Chương 21
bởi Ly Thiên“Cảm ơn anh Cassian. Em sẽ giữ gìn nó cẩn thận.”
Dù những lời nói đó hoàn toàn xuất phát từ tấm lòng, nhưng bấy nhiêu thôi vẫn chưa đủ để diễn tả hết sự biết ơn này. Tình cảm đong đầy trong lòng khiến nhịp thở của Bliss trở nên dồn dập. Một tay ôm chặt cuốn sổ vào lòng, Bliss bất ngờ chồm người tới, dí sát mặt vào Cassian đang cúi người về phía mình.
Hả?
Cảm giác mềm mại chạm nhẹ vào má khiến Cassian ngơ ngác. Phải mất một lúc anh mới load được chuyện gì vừa xảy ra, chỉ biết trân trối nhìn Bliss. Trước ánh mắt sững sờ của anh, Bliss cười bẽn lẽn, hai má đỏ bừng, bẽn lẽn nói.
“Cảm ơn anh. Quả nhiên là chồng của em. Là ông bố thứ 3 của em.”
Nghe câu nói không đầu không đuôi đó, Cassian mới sực tỉnh và càng thêm cạn lời. Việc bị một thằng nhóc ranh hôn má đã đủ hoang đường rồi, thế mà cái cục nợ hạt tiêu này lại còn thốt ra mấy lời vớ vẩn gì thế không biết.
“Ông bố thứ 3 là sao hả?”
Từ ‘chồng’ thì anh còn lờ mờ đoán được nguồn gốc, nhưng cái danh xưng ‘ông bố thứ 3’ thì quả thực nằm ngoài sức tưởng tượng. Thấy anh nhíu mày thắc mắc, Bliss thản nhiên đáp như thể đó là một chân lý hiển nhiên.
“Thì Daddy và Papa ở Mỹ đương nhiên là bố số 1 và số 2 của em rồi. Nên anh xếp số 3 là đúng rồi còn gì.”
“À à….”
Lúc này Cassian mới vỡ lẽ. Đúng rồi, cái thằng nhóc này có hai người bố cơ mà.
Phải mất một nhịp anh mới nhận ra mình vừa có một ý nghĩ điên rồ mang tính ‘đại nghịch bất đạo’, vội vàng hắng giọng “E hèm” rồi lên tiếng thúc giục.
“Mau lên xe đi. Chúng ta phải xuất phát rồi.”
“Vâng.”
Ngoan ngoãn leo lên ghế phụ lái theo lời anh, nhưng chưa kịp thắt dây an toàn, Bliss đã quay sang hỏi.
“Mai tụi mình lại đi ngắm chim nữa nhé. Em muốn xem lại con chim hói đầu kia quá à.”
“Không được.”
Khuôn mặt hớn hở của Bliss bỗng chốc tái mét. Cố lờ đi vẻ mặt thất thần như thể bầu trời vừa sập xuống của đứa trẻ, Cassian lạnh nhạt nói tiếp.
“Anh có việc bận nên không chơi với em được. Thay vào đó em cứ ở nhà vẽ lại mấy con chim hôm nay chúng ta vừa xem đi, được chứ?”
“Hả? Anh không chơi với em á? Sao lại thế?”
Giọng đứa trẻ ngập tràn sự hụt hẫng và buồn bã. Vô tình nhìn thấy đôi lông mày rủ xuống buồn thiu cùng đôi mắt to tròn đang rưng rưng chao đảo, Cassian bỗng cảm thấy vô cùng khó xử. Thôi chết, không ngờ thằng bé lại thất vọng đến mức này. Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.
“Em, em lặn lội đến tận đây, là để chơi với anh cơ mà… Em cứ tưởng tụi mình, ngày nào cũng… được ở bên nhau chứ.”
Thấy cậu nhóc cúi gầm mặt, giọng nói nghẹn ngào nhỏ dần, trái tim Cassian bỗng chốc mềm nhũn ra. Thậm chí trong một khoảnh khắc, anh đã có một sự thôi thúc điên rồ là muốn hủy bỏ mọi lịch trình của bản thân.
Thật nực cười.
Anh vội vã xua tan đi ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, cố gắng lấy lại sự lạnh lùng, lý trí. Đây là cơ hội ngàn năm có một để cắm trại trong rừng cùng đám bạn và làm những trò điên rồ, ngu ngốc mà từ trước đến nay anh chưa từng thử. Anh tuyệt đối không thể từ bỏ kế hoạch này được. Thay vào đó, anh chọn cách thuyết phục đứa trẻ từ bỏ ý định.
“Anh xin lỗi, Bliss. Nhưng khi lớn lên, em không thể ngày nào cũng chỉ biết rong chơi giống như bây giờ được đâu. Sẽ có những công việc quan trọng cần phải làm.”
Dù anh đã cố gắng dùng chất giọng mềm mỏng nhất để dỗ dành, nhưng nét mặt Bliss vẫn chẳng khá khẩm hơn là bao.
“Ơ… Nhưng mà….”
Vậy thì em biết làm sao bây giờ.
Bliss lại ngước đôi mắt tội nghiệp lên nhìn anh, nhưng ý chí của Cassian vẫn vững như bàn thạch.
“Anh xin lỗi, Bliss.”
Nhận được lời xin lỗi lần thứ hai, Bliss đành ngậm ngùi chấp nhận hiện thực phũ phàng. Có vẻ như chuyện này hết cách cứu vãn rồi. Dù trong lòng thất vọng tràn trề, nhưng cậu cũng không thể cứ thế mà khóc lóc ỉ ôi ăn vạ được. Bởi trước khi sang đây, Papa và Daddy đã dặn dò đi dặn dò lại rất nhiều lần rồi.
‘Phải cư xử lễ phép, không được làm phiền người khác và tuyệt đối không được bướng bỉnh, vòi vĩnh.’
Tóm lại, hễ người ta bảo ‘Không được’ thì phải từ bỏ ngay lập tức. Và có lẽ đây chính là lúc phải áp dụng lời dạy đó rồi.
“…Em biết rồi.”
Cuối cùng, Bliss đành lí nhí buông một câu cam chịu. Cassian “Ừ” một tiếng rồi xoa đầu cậu nhóc.
“Thay vào đó, xong việc anh sẽ dành trọn một ngày để chơi với em nhé. Anh hứa đấy.”
“Vâng.”
Bliss ngoan ngoãn gật đầu rồi ngước lên nhìn Cassian.
“Thế bao giờ anh mới xong việc?”
Cassian đưa tay xoa xoa cằm, tỏ vẻ trầm ngâm suy tính một lúc rồi mới lên tiếng.
“Chà, chắc khoảng 1 tuần chăng?”
“Tận 1 tuần á?”
Mặt Bliss lại trắng bệch ra, hét toáng lên. Không thể đè nén nổi cảm giác tội lỗi đang dâng trào, Cassian vội vàng nói thêm.
“Anh cũng hết cách rồi. Nhưng anh sẽ cố gắng hoàn thành càng sớm càng tốt nhé.”
“…Vâng.”
Bliss rũ rượi gật đầu. Thấy vậy, Cassian như trút được gánh nặng, ngồi thẳng lưng dậy bảo Bliss.
“Thắt dây an toàn rồi ngồi ngoan nhé. Anh dọn đồ một lát là xong ngay thôi.”
Nói đoạn, anh mỉm cười nói thêm.
“Về nhà tắm rửa rồi ăn vặt nhé. Anh có mấy video về các loài chim hay lắm, hai đứa mình cùng xem nha.”
“Vâng. Được ạ.”
Bliss lại gật đầu rồi ngồi ngay ngắn lại. Sau khi thắt dây an toàn cho cậu nhóc, Cassian đóng cửa phụ lái rồi vội vã đi thu dọn đồ nghề. Đã quyết định hôm nay sẽ dành cả ngày để chơi với Bliss nên anh dự định sẽ dốc hết sức mình.
Thế này là mình cũng làm tròn trách nhiệm lắm rồi đấy chứ.
Và đúng như những gì đã tự hứa với lòng mình, anh đã chơi đùa cùng Bliss cho đến tận lúc dùng bữa tối.
***
“Oápppppp.”
Bliss vươn vai ngáp một cái rõ dài. Lấy ngón tay quệt giọt nước mắt sinh lý ứa ra nơi khóe mắt, cậu nhóc định dán mắt vào cuốn sổ tay lần nữa nhưng cơn buồn ngủ lại ập đến kéo trĩu đôi mi.
Chán chết đi được.
Cậu nhăn mặt, lật sách một cách vô vị. Đã hai ngày trôi qua kể từ khi cậu phải lủi thủi chơi một mình. Lúc mới nhận được món quà từ Cassian, cậu đã nhảy cẫng lên vì sung sướng, nhưng khi giở ra đọc kỹ nội dung bên trong thì hỡi ôi, chán không buồn nói. Chỉ cần cho cậu biết tên mấy con chim là được rồi, ghi ba cái danh pháp khoa học với phân loại làm cái quái gì cơ chứ. Cứ kể chuyện chim yến phụng thích ăn kẹo, chim oanh thích ăn mứt là đủ vui rồi, tự dưng ghi trọng lượng bao nhiêu, tuổi thọ bao lâu, rồi cái tên khoa học dài ngoằng khó hiểu bên cạnh để làm cái gì không biết. Vấn đề lớn nhất là có quá trời từ vựng mà cậu chẳng hiểu mô tê gì.
