Bạn không có cảnh báo nào.

    Rốt cuộc là đi đâu cơ chứ.

    Bliss vừa dụi mắt ngái ngủ vừa khó chịu lắc đầu. Xuống máy bay xong lại phải lặn lội lên xe ô tô. Xung quanh tối đen như mực, cậu cũng chẳng biết mình đang bị đưa đi đâu.

    “Đến nơi là được đi ngủ đúng không ạ?”

    Bliss càu nhàu hỏi, Cassian ngồi bên cạnh khẽ liếc nhìn. Thay vì bắt bẻ ‘Từ nãy đến giờ trên máy bay cậu chưa ngủ đủ sao?’, anh quay mặt đi, lãnh đạm đáp lời.

    “Đó cũng là một chỗ để ngủ.”

    Cái đồ tồi tệ này, đang nói cái quái gì vậy.

    Đang lẩm bẩm chửi rủa trong bụng thì.

    “Này, dậy đi. Dậy mau.”

    Ai đó lay nhẹ người Bliss gọi cậu dậy. Cậu nhóc nhận ra mình lại vừa gà gật ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

    “Ưm.”

    Vừa dụi mắt vừa lồm cồm ngồi dậy một cách miễn cưỡng, Cassian nãy giờ vẫn thức, ngồi cạnh lên tiếng.

    “Đến nơi rồi, xuống xe đi.”

    Ơ? Cuối cùng cũng tới nơi rồi sao?

    “Ư ư ư.”

    Vừa bước xuống xe, Bliss vươn vai vươn tay dãn gân dãn cốt, ngáp ngắn ngáp dài rồi đưa mắt nhìn quanh với vẻ sảng khoái. Đâu đây nhỉ? Khách sạn à? Hay là biệt thự nghỉ dưỡng nào đó? Cậu chẳng rõ đây là đâu, nhưng tầm giờ này thì chắc chắn là đến chỗ ngủ rồi.

    Tắm rửa sạch sẽ rồi leo lên giường đi ngủ thôi.

    Cho đến lúc đó, Bliss vẫn không hề biết được mình đang ở chốn nào.

    “Ơ?”

    Khi mắt dần quen với bóng tối, cậu lờ mờ nhận ra một thứ gì đó còn đen ngòm hơn cả màn đêm tĩnh mịch xung quanh. Một bức tường đồ sộ chắn ngang trước mặt, trên đó phủ kín dây thường xuân rậm rạp, thỉnh thoảng lại có cơn gió lạnh buốt lướt qua. Cảnh tượng có phần rùng rợn, âm u khiến Bliss đứng chôn chân tại chỗ.

    Khách sạn á? Làm gì có cái khách sạn nào trông như nhà ma thế này?

    “Híccc!”

    Phạch phạch, bỗng có tiếng chim vỗ cánh bay lên. Giữa màn đêm đen đặc, một cái bóng đen xẹt qua khiến Bliss giật mình hét toáng lên. Cái quái gì thế này! Rốt cuộc đây là đâu!

    Nhưng trong khi Bliss đang hoảng loạn tột độ, thì Cassian cùng đám tùy tùng, từ thư ký đến vệ sĩ, đều đứng im phăng phắc, nét mặt không biến sắc như đang chờ đợi ai đó. Thấy vậy, Bliss bỗng chốc sởn gai ốc, rùng mình ớn lạnh.

    Không lẽ họ định mang mình đi tế thần?

    Đúng lúc đó, từ phía xa có ánh sáng le lói. Bliss giật mình chớp mắt nhìn, đốm sáng đó chập chờn một lúc rồi lao vun vút về phía họ. Khi nhận ra đó là một con người, mặt Bliss cắt không còn một giọt máu, gào thét thất thanh.

    “Á á á! Cứu với!”

    Hồn bay phách lạc, cậu ba chân bốn cẳng trốn ngay ra sau lưng Cassian, gào khóc thảm thiết.

    “Cứu tôi với, thịt tôi dở lắm! Ăn thịt cái anh này đi! Anh ta vừa to xác vừa ngon hơn tôi nhiều! Oa oa oa, Papa, Daddy ơi! Con chết mất thôi!”

    Cassian cạn lời, quay ngoắt lại nhìn. Dù đang sợ run cầm cập, Bliss vẫn cố sức đẩy anh lên phía trước, miệng không ngừng la hét “Mau ăn thịt tên này đi!”.

    “Này….”

    Anh định lên tiếng thì đành ngậm miệng, bất lực quay mặt đi. Người nhân viên hớt hải chạy đến, thở hồng hộc cúi chào.

