Chương 22
bởi Ly ThiênDù có là bạn bè thân thiết đi chăng nữa thì cũng phải có chừng mực chứ. Đang trong kỳ nghỉ hè mà có cái hẹn gì quan trọng đến mức phải bỏ đi như thế, cái thằng ranh con hư đốn này. Cứ làm như mẹ không biết tỏng mấy cái cớ đó của con không bằng.
Bà tự hỏi không biết có phải do phương pháp giáo dục của mình có vấn đề hay không, nhưng giờ nó đã lớn tồng ngồng rồi, đâu thể lôi ra đánh đòn như hồi bé được nữa, chỉ đành ôm cục tức trong lòng.
Nhìn kìa, thằng bé buồn thiu rồi.
Công tước phu nhân giả vờ vươn tay phủi vụn bánh quy vương trên khóe miệng Bliss, tiện thể nựng yêu bầu má phúng phính của cậu bé một cái. Thỏa mãn được sự “cuồng” trẻ con của mình, bà nở nụ cười hiền từ, lên tiếng.
“Vậy hôm nay con chơi với bác nhé? Bác cũng đang chán đây.”
“Với phu nhân ạ?”
Trước lời đề nghị bất ngờ, Bliss ngừng nhai bánh, ngước lên nhìn bà. Bắt gặp đôi mắt to tròn xoe mở lớn nhìn mình chằm chằm, Công tước phu nhân cảm thấy khóe môi mình tự động cong lên, gật đầu xác nhận.
“Ừ. Ừm, chúng ta có thể vừa trò chuyện vừa dạo quanh khu vườn….”
Vừa nói, bà vừa lén quan sát nét mặt của đứa trẻ. Quả nhiên, vẻ chán chường lại hiện rõ trên khuôn mặt Bliss. Công tước phu nhân vội vàng đổi câu hỏi.
“Th- thế Bliss muốn làm gì nào?”
“Cháu ạ?”
“Đúng thế.”
Công tước phu nhân gật đầu một cách đầy thấu hiểu.
“Chúng ta sẽ làm những gì con thích. Trò gì vui nhỉ?”
Trước câu hỏi của Công tước phu nhân, Bliss “Ưm” một tiếng, chớp chớp mắt ra chiều suy nghĩ, rồi bỗng chốc khuôn mặt bừng sáng, ngước lên nhìn bà.
“Phu nhân ơi, cháu xem phim truyền hình được không ạ?”
“Phim truyền hình á?”
Công tước phu nhân ngơ ngác nhìn cậu bé. Được đà, Bliss càng ra sức thuyết phục bà một cách nhiệt tình.
“Dạ, bộ phim cháu đang xem dở ấy ạ. Phu nhân mà xem cùng cháu là đảm bảo nghiền luôn cho xem. Cháu đảm bảo đấy! Thật mà ạ.”
Nhìn cậu nhóc liến thoắng thuyết phục một cách say sưa, khóe môi Công tước phu nhân tự động buông lơi thành nụ cười. Bà mỉm cười gật đầu.
“Được rồi, quyết định vậy đi. Thế chúng ta đổi chỗ nhé? Sang phòng có tivi đi.”
“Vâng ạ!”
Bliss nhảy cẫng lên khỏi ghế vì sung sướng, vừa đi vừa nhảy chân sáo tung tăng bên cạnh Công tước phu nhân. Nhìn xuống đứa trẻ, bà vẫn giữ nụ cười trên môi, hỏi.
“Thế bộ phim đó tên là gì vậy con?”
Nghe hỏi vậy, Bliss cười tươi rói, dõng dạc đáp.
“Tên là 「Người Vợ Quyến Rũ Là Nữ Hoàng Trả Thù」 ạ!”
“…Cái gì cơ?”
Cái tựa phim nghe qua chẳng hiểu mô tê nội dung nói về cái gì khiến Công tước phu nhân hoang mang hỏi lại. Vốn đinh ninh rằng mấy bộ phim trẻ con hay xem loanh quanh cũng chỉ mấy chủ đề tình bạn, gia đình hay mấy cuộc phiêu lưu trẻ con vớ vẩn, nên phản ứng khó hiểu của Công tước phu nhân cũng là điều dễ hiểu.
Hoàn toàn không nhận ra sự bối rối của bà, Bliss vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt.
“Bộ phim đó cháu xem đi xem lại hơn mười lần rồi đấy ạ! Thế mà vẫn thấy hay. Chắc chắn phu nhân cũng sẽ mê tít cho xem. Cháu nói thật đấy ạ.”
“Thế à? Nghe có vẻ hấp dẫn đấy.”
Dù chẳng mường tượng được chút gì về nội dung phim, Công tước phu nhân vẫn hùa theo lời đứa trẻ. Tuy trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành, nhưng bà quyết định phớt lờ nó đi.
***
―Cái thằng chó đẻ kia. Tao sẽ róc xương mày ra hầm canh, tao sẽ băm vằm mày ra làm trăm mảnh. Tao tuyệt đối không bao giờ tha thứ cho mày. Cái thằng XX, XXXXX, XXX, XXXX…!
“Trời đất ơi!”
Trên màn hình tivi cỡ lớn, cô diễn viên đang gào thét một cách điên loạn. Lần đầu tiên trong đời phải nghe những lời chửi thề thô tục đến nhường này, Công tước phu nhân giật thót mình, vội đưa một tay lên che miệng.
“Trời cao đất dày ơi, sao cô ta có thể thốt ra những lời lẽ tục tĩu đến vậy. Ôi lạy Chúa, xin Người hãy tha thứ. Lạy Chúa.”
Bên cạnh Công tước phu nhân đang cuống quýt chắp tay cầu nguyện, Bliss mang vẻ mặt nghiêm túc giải thích tình hình.
“Lão chồng của cô kia kìa, ngày xưa tán tỉnh cô ấy gãy lưỡi mới cưới được người ta. Thế mà giờ lão lại đi ngoại tình với chính bạn thân của vợ. Giờ hai đứa nó đang lên kế hoạch giết nữ chính đấy ạ. Vì cô ấy nhất quyết không chịu ly hôn.”
“Trời đất ơi. Sao lại có loại người tàn ác đến vậy.”
Công tước phu nhân đặt một tay lên ngực trái, buông tiếng cảm thán, Bliss lập tức kể tiếp.
“Thế nên cô ấy mới giả vờ chết để lên kế hoạch báo thù đấy ạ. Bây giờ là lúc cô ấy quay lại trả đũa lão chồng và con bạn thân.”
“Ra là vậy. Đúng rồi, phải thế chứ.”
Công tước phu nhân gật đầu lia lịa, dán chặt mắt vào màn hình tivi rồi hỏi dồn.
“Rồi sao nữa con? Cô ấy báo thù có thành công không? Trả thù bằng cách nào vậy?”
“Không được đâu ạ, nói ra trước thì còn gì là thú vị nữa.”
Bị thằng bé thẳng thừng từ chối spoil phim, Công tước phu nhân nài nỉ đầy tiếc nuối.
“Bliss à, đừng thế mà con. Tiết lộ cho bác một chút xíu thôi được không? Bác tò mò diễn biến tiếp theo quá đi mất. Nhé? Nha con.”
Trước sự nài nỉ ỉ ôi của Công tước phu nhân, ý chí của Bliss nhanh chóng bị đánh gục. Thật ra nãy giờ thằng bé cũng ngứa miệng, muốn tuôn hết mớ kịch bản phim mà nó đã nằm lòng ra lắm rồi. “Ưm”, sau một hồi đắn đo, hai mắt Bliss sáng rực lên, quyết định mở khóa đôi môi.
“Cô ấy chấm một nốt ruồi dưới mũi để giả dạng thành người khác. Rồi cứ thế đường hoàng tìm đến lão chồng ạ.”
Tuy nhiên, thông tin tuyệt mật mà Bliss vừa hé lộ lại không khiến Công tước phu nhân tin tưởng cho lắm.
“Chấm nốt ruồi dưới mũi á? Thật vô lý, làm sao chỉ với một nốt ruồi mà qua mặt được tất cả mọi người chứ?”
Vừa kinh ngạc vừa ném cho cậu nhóc ánh mắt đầy hoài nghi, Bliss sốt ruột đáp lại.
“Trời ơi, thế nên cháu mới bảo phu nhân cứ xem đi mà. Xem rồi sẽ hiểu thôi ạ.”
“Được rồi, được rồi. Bác biết rồi. Chúng ta xem tiếp thôi.”
Vừa cười vừa xua tay như thể chịu thua thằng bé, Công tước phu nhân nhanh chóng cùng Bliss đắm chìm vào bộ phim. Kết cục là hai người họ ngồi dính chặt lấy ghế sofa suốt mấy tiếng đồng hồ, vừa ăn uống vừa cày phim không rời mắt.
***
Khi một chàng trai cao lớn đẩy cửa bước vào hộp đêm, những người đứng gần lối ra vào vô thức ngoái lại nhìn rồi đồng loạt trợn tròn mắt. Kẻ thì lén lút chụp ảnh, người thì mải mê ngắm nhìn đến ngẩn ngơ, nhưng chàng trai ấy vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, đảo mắt quanh không gian mờ ảo để tìm kiếm một gương mặt quen thuộc.
“Cassian, bên này!”
Giữa tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc, một gã thanh niên vẫy tay rối rít, vui vẻ gọi tên anh. Chàng trai đang đứng ngơ ngác ở cửa ra vào lập tức xác định được hướng phát ra âm thanh, đôi lông mày đang nhíu chặt cũng giãn ra.
“Jeffrey.”
Sau câu chào ngắn gọn, anh sải bước tiến về phía gã bạn, thu hút mọi ánh nhìn dọc theo lối đi. Quá quen với những ánh mắt dòm ngó kiểu này, Cassian vẫn giữ thái độ dửng dưng, điềm nhiên tiến đến quầy bar. Đợi anh gọi xong một chai bia, Jeffrey mới lên tiếng.
“Sao rồi? Kế hoạch nổi loạn hoành tráng tiến triển đến đâu rồi?”
“Hàaaa.”
Thay vì trả lời, Cassian buông một tiếng thở dài thườn thượt. Kể ra thì có quá trời chuyện để nói, nhiều đến mức anh chẳng biết phải bắt đầu từ đâu và kể như thế nào.
“Sao thế? Trông mặt cậu có vẻ căng thẳng nhỉ.”
Jeffrey nghiêng đầu thắc mắc. Mới xa nhau có vài ngày, làm gì mà xảy ra chuyện động trời đến mức đó, nhưng vẻ mặt của cậu bạn thân lại tố cáo rằng cậu ta đã phải trải qua một kiếp nạn thập tử nhất sinh. Tu ực một hơi hết nửa chai bia, Cassian đặt mạnh vỏ chai xuống bàn bar rồi mới lên tiếng.
“Rối tinh rối mù cả lên rồi.”
“Gì chứ, nghe có vẻ mọi thứ đang đi đúng hướng đấy.”
Jeffrey vừa cười vừa trêu chọc, đúng lúc đó một cô gái lả lướt tiến đến đứng cạnh Cassian. Chẳng biết là anh không nhận ra hay cố tình phớt lờ ánh mắt liếc đưa tình của cô ả, anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, hờ hững đáp.
“Cái mớ bòng bong này hoàn toàn không phải thứ tôi muốn.”
Tin nhắn của cậu bạn thân quả là chiếc phao cứu sinh tuyệt vời giúp anh thoát khỏi “địa ngục”. Không cần suy nghĩ đến giây thứ hai, anh lập tức phóng xe rời khỏi lâu đài, phi thẳng đến cái hộp đêm mà Jeffrey nhắn. Tối nay anh sẽ nốc rượu cho say bét nhè rồi chơi xả láng một trận. Đúng vậy, đây mới chính xác là sự nổi loạn mà anh hằng khao khát.
“Rốt cuộc là có chuyện gì, kể nghe xem nào, trông bộ dạng cậu là thấy có điềm rồi đấy.”
Jeffrey liên tục hối thúc, nhưng chốn đông người ồn ào này đâu phải chỗ để tâm sự mấy chuyện thâm cung bí sử. Đây là nơi để say xỉn rồi bạ đâu lên giường đấy cơ mà, quan trọng hơn, nếu để lộ chuyện viện cớ kỳ nghỉ hè để chuồn lẹ rốt cuộc lại biến thành bảo mẫu giữ trẻ, thể nào cũng bị thằng bạn này cười cho thối mũi. Thế nên, Cassian quyết định đánh trống lảng.
“Cái vụ đi cắm trại bữa trước cậu rủ ấy, cậu định đi thật à? Nếu đi thì cho tôi một vé.”
“Ơ hay. Tất nhiên là cậu nằm trong danh sách khách mời rồi, hỏi thừa.”
Lúc Jeffrey vừa nhăn mặt đáp trả, một cô gái khác – có vẻ là bạn của cô nàng đang đứng lấp ló cạnh Cassian – cũng tiến lại gần. Hai cô nàng à, cũng được đấy chứ. Ngay khi Jeffrey vừa nảy ra ý nghĩ đó, Cassian đã lên tiếng.
0 Bình luận