Chương 23
bởi Ly Thiên“Tớ xem cậu có đổi ý không thôi. Vậy là tính cả tớ và cậu nữa là bốn người.”
“Thêm một người nữa, không sao chứ?”
“Một người?”
Trước câu nói đột ngột, Cassian nhíu mày, Jeffrey cười cợt nhả đáp.
“Ừ, bạn tớ. Càng đông càng vui mà?”
Tiếp đó, cậu ta nháy mắt một cái. Cassian cảm thấy có chút cấn cấn trong lòng, nhưng ngay sau đó Jeffrey đã cười phá lên ha hả như không có chuyện gì, vỗ vỗ vào tay anh.
“Chẳng phải cậu bảo muốn có một kỳ nghỉ hè nổi loạn và kịch tính sao? Sao tự dưng lại nhát cáy thế?”
Một lời khiêu khích cỏn con nhưng lại vô cùng hiệu quả. Cassian lập tức buông lỏng cảnh giác, nhún vai.
“Chỉ tò mò chút thôi. Cậu muốn làm gì thì làm, tớ không quan tâm.”
“Được, vậy quẩy tới bến luôn nhé.”
Nói rồi, Jeffrey nâng chai bia đang uống dở lên như cụng ly rồi đưa lên miệng. Tu ực một hơi cạn sạch chỗ rượu còn lại, cậu ta vỗ tay một cái “Páp” rồi hất cằm về phía sau Cassian. Anh vô thức quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt của hai cô gái.
“Chào anh.” Một cô gái mỉm cười chào trước, Cassian cũng nhếch mép cười đáp lại.
“Chào em, anh là Cassian. Còn em?”
“Em là Kitty. Đây là bạn em, Bibi.”
Giới thiệu bạn mình xong, Kitty nghiêng đầu hỏi.
“Anh là người nổi tiếng à? Trông quen quen.”
Cassian cười nhạt, lắc đầu.
“Xin lỗi vì làm em thất vọng nhưng không phải đâu.”
“Thế ạ? Vậy anh là người mang đặc tính hả? Alpha?”
Trước câu hỏi tiếp theo, Cassian lại một lần nữa phủ nhận.
“Cái đó cũng xin lỗi em luôn, anh là Beta.”
“…Vậy sao?” Khi Kitty đang chớp mắt ngạc nhiên, đúng lúc nhạc đổi bài. Cassian cúi xuống nhìn cô nàng, ngỏ lời.
“Nhảy một bản chứ?”
Thay vì trả lời, Kitty nắm lấy bàn tay anh đang chìa ra. Họ tiến ra sàn nhảy và chẳng bao lâu sau đã trao nhau một nụ hôn nồng cháy.
***
“Cậu chủ, tỉnh dậy đi ạ. Cậu chủ.”
Người hầu chật vật dìu Cassian, liên tục cố gắng đánh thức anh. Nhưng Cassian chỉ có thể khó nhọc bước từng bước theo sự dìu dắt của người hầu chứ hoàn toàn không thể mở mắt nổi.
Cũng may là cậu ấy đi taxi về. Chắc nhờ lời dạy nghiêm khắc của Công tước rằng tuyệt đối không được lái xe dù chỉ uống một giọt rượu, nên những lúc thế này cậu luôn đi taxi về nhà. Vấn đề bây giờ là đám người hầu phải đi lấy xe về. Dù sao thì việc cậu ấy không sĩ diện hão tự lái xe rồi gây tai nạn cũng đã là may mắn lắm rồi.
“Nào, bước chân phải trước. Đúng rồi.”
Từ trong góc khuất, một cái bóng nhỏ xíu đang lén lút theo dõi bóng lưng của những người hầu đang chật vật hai bên dìu Cassian đi dọc hành lang. Đám người hầu đang bận rộn vác Cassian hoàn toàn không nhận ra ánh mắt đó, cứ thế hì hục băng qua hành lang đến phòng Cassian.
“Phùuuu.” Khó khăn lắm mới đặt được vị cậu chủ trẻ tuổi xuống giường, họ đưa mắt nhìn Cassian đang ngủ say như chết rồi nhanh chóng quay lại làm việc của mình.
“Tôi đi lấy xe, anh ở lại chăm sóc giấc ngủ cho cậu chủ nhé.”
“Được rồi, chìa khóa… tìm thấy rồi, đây.”
Một người lục túi tìm ra chìa khóa ném qua, người kia nhanh nhẹn bắt lấy rồi vội vã rời khỏi phòng. Người còn lại cởi giày và áo khoác cho Cassian, cởi thêm vài cúc áo sơ mi rồi thở phào một tiếng. Cuối cùng, sau khi đắp chăn lên ngang ngực anh, người hầu này mới rời đi, Cassian cuối cùng cũng được ở một mình.
Căn phòng chỉ còn vang vọng tiếng thở đều đều của người đang say giấc nồng. Chẳng mấy chốc, những tia nắng bình minh bắt đầu hắt vào phòng, cánh cửa đóng kín bỗng từ từ hé mở. Và Cassian vẫn đang chìm sâu vào giấc ngủ, hoàn toàn không hay biết về một cái bóng nhỏ xíu đầy ám khí đang nhón gót rón rén tiến lại gần.
***
Văng vẳng có tiếng chim hót từ xa. Thính giác là thứ đầu tiên thức tỉnh, nhưng điều tiếp theo anh nhận ra là cảm giác tức ngực đến khó thở.
…Cái gì thế này?
“Ưh.” Cassian cau mày rên rỉ. Có cái gì đó. Đang đè lên người mình. Đây có phải là hiện tượng bóng đè mà người ta hay nhắc đến không? Dù chưa từng trải qua nhưng anh cũng từng nghe nói về nó rồi. Anh cũng biết đó chỉ là một dạng rối loạn giấc ngủ mà thôi.
Thế nhưng, cái cảm giác ngột ngạt khó thở và sự đè nén trên ngực quả thực khó chịu không thể tả. Thêm vào đó, việc nốc rượu thâu đêm đã để lại một cơn say nguội kinh khủng. Đầu nặng trĩu, bụng dạ cồn cào, lại còn bị bóng đè nữa chứ.
Chuyện tiếp theo có lẽ anh cũng đoán được phần nào. Mở mắt ra nhưng thực chất là không mở, rồi sẽ nhìn thấy ảo giác. Cả đời sống ở lâu đài này anh chưa từng thấy ma, vậy thì cái thứ đang ngồi chễm chệ trên ngực mình rốt cuộc là….
“…Hơ.” Khó khăn lắm mới hé được mắt ra để xác nhận danh tính của ‘cái thứ đó’, một tiếng thở hắt đầy bất lực buông ra từ khóe môi Cassian. Một khuôn mặt tròn xoe, nhỏ nhắn đang nhìn xuống anh.
“Anh mở mắt rồi! Cassian ngủ ngon không?”
Đứa trẻ vẫn luôn chực chờ nãy giờ lập tức chớp lấy thời cơ, ôm lấy mặt Cassian rồi “Chụt” một cái rõ kêu lên má anh.
“Ư ư, bốc mùi quá!”
Bị tập kích bất ngờ nhưng Cassian vẫn chưa kịp có phản ứng gì rõ rệt, chỉ biết chớp chớp mắt. Bliss liền bịt mũi quay mặt đi, kêu lên đau khổ. Anh vẫn đang chớp mắt không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra thì Bliss bỗng cười hì hì, nói.
“Em đợi mãi xem bao giờ anh mới dậy đấy. Cassian đúng là đồ ngủ nướng. Em thức dậy từ lâuuuu lắm rồi cơ.”
Hí hí, thấy thằng nhóc lấy hai tay che miệng cười khúc khích, đầu óc anh dần dần tỉnh táo lại. Tức là, cái thằng nhóc này tự tiện lẻn vào phòng anh rồi gọi anh dậy đấy hả…?
Mấy ngày nay đã cất công trốn tránh kỹ thế rồi, vậy mà lại bị đánh úp bất ngờ thế này. Vừa nghĩ vậy, cơn mệt mỏi bỗng ập đến. “Ưm”, rên rỉ một tiếng, anh đưa một tay lên che mặt, nhưng.
“Ơ? Cassian, cái gì đây?” Lời nói bất thình lình của Bliss khiến Cassian khựng lại. Lại chuyện gì nữa đây, cái thằng ranh con chết tiệt này. Vừa thở dài vừa hé mắt qua kẽ tay nhìn xuống, thấy Bliss vẫn đang ngồi trên ngực mình, ngoái đầu nhìn ra sau. Nó đang nhìn cái gì thế nhỉ. Bị cơ thể đứa trẻ che khuất nên anh không nhìn rõ được. Đang cau mày khó hiểu thì bỗng Bliss nhích người xuống dưới, cất tiếng.
“Lạ quá ta. Anh nhét cái gì dưới chăn thế? Bong bóng ạ? Hay là bánh mì?”
Cảm nhận được những đầu ngón tay chạm nhẹ vào ‘thứ đó’, Cassian lập tức nhận ra tình hình. Cái hiện tượng sinh lý tự nhiên mỗi buổi sáng thật không may lại thu hút sự chú ý của đứa trẻ. Máu nóng dồn hết lên mặt trong tích tắc, anh cuống cuồng vươn tay ra.
“Khoan đã, Bliss. Cái đó không được chạ….”
Chẳng có cả thời gian để linh cảm thấy chuyện chẳng lành. Cậu nhóc nghiêng đầu tò mò, giáng một cú đấm bằng tất cả sức bình sinh thẳng xuống cái thứ đang đội chăn nhô cao sừng sững kia.
BỐP.
Á á á á á á.
‘Người anh em’ từng mang lại niềm vui cho Kitty đêm qua nay đã phải đón nhận một cái kết vô cùng bi tráng. Tiếng hét đau đớn không thể thốt nên lời nghẹn lại trong cổ họng, Cassian đau đớn đến mức co rúm toàn thân lại.
“Á á!” Bị Cassian co người lại hất văng ra, Bliss lăn cù từ trên ngực anh xuống giường.
***
Bàn ăn sáng tĩnh lặng lạ thường. Giữa sự im lặng thỉnh thoảng mới bị phá vỡ bởi tiếng dao nĩa va chạm, Bliss lấm lét nhìn sắc mặt của Cassian.
Khuôn mặt anh khi ngồi vào bàn ăn còn hốc hác, đờ đẫn hơn cả lúc mới mở mắt ban sáng, anh cứ liên tục xé vụn miếng bánh mì trên tay. Không thể đứng nhìn cảnh con trai xé nát miếng bánh mì thành từng mảnh vụn chất thành đống trên đĩa mà chẳng thèm đưa vào miệng miếng nào, Công tước phu nhân lên tiếng.
“Cassian, con đang làm gì đấy? Phải ăn đàng hoàng chứ.”
Dù bị nhắc nhở nhưng anh vẫn không có phản ứng gì. Phải đến khi xé xong một chiếc bánh mì tơi tả như tờ giấy vụn, anh mới chịu dừng tay.
“Mẹ ạ.”
“Hả?” Bị gọi tên một cách nhẹ nhàng, Công tước phu nhân giật thót mình đáp, Cassian vẫn giữ ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, cất tiếng.
“Mẹ nói là 1 tháng đúng không ạ?”
“Cái gì? À, đúng rồi.” Nhận ra ý của con trai chậm một nhịp, bà gật đầu, anh liền cúi gầm mặt lẩm bẩm.
“Hà, 1 tháng….”
Tiếng thở dài não nề chất chứa biết bao cảm xúc ngổn ngang. Chẳng hiểu cơ sự gì đang xảy ra, Công tước phu nhân chỉ biết chớp mắt ngơ ngác.
“Dạ, Cassian.”
Sau bữa ăn, trên đường về phòng, một giọng nói dè dặt cất lên