    “Chào ngài Bá tước, tôi đợi ngài nãy giờ. Tôi vừa chạy đi loanh quanh một chút, không ngờ ngài lại đến sớm thế này….”

    Nghe giọng nói rối rít xin lỗi, Bliss đang dồn hết sức bình sinh đẩy lưng Cassian chợt khựng lại.

    Có gì đó sai sai.

    Cậu lưỡng lự một lúc rồi đánh bạo ló nửa cái đầu từ sau lưng Cassian ra nhìn thử. Vừa nhìn thấy, cậu lập tức “A” lên một tiếng, hai vai chùng xuống rũ rượi.

    Hóa ra cái quầng sáng lao như bay về phía họ lúc nãy chính là… cái đầu trọc lốc của gã đàn ông này. Cái đầu hói nhẵn thín phản chiếu ánh đèn pha ô tô sáng rực lên khiến cậu khóc lóc, la hét ầm ĩ nãy giờ, nghĩ lại mà thấy xấu hổ đến mức muốn đào hố chui xuống đất. Thật sự, chỉ muốn chạy ngay về Mỹ trùm chăn trốn cả đời thôi.

    “Ưm, ưhưm, hừm.”

    Cậu hắng giọng giả vờ ho khan như không có chuyện gì xảy ra, may mà chẳng ai thèm để ý đến cậu. Mọi sự chú ý đều đổ dồn vào cuộc trò chuyện giữa Cassian và gã đầu trọc. Lúc này Bliss mới thở phào nhẹ nhõm, vểnh tai lên nghe ngóng tình hình.

    “Vâng, tôi sẽ làm theo chỉ thị của ngài. Vậy giờ tôi đưa ngài vào trong nhé? Hay là ngài muốn….”

    Nghe gã đầu trọc hỏi, Cassian dứt khoát lắc đầu.

    “Không cần đâu. Chúng tôi tự đi được.”

    “À, vâng. Tôi hiểu rồi ạ.”

    Đang mải nghiêng đầu suy ngẫm, gã đầu trọc lấy chùm chìa khóa trong túi ra, mở cánh cổng sắt đóng kín mít.

    “Mời hai ngài vào trong ạ.”

    Hả? Vào trong? Vào đâu cơ?

    Câu trả lời đã quá rõ ràng. Nhìn qua cánh cổng sắt mở toang, một khu công viên chìm trong màn đêm tăm tối hiện ra, Bliss lại “Híccc” lên một tiếng, nín thở. Lén liếc nhìn thái độ của Cassian, cậu rón rén lùi lại phía sau, thì thầm.

    “Dạ, cháu, cháu đứng đây.”

    “Cậu lại đây.”

    Lờ đi câu nói ‘cháu đợi ở đây nhé’, Cassian cúi xuống nhìn cậu nhóc, ra lệnh.

    “Giờ đến lượt cậu làm việc rồi đấy. Lại đây.”

    “Dạ thôi, cháu chỉ việc cầm nước, đưa nước thôi mà.”

    “Tôi bảo lại đây.”

    Nhìn Bliss sợ hãi lắc đầu quầy quậy, Cassian nghiến răng cảnh cáo. Vì đứa nào mà tôi phải chịu khổ cực thế này, thế mà còn dám chạy trốn hả. Dưới ánh mắt sắc lẹm của Cassian, Bliss lấm lét bước lại gần, nép chặt vào người anh. Thấy cảnh đó, gã đầu trọc đưa mắt nhìn hai người rồi cất lời.

    “Thật kỳ lạ, nửa đêm nửa hôm lại đi dạo quanh nghĩa trang. À không, ý tôi là, sở thích của hai ngài thật đặc biệt, haha.”

    Hả? Nghĩa trang?

    Từ “nghĩa trang” lọt vào tai khiến Bliss giật mình thon thót, nhưng cậu không còn tâm trí đâu mà hỏi lại. Vì gã đầu trọc đã nhanh nhẹn chỉ tay vào trong, cúi đầu chào hai người.

    “Chúc hai ngài dạo chơi vui vẻ ạ. Tôi sẽ đợi ở đây.”

    “Dạ thôi, cháu, không sao đâu ạ.”

    Bliss rối rít từ chối, nhưng Cassian đã nhanh tay túm lấy cổ áo cậu lôi xềnh xệch đi.

    “Đi theo tôi.”

    “Dạ không sao đâuuuuu…!”

    Giọng nói mếu máo của Bliss dần chìm vào bóng đêm, để lại sự tĩnh mịch, vắng lặng bủa vây những người còn lại.

