Chương 29
bởi Ly ThiênCassian chết trân tại chỗ, nhưng Bliss hoàn toàn không để ý, vừa nhét miếng khoai tây vào miệng vừa nói.
“Ước gì tụi mình kết hôn sớm sớm ha. Nhỉ.”
Đang nhai nhóp nhép ngon lành, thằng bé bỗng ngừng lại, rồi ném cho anh một ánh nhìn đầy ẩn ý.
“Anh cấm không được chơi với đứa nào khác ngoài em đâu đấy. Nếu mà ngoại tình là bị hói đầu đấy nhé.”
“Khụ khụ.”
Cassian đang tu bia liền sặc sụa. Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, đứng hình nhìn chằm chằm vào Bliss. Mặc kệ Cassian đang cuống cuồng lấy mu bàn tay lau miệng, Bliss vẫn buông lời cảnh cáo đầy sắc bén.
“Em còn đánh cả vào chỗ đó nữa cơ. Bọn ngoại tình là phải bị xử như thế mà.”
“Hà… Bliss, ai cho em nói mấy lời đó hả.”
Cassian đưa một tay lên xoa trán, nghiêm giọng răn đạy.
“Trẻ con không được nói bậy bạ thế đâu, biết chưa? Phải nói lời hay ý đẹp chứ.”
“Dạ?” Thấy Cassian cứ nhất quyết ép mình phải hứa, Bliss nhíu mày ra vẻ hậm hực khó ở một lúc rồi “Ưm” một tiếng, ra chiều đắn đo suy nghĩ.
“Em biết rồi.”
“Ừ, ngoan lắm.”
Thấy Cassian xoa đầu khen ngợi, Bliss liền nói tiếp.
“Tóc tai anh sẽ bay màu theo cầu vồng hết, rồi cái củ cải to bự của anh cũng sẽ đổ bệnh cho xem. Thế nên anh chỉ được chơi với mỗi mình em thôi, nhớ chưa hả?”
Cassian lặng lẽ rụt tay lại khỏi đầu Bliss, tiếp tục đưa chai bia lên miệng. Dù khuôn mặt anh đang chất chứa đầy sự phiền não tột độ, nhưng Bliss chẳng mảy may bận tâm, cứ thế sáp lại gần anh rồi tiếp tục gặm xúc xích. Đang cắm mặt uống bia giải sầu thì một cậu bạn tiến đến bắt chuyện với Cassian.
“Cassian, ra đây tớ bảo cái này.”
“Sao thế?”
Cassian vừa định đứng lên thì Bliss đã nhảy tót ra chắn trước mặt, lớn tiếng hỏi.
“Không được, Cassian là của em. Anh ấy sắp kết hôn với em rồi. Chỉ được chơi với mỗi mình em thôi.”
Nói đoạn, thằng bé vòng cả hai tay ôm chặt lấy cánh tay Cassian, đu người lên bám riết lấy không buông khiến cậu bạn kia ngơ ngác chớp chớp mắt.
“À ừm, Cassian…?”
Thấy cậu bạn cười gượng gạo nhìn mình, Cassian khẽ giơ tay lên ra hiệu chờ chút rồi cúi xuống nhìn Bliss.
“Cái điệu bộ gì đây hả, ăn uống cho cẩn thận vào chứ. Ai có khăn giấy hay gì không?”
Thấy vậy, Aina nãy giờ vẫn đứng quan sát bèn rút chiếc khăn tay ra đưa cho. Cậu bạn đang đứng chờ vội vàng cầm lấy đưa cho Cassian, anh nhận lấy rồi tỉ mỉ lau mặt cho Bliss, vừa lau vừa nói.
“Ăn uống cẩn thận đừng để dính đầy mép thế này. Ngẩng cằm lên nào, đúng rồi.”
Sau khi lau chùi sạch sẽ mọi ngóc ngách và kiểm tra lại khuôn mặt cậu bé một lượt, Cassian mới gật đầu hài lòng.
“Xong rồi đấy. Anh đi một lát rồi quay lại ngay, ở yên đây nhé, biết chưa?”
“Em đi với!”
“Đã bảo là anh quay lại ngay mà.”
Cassian ấn mạnh đầu Bliss xuống để cậu nhóc không thể đứng lên được, rồi lập tức quay gót đi theo cậu bạn. Bliss cuống cuồng định chạy theo nhưng với đôi chân ngắn củn đó thì đành lực bất tòng tâm. Mới chạy được vài bước đã thất bại thảm hại, cậu nhóc bĩu môi hậm hực quay lại chỗ cũ. Thấy vậy, một người trong đám bạn của Cassian rụt rè bắt chuyện.
“Ờ, à ừm. Em ăn cái này không? Bim bim khoai tây này.”
Đang xị mặt phụng phịu, Bliss liếc nhìn bịch bim bim rồi thò tay vào bốc một nắm rõ to. Nhai nhai rào rạo một lúc, tay vừa trống không cậu nhóc lại tiếp tục thò tay vào bịch bốc tiếp. Thấy vậy, những người khác cũng dần lân la đến gần, tỏ vẻ quan tâm.
“Bliss này, uống cái này đi. Vừa lấy trong thùng đá ra mát lạnh luôn đấy.”
“Em có bị dị ứng gì không? Ăn đậu phộng được không?”
“Bliss ơi, ăn thử bánh quy đi? Ngon lắm đấy, thử miếng xem.”
“Muốn ăn thêm khoai tây nướng không? Để anh nướng thêm xúc xích cho nhé?”
Cả đám nhao nhao chìa đồ ăn ra từ tứ phía, hồi hộp chờ đợi sự lựa chọn của Bliss. Dù môi vẫn chu ra hờn dỗi nhưng thực chất trong lòng cậu nhóc đang khoái chí vô cùng. Hắng giọng “E hèm” một tiếng, cậu nhóc ngoan ngoãn ngồi im há miệng, để mặc cho bọn họ thi nhau đút từng món đồ ăn vặt vào miệng. Coca, duyệt. Bánh quy, duyệt. Khoai tây nướng thì ăn rồi.
…?
Nhưng khi vừa há mồm đón nhận món tiếp theo từ tay một người khác, Bliss chợt khựng lại. Một mùi hương nồng nặc bốc lên trong khoang miệng khiến cậu nhóc trừng mắt nhìn kẻ vừa đút cho mình, cậu ta liền gãi đầu gãi tai cười ha hả.
“À, phô mai thôi mà. Phô mai xịn lắm đấy….”
“Phụt.”
Không chút chần chừ, Bliss nhổ toẹt miếng phô mai nặng mùi trong miệng xuống đất. Trước cái lườm sắc lẹm đầy sát khí của đứa trẻ, cậu ta tiu nghỉu xìu vai lùi lại, nhường chỗ cho những người khác tiếp tục vây quanh hỏi han Bliss rôm rả.
“Em có lạnh không? Ở đây có chăn nè.”
“Em sang Anh được bao lâu rồi? Từ lúc đó đến giờ cứ ở nhà Công tước suốt à?”
“Bố em thật sự là ngài Ashley Miller đó hả? Thần kỳ ghê, một đứa trẻ đáng yêu như em mà lại là con của người… à không, chỉ là anh thấy vậy thôi.”
“Mà sao em lại nảy ra cái ý tưởng bám theo đến tận đây thế? Lại còn trốn trong cốp xe nữa chứ.”
Trả lời câu hỏi của một ai đó, Bliss súc miệng bằng nước lọc xong liền hất cằm, dõng dạc tuyên bố.
“Cassian đi đâu thì em đi đó.”
“Ừ, đúng rồi. Sắp cưới nhau rồi cơ mà.”
Một người cất giọng nửa đùa nửa thật, ngay lập tức có tiếng ai đó chen vào.
“Nhưng mà… thật á? Cassian thật sự định đính hôn với cái thằng nhóc này luôn á?”
Cái chuyện gia đình hai bên hứa hôn từ khi những đứa trẻ còn nằm nôi vốn dĩ cũng chẳng có gì lạ lẫm. Nhất là giữa gia tộc Miller và gia tộc Công tước, một sự kết hợp hoàn toàn có thể xảy ra.
Nhưng cái khiến họ băn khoăn là khoảng cách tuổi tác quá lớn, phải nói là cực kỳ lớn.
“Sao lại thành ra thế này nhỉ? Đừng bảo ngài Ashley Miller là người chủ động đề nghị đấy nhé? Chẳng lẽ là thật?”
Nửa vế sau là anh ta đang hỏi đám bạn xung quanh. Rõ ràng ai nấy đều mang chung một nỗi băn khoăn, những cái gật gù, nghiêng đầu thắc mắc liên tục diễn ra. Việc Ashley Miller là người ngỏ lời trước cũng có cơ sở. Dù sao thì đám Cực Alpha đó đâu có phải người bình thường. Thế nhưng, cái việc Công tước chấp nhận lời đề nghị đó mới là điều vô lý. Hơn nữa, Cassian chẳng phải là Beta sao? Người thừa kế duy nhất mang trọng trách gánh vác tương lai gia tộc lại đi kết hôn với một người đồng giới, thế này mà gọi là cuộc hôn nhân chính trị vì lợi ích gia tộc sao?
Chắc không thể tin hoàn toàn những gì một đứa trẻ nói được đâu, có lẽ vậy.
Việc ai nấy đều nảy sinh suy nghĩ đó âu cũng là điều tất yếu.
Thế nhưng.
“Đây là lần đầu tiên tớ thấy Cassian ân cần chăm sóc ai đó như vậy đấy.”
Lời lẩm bẩm của một ai đó ngay lập tức nhận được sự đồng tình.
“Đúng không? Tớ cũng bất ngờ lắm.”
“Nghĩ lại mới thấy, cậu ta ghét cay ghét đắng trẻ con cơ mà. Không ngờ lại có ngày cậu ta dỗ trẻ con khéo đến thế.”
Lắng nghe những lời bàn tán của hội bạn Cassian, vẻ mặt vốn đang phụng phịu của Bliss dần giãn ra, đôi môi hé mở.
“…Thật ạ?”
“Hả?”
Sự chú ý của đám thanh niên đang mải mê tám chuyện lập tức dồn về phía Bliss. Trái tim đập thình thịch, Bliss hồi hộp hỏi lại.
“Có thật là Cassian chỉ đối xử tốt với mỗi mình em không ạ? Mọi người đều nghĩ thế ạ?”
“Hả? À ừ….”
Dù còn hơi ngơ ngác nhưng đám bạn vẫn thi nhau gật đầu. Dẫu thái độ có hơi lấp lửng nhưng sự đồng tình đó đã đủ khiến tâm trạng Bliss bay bổng lên tận mây xanh.
“Thế aaaa?”
Đúng lúc cậu nhóc đang cười toe toét, đắc ý đến mức miệng rộng đến tận mang tai thì.
“Đang làm cái trò gì đấy, mấy người kia.”
Giọng nói đột ngột vang lên từ phía sau khiến Bliss ngoái phắt lại, rồi ngay lập tức khuôn mặt bừng sáng. Cassian đang rảo bước về phía họ. Thấy anh, Bliss nhảy phốc lên, chạy ùa tới.
“Cassiannnn!”
Thấy Bliss dang rộng hai tay, phấn khích hét lớn “Kyah” rồi lao thẳng vào lòng mình, Cassian có phần bối rối. Thằng nhóc này bị sao vậy. Hết dỗi rồi à. Dù trong lòng thắc mắc nhưng Cassian vẫn cúi xuống bế bổng Bliss lên, ôm trọn cậu nhóc vào lòng rồi sải bước quay lại chỗ mọi người.
“Làm gì đấy? Có chuyện gì không?”
Cassian đưa mắt nhìn một lượt đám bạn với ánh mắt ngầm hỏi ‘Thằng nhóc này bị làm sao vậy?’, nhưng đáp lại chỉ là những nét mặt đờ đẫn, chớp chớp mắt hoang mang. Giữa lúc anh đang ngờ vực thì Bliss lên tiếng.
“Lúc nãy em chờ anh ngoan lắm luôn đấy, đúng không mọi người?”
Như để tìm kiếm sự chứng thực cho lời nói của mình, Bliss quay lại nhìn đám bạn, bọn họ sững người trong tích tắc rồi đưa tay gãi đầu gãi tai, lúng túng “À, ừ” đáp lời.
“À, đúng rồi. Thằng bé ngoan lắm.”
“Cứ chờ cậu suốt đấy.”
“Này, bỏ mặc vị hôn phu lại đây rồi đi lang thang đâu đấy hả? Cậu có biết Bliss mong cậu nhường nào không hả?”
“Cái thằng này! Sao lại để vị hôn phu cô đơn một mình thế? Đúng là cái đồ tồi.”
Nói mãi rồi cũng thành quen, bầu không khí gượng gạo tan biến, những câu nói đùa cợt bắt đầu tuôn ra. Cassian cảm thấy cạn lời nên quyết định ngậm miệng lại. Dời mắt khỏi đám bạn đang ồn ào cười đùa, anh cúi xuống thì bắt gặp ánh mắt Bliss đang ngước nhìn mình.
“Anh thấy chưa, em ngoan lắm luôn.”
Bliss cười tít mắt “Hì hì”, hai má đỏ ửng lên vì vui sướng.
0 Bình luận