“Chẳng vui tí nào!”
Cuối cùng, Bliss hét toáng lên rồi ngã lăn ra giường. Mới ngắm nghía tranh vẽ một loáng đã hết sạch sành sanh rồi. Bliss nằm ườn ngửa mặt lên trần nhà, chớp chớp hai mắt.
Giờ chơi cái gì được nhỉ.
Bên trong lâu đài vắng lặng như tờ. Đám người hầu thì lúc nào cũng lặn mất tăm mất tích, trừ khi có việc cần mới ló mặt ra, thành thử trong cái lâu đài rộng lớn này chẳng có lấy một ai chơi cùng cậu. Cố gắng lay lắt cho qua ngày đầu tiên, nhưng sang đến ngày thứ hai thì Bliss cảm thấy chán muốn bốc mồ hôi.
“Giá mà được xem phim truyền hình nhỉ….”
Vừa lẩm bẩm một mình vừa buông tiếng thở dài thườn thượt. “Cốc cốc”, tiếng gõ cửa vang lên, một lát sau người hầu bước vào.
“Chào cậu Bliss. Công tước phu nhân hỏi cậu có rảnh chút không ạ? Phu nhân muốn mời cậu dùng trà chiều cùng ạ.”
“Cháu đi được ạ!”
Người hầu còn chưa dứt lời, Bliss đã hét lớn đáp lại. Cuối cùng cũng có việc để làm rồi! Cậu nhóc lăn một vòng trên giường rồi nhảy phốc xuống, phóng như bay ra cửa khiến người hầu hoảng hốt gọi với theo.
“Cậu Bliss, đợi một chút ạ. Để tôi dẫn đường cho cậu. Xin cậu đợi một lát!”
Người hầu cuống quýt gọi với theo rồi vội vã chạy lên dẫn đường. Bliss cố gắng kìm nén sự hưng phấn đang rạo rực trong lòng, lạch bạch chạy theo sát gót người hầu.
***
“Bliss! Mau vào đây con.”
Đang ngồi trong phòng thưởng trà, tận hưởng những tia nắng ấm áp rọi qua khung cửa sổ, Công tước phu nhân vui vẻ nở nụ cười chào đón đứa trẻ đang bước theo sau người hầu.
“Cháu chào Công tước phu nhân ạ.”
Đặt một tay lên ngực, Bliss cúi chào một cách vô cùng lễ phép rồi leo lên chiếc ghế do người hầu vừa kéo ra, ngồi đối diện với phu nhân. Đợi người hầu rót trà cho Bliss rồi lui ra ngoài, khi chỉ còn lại hai người, Công tước phu nhân mới đẩy đĩa bánh quy về phía Bliss, ân cần mở lời.
“Cảm ơn con đã đến chơi với bác nhé. Ngồi thưởng trà một mình buồn chán lắm con ạ. Hôm nay nhờ có con mà bác mới có một buổi tiệc trà đúng nghĩa đấy.”
Nghe vậy, Bliss bốc một chiếc bánh quy lên, đáp lời.
“Lúc nào phu nhân muốn uống trà cứ gọi cháu nhé. Cháu cũng đang chán muốn chết đây này.”
Nói đoạn, đứa trẻ buông một tiếng thở dài thườn thượt rồi nói tiếp.
“Cassian bận quá nên cháu toàn phải lủi thủi chơi một mình thôi. Rõ ràng là cháu lặn lội đến đây để chơi với anh ấy mà, tự nhiên thấy tội nghiệp bản thân mình quá đi.”
“Trời đất, ra là vậy.”
Dù Công tước phu nhân tỏ vẻ xót xa hùa theo, nhưng thực chất bà đã tỏ tường mọi chuyện. Cái sự thật phũ phàng là cậu quý tử độc nhất nhà mình đã vô tâm vứt bỏ vị khách quý mà chuồn đi chơi mất dạng.
Cái thằng ranh con hư đốn này. Ráng nhịn một tháng thôi cũng không làm được.
Để một đứa trẻ đáng yêu thế này, lại còn là khách quý lặn lội đường xa đến tận đây thăm mình, mà nó nỡ lòng nào vứt xó không thèm đoái hoài, đúng là cái đồ vô tâm, tồi tệ vô cùng tận.
0 Bình luận