    Đêm khuya thanh vắng, bốn bề vắng lặng như tờ. Mỗi lần gió bấc rít qua, lạnh lẽo mơn trớn sau gáy, Bliss lại giật nảy mình, ôm chặt cứng lấy lưng Cassian. Tay cầm đèn pin soi đường, Cassian vẫn điềm tĩnh rảo bước trên con đường vắng vẻ. Phải đi bộ giữa màn đêm đen kịt, lác đác vài pho tượng đá hình thù kỳ dị thì ai mà chẳng sợ, nhưng Cassian thì không rảnh để tâm đến mấy thứ đó.

    “Híccc!”

    “Á á á!”

    “Hơ!”

    “Daddy ơi!”

    “Á á á!”

    Chưa đầy một phút, sau lưng anh đã liên tục vang lên những tiếng la hét chói tai, ầm ĩ.

    Mẹ kiếp.

    Cassian cố nuốt câu chửi thề vào bụng. Sợ hãi cái nỗi gì, anh chỉ thấy mệt mỏi, đau đầu nhức óc thì có. Đã nhát cáy thế này mà lại còn nghĩ ra cái trò ‘đi dạo nghĩa trang lúc nửa đêm’, rốt cuộc là trong đầu nó chứa cái quái gì không biết. Nghĩ đến đó, anh bật cười chua chát.

    Cái hạt đậu phộng rỗng tuếch đó mà biết suy nghĩ thì đã không ra nông nỗi này.

    Đằng sau, Bliss vẫn không ngừng la hét, kêu gào. Rõ ràng là đi có hai người, mà anh có cảm giác như đang cõng theo cả một bầy trẻ mẫu giáo loi choi nhốn nháo. Đã thế lại còn là lũ nhóc sáu tuổi nghịch ngợm, vừa chạy nhảy toán loạn vừa la hét đinh tai nhức óc.

    Mặc cho tiếng ồn ào hỗn loạn, Cassian vẫn không quên nhiệm vụ. Mộ Mozart ở đâu nhỉ. Không phải chỗ này, cũng không phải chỗ kia. Mẹ kiếp, rốt cuộc là nằm ở xó nào.

    Vừa soi đèn pin dò dẫm từng cái tên trên bia mộ, anh vừa phải chịu đựng tiếng la hét không ngừng nghỉ của Bliss vọng lại từ đằng sau. Đến khi dừng lại trước mục tiêu, Cassian cảm thấy kiệt sức như thể đã thức trắng liền mấy đêm ròng.

    …Tìm thấy rồi.

    Soi đèn pin xác nhận lại cái tên trên bia mộ lần nữa, anh mới cất lời.

    “Bli, Blair.”

    “Á, á á! Híccc!”

    Chỉ gọi tên khẽ thôi mà đáp lại vẫn là tiếng la hét thất thanh. Cassian thở dài “Phù”, hướng về phía cái cục nợ đang ôm cứng lấy lưng mình, gắt gỏng.

    “Ra đây nhìn đi. Bớt la hét lại mà ra đây nhanh lên.”

    Giọng điệu đã bộc lộ rõ sự cáu bẳn. Bliss run rẩy ngó nghiêng xung quanh, bị Cassian hối thúc đành rụt rè thò mặt ra. Ngay lúc đó, Cassian chỉ tay về phía trước.

    “Nhìn đi, kia là mộ của Mozart đấy.”

    Và rồi, ánh đèn pin sáng rực chiếu thẳng vào tấm bia mộ. Vừa nghe đến từ ‘mộ’, cả người Bliss đã cứng đờ như hóa đá. Phớt lờ phản ứng của cậu nhóc, Cassian tiếp tục giải thích.

    “Không phải mộ thật đâu. Chỉ là công trình mang tính biểu tượng thôi. Thi hài của Mozart thì….”

    Mộ! Thi hài!

    Toàn là những từ ngữ gây ám ảnh. Chưa dừng lại ở đó. Cassian vừa thao thao bất tuyệt vừa soi đèn pin qua lại xung quanh tấm bia mộ. Mỗi lần ánh đèn di chuyển, một cái bóng đen kịt lại dập dờn phía sau. Trông hệt như pho tượng đá đang cử động vậy.

    Không thể nào. Chắc chắn là mình hoa mắt thôi.

    Cậu đưa hai tay lên dụi mắt rồi trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào pho tượng. Và ngay khoảnh khắc đó, Bliss nhìn thấy rõ ràng. Pho tượng đang ngoảnh mặt đi bỗng mở bừng mắt. Cùng lúc đó, một con chim từ đâu bay vút lên, tiếng động rùng rợn vang vọng khắp khu rừng.

    “Á á á á á á á á á!”

    Giây phút đó, Bliss dồn hết sức bình sinh, gào lên một tiếng thất thanh xé toạc màn đêm.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú