc cũng chịu mở miệng.

    Chắc lại lươn lẹo nói xằng nói bậy gì đó thôi.

    “…Em xin lỗi.”

    Một câu nói hoàn toàn nằm ngoài dự đoán khiến Cassian khựng lại. Nhìn vẻ mặt nhăn nhó khó chịu của anh, Bliss cúi gầm mặt, ấp úng thú nhận.

    “Em xin lỗi anh, Cassian. Tại em vui quá nên muốn đi khoe với mọi người. Em xin lỗi anh.”

    Giọng Bliss bắt đầu nghẹn ngào, run rẩy. Ôi thôi xong. Cassian hối hận ngay tức thì nhưng đã quá muộn. Bliss bắt đầu thút thít, đưa tay gạt nước mắt.

    “Đây là lần đầu tiên em có bí mật đấy. Chẳng có ai thèm kể bí mật cho em nghe bao giờ….”

    Vừa mới nín được một tẹo, Bliss lại tiếp tục nước mắt ngắn nước mắt dài. Cuối cùng, thấy thằng bé òa khóc nức nở thành tiếng, ngọn lửa giận dữ trong lòng Cassian bỗng chốc vụt tắt, thay vào đó là cảm giác tội lỗi ngập tràn. Ngẩn ngơ nhìn đứa trẻ cứ không ngừng vừa khóc vừa nói lời xin lỗi, một lúc sau anh mới bừng tỉnh, cuống quýt rút khăn giấy lau lấy lau để khuôn mặt đang tèm lem nước mắt của cậu nhóc.

    “Nín đi em. Khóc nữa là mắt lại sưng húp lên đấy, nín đi nào. Nào, hỉ mũi đi. Hỉ.”

    “Xìiiiii.”

    Bliss ngoan ngoãn nghe lời, hỉ mũi một cái rõ to rồi sụt sịt nuốt nước mắt vào trong. Cassian rút một tờ khăn giấy mới, cẩn thận lau sạch nước mũi rồi cúi xuống nhìn khuôn mặt cậu nhóc. Cứ để thế này thì chắc chắn mặt mũi sẽ sưng vù lên cho xem.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú