Bạn không có cảnh báo nào.

    Dù cảm thấy hơi khó chịu trong lòng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì lời ông ta nói cũng chẳng sai. Dù sao thì cũng đạt được mục đích rồi, thế là tốt chứ sao. Trẻ con tầm tuổi đó ngủ một giấc dậy là quên sạch sành sanh chuyện ngày hôm qua ngay ấy mà. Huống hồ đối với chúng, 1 năm quả là một khoảng thời gian dài đằng đẵng.

    Đủ để thằng bé quên sạch bách chuyện hôm nay, cũng như quên luôn cả mình là ai.

    Thêm vào đó, quê hương của họ là ở Anh quốc. Xong xuôi lịch trình, họ sẽ lập tức rời khỏi đất nước này. Vậy thì nguy cơ chạm mặt cái thằng nhóc tì đó lại càng giảm xuống mức con số không. Nghĩ đến đó, anh nhắm mắt lại với tâm trạng vô cùng khoan khoái. Sắp tới Cassian sẽ trưởng thành và ra ở riêng. Một cuộc sống sinh viên đại học tự do, phóng khoáng đang vẫy gọi anh. Hơi đâu mà tốn thời gian dây dưa với một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch cơ chứ.

    Tưởng tượng đến căn hộ xinh xắn ở London mà mình sắp chuyển đến, khóe môi anh cong lên một nụ cười mãn nguyện. Tạm biệt nhé, đồ hạt tiêu. Hy vọng chúng ta không bao giờ gặp lại nhau nữa.

    ***

     

    “Oápppp.”

    Đầu vừa chạm gối, Bliss đã ngáp một cái rõ to. Ngay cả lúc đang tắm, cậu nhóc cũng ngủ gà ngủ gật mấy lần suýt thì té nhào. Ashley dùng bàn tay to lớn dịu dàng vuốt ve trán con trai.

    “Hôm nay con chơi vui lắm phải không. Cassian đối xử tốt với con lắm hả?”

    “Vâng.”

    Bliss gật đầu cái rụp, nhưng mí mắt cứ nặng trĩu, thi nhau sụp xuống biểu tình. Ngáp thêm một cái thật dài, cậu cất chất giọng ngái ngủ.

    “Papa, nhất định con phải đi gặp Cassian đấy nhé….”

    “Được rồi, Papa biết rồi.”

    Ashley ngoan ngoãn hứa hẹn rồi vuốt ve má con trai.

    “1 năm nữa Papa nhất định sẽ cho con gặp cậu ấy. Giờ thì con ngủ đi nhé.”

    “Nhất định đấy nhé….”

    “Ừ, nhất định.”

    Vừa nghe Papa khẳng định thêm lần nữa, mắt Bliss đã nhắm nghiền tự lúc nào. Lặng lẽ nhìn đứa trẻ đang chìm vào giấc ngủ say sưa với tiếng thở đều đều, Ashley cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán con rồi bước ra ngoài.

    “Bliss ngủ rồi hả anh?”

    Koi vừa tắm xong bước ra, thấy Ashley đi vào phòng liền hỏi, ông gật đầu đáp.

    “Ngủ say như chết rồi. Ngay trước lúc ngủ vẫn còn lải nhải về cậu con trai nhà Công tước Strickland đấy.”

    “Thật sao?”

    Thấy Koi ngạc nhiên, Ashley khẽ gật đầu rồi thản nhiên nói.

    “Ngủ một giấc là quên ngay ấy mà. Trẻ con cả thèm chóng chán lắm.”

    Nhìn Ashley đặt một nụ hôn phớt lên môi mình rồi đi vào phòng tắm, Koi lẩm bẩm một mình.

    “Được thế thì tốt quá….”

    Chắc thằng bé không đến mức nhớ dai rồi nằng nặc đòi sang tận nước Anh đâu nhỉ.

    Một ý nghĩ lóe lên trong đầu khiến Koi vội vàng lắc đầu xua đi. Làm gì có chuyện đó, vô lý hết sức. Ash nói đúng. Bliss vẫn còn nhỏ xíu, chắc chắn sẽ quên nhanh thôi. 1 năm dài lắm cơ mà….

    ‘Con sẽ kết hôn với Cassian!’

    Chợt nhớ lại lời tuyên bố hùng hồn của Bliss. Nghĩ lại mà thấy cạn lời, Koi bật cười thành tiếng. Mới nứt mắt ra có sáu tuổi đầu thì biết cái gì cơ chứ. Vừa cười vừa lắc đầu, ông chui vào chăn rồi lấy quyển sách đang đọc dở ra. Lại một đêm bình yên như bao đêm khác trôi qua.

    Và rồi, 1 năm sau.

    “Papa, Papaaa!”

    Sáng sớm tinh mơ, Ashley đang chuẩn bị đi làm thì giật bắn mình khi thấy cậu con út hớt hải gọi tên mình rồi lao thẳng vào phòng ngủ.

    “Bee, có chuyện gì vậy con? Mới sáng sớm ngày ra.”

    Ashley cúi cái thân hình đồ sộ xuống bế bổng cậu nhóc lên hỏi, thằng bé ngước khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích nhìn ông, gào lên bằng chất giọng hưng phấn tột độ.

    “Con, con muốn đi Anh!”

    “Đi Anh á?”

    “Đi Anh là sao cơ?”

    Chẳng những Ashley mà cả Koi đang đứng phía sau cũng ngạc nhiên đến mức lắp bắp lặp lại lời con trai. Nhìn vẻ mặt vừa hoang mang vừa ngơ ngác của hai người, Bliss dõng dạc tuyên bố.

    “Là ngày mai đấy ạ. 1 năm mà Cassian nói chính là ngày mai đấy!”

    “Cái gì?”

    “A.”

    Lần này, tiếp nối tiếng cảm thán ngỡ ngàng của Ashley, Koi vội vàng lên tiếng giải thích.

    “Ý thằng bé là lúc cậu con trai nhà Công tước đến đây rồi đi về ấy….”

    “À, à à.”

    Đến lúc này, Ashley mới lục lại được ký ức về chuyện ngày hôm đó. Thấy vậy, Bliss lập tức hét toáng lên.

    “Đã hứa rồi nên con phải đi gặp Cassian. Con muốn đi Anh ạ!”

    “Khoan đã, Bliss. Chuyện đó đâu phải muốn đi là đi….”

    Ashley cố gắng làm dịu tình hình, nhưng những lời đó hoàn toàn chẳng lọt nổi vào tai Bliss. Cũng phải thôi. Thằng bé đã đếm từng ngày suốt đúng 1 năm ròng rã chỉ để chờ đến giây phút này cơ mà.

    “Con muốn đi gặp Cassiannnn!”

    Bliss bắt đầu gào thét và giãy giụa ầm ĩ. Lại nữa rồi, tuyệt chiêu cuối của Bliss đây mà. Koi chỉ biết bất lực đứng nhìn con. Cuối cùng, chưa trụ nổi 5 phút, hai người đành đầu hàng vô điều kiện.

    “Được rồi, Bliss. Papa biết rồi.”

    Trút một tiếng thở dài thườn thượt thay cho cờ trắng đầu hàng, Ashley ôm chặt lấy Bliss – lúc này đã chịu nằm im – rồi nói tiếp.

    “Nhưng con không thể cứ tự ý muốn đi là đi được. Chúng ta phải kiểm tra xem tình hình bên đó thế nào đã, con hiểu không?”

    “Hả. Tình hình bên đó là sao ạ?”

    Thấy Bliss nghiêng đầu khó hiểu, Koi đứng cạnh bèn giải thích.

    “Ý Papa là chúng ta phải xin phép xem người ta có đồng ý cho mình đến không đã, Bee à.”

    Nghe vậy, lần này Bliss lại nghiêng đầu sang hướng ngược lại.

    “Nhưng Cassian bảo con đến mà?”

    “Dù vậy thì chúng ta vẫn phải xin phép lại một lần nữa con ạ.”

    Dù Koi có lặp đi lặp lại một lời giải thích mỏi cả miệng thì Bliss vẫn chẳng hiểu mô tê gì. Cuối cùng, Koi đành ngước lên nhìn Ashley.

    “Hay là mình liên lạc với Công tước phu nhân xem sao anh?”

    “Để anh gọi, hai bố con cứ ở nhà đợi đi.”

    Ashley đáp gọn lỏn, trao lại đứa bé đang bế trên tay cho Koi rồi tự mình thắt cà vạt.

    “Anh đi làm đây. Đừng có ra ngoài. Koi, em giao Bliss cho quản gia trông nhé. Hai người đừng có ở riêng với nhau.”

    Nhoáng cái ông đã chuẩn bị xong xuôi, lần lượt hôn tạm biệt Koi rồi đến Bliss, sau đó rời khỏi phòng. Thường thì Koi sẽ tiễn ông ra tận nơi và đứng nhìn cho đến khi xe chạy khuất bóng, nhưng hôm nay ông không làm thế. Nghe lời Ashley, Koi ở lại trong phòng tiễn ông bằng ánh mắt, khi chỉ còn lại hai bố con, ông mới tập trung sự chú ý vào Bliss. Đáng lẽ ra ông không được ở riêng với đứa trẻ quá lâu, nhưng hôm nay ông có chuyện đặc biệt cần phải hỏi thằng bé.

    Mình cẩn thận một chút là được.

    “Bliss này, sao tự nhiên con lại muốn sang Anh vậy?”

    Sau khi đặt đứa trẻ ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế sofa ở phòng khách nối liền với phòng ngủ, ông cất tiếng hỏi, Bliss trả lời không chút do dự.

    “Đâu có tự nhiên đâu ạ, con đã đợi suốt 1 năm trời rồi cơ mà?”

    “Ra là con vẫn nhớ chuyện đó sao….”

    Cái cảm giác một chuyện mà ngay cả bản thân mình cũng lãng quên từ đời nào, vậy mà một đứa trẻ ranh lại ôm ấp, đinh ninh mãi trong lòng suốt ngần ấy thời gian, thật kỳ lạ làm sao. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Bliss tiếp tục thao thao bất tuyệt bằng chất giọng tràn đầy sự hưng phấn.

    “Chẳng phải Cassian bảo anh ấy sống ở Anh sao? Con nghe nói ở Anh hay mưa lắm. Nên con chuẩn bị sẵn cả áo mưa rồi. Mọi thứ đã sẵn sàng!”

    Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của con, chữ “Không” vừa lên đến miệng ông lại phải nuốt ngược vào trong. Thay vào đó, Koi hỏi sang chuyện khác.

    “Chuẩn bị á, là sao cơ? Con đã sắp đồ gì rồi sao?”

    Bliss lập tức “Vâng” một tiếng rồi gật đầu lia lịa.

    “Daddy đợi con một chút.”

    Nói rồi, cậu nhóc nhảy phốc xuống khỏi ghế sofa, chạy vụt đi. Chắc là chạy về phòng mình đây mà, vừa nghĩ vậy, Koi vừa kiên nhẫn đợi một lát, quả nhiên lát sau thằng bé quay lại với một chiếc balo to bự chảng trên lưng. “Hự”, Bliss nặng nhọc đặt chiếc balo xuống trước mặt Koi, kéo khóa và bắt đầu lôi từng món đồ bên trong ra. Đầu tiên chính là chiếc áo mưa màu vàng chanh như vừa nhắc đến, tiếp theo là một chiếc mũ bóng chày nhăn nhúm.

    “Con nghe bảo lúc chào hỏi thì phải cởi mũ ra rồi đặt lên ngực thế này này. Muốn thế thì phải có mũ chứ đúng không ạ? Nên con đem theo cái mũ con thích nhất đây này.”

    Cứ để đầu trần là xong mà con trai.

    Koi nghĩ thầm trong bụng nhưng vẫn lặng im quan sát màn soạn đồ của con. Tiếp đó, Bliss lôi ra một hộp bánh quy bơ chẳng biết cất từ thuở nào, bảo là quà tặng cho vợ chồng Công tước, sau đó là một bộ đồ chơi board game để chơi cùng Cassian. Thậm chí, thằng bé còn cẩn thận chuẩn bị sẵn khăn tay phòng trường hợp bị cảm lạnh sổ mũi, và cả một chiếc đồng hồ để bàn có in hình nhân vật hoạt hình yêu thích để lỡ có ai hỏi giờ thì còn biết đường mà trả lời.

    “…Đây là tất cả hành trang của con sao?”

    Đảo mắt nhìn một lượt mớ đồ lỉnh kỉnh vương vãi trên sàn nhà, Koi cất tiếng hỏi. Đứa trẻ lắc đầu “Dạ không” rồi đáp.

    “Con quên chưa lấy ủng đi mưa với ô rồi. À, phải mang cả Sanchez đi nữa. Với lại….”

    Bliss vẫn tiếp tục lải nhải không ngừng nghỉ, nhưng trong mắt Koi thì quá nửa số đồ đạc đó đều là những thứ vô dụng. Thế nhưng, nghĩ đến việc một cậu nhóc 7 tuổi đầu đã tự mình hì hục chuẩn bị hành lý sang Anh suốt 1 năm ròng, Koi không khỏi cảm thấy tự hào. Xoa đầu con trai, ông khẽ nói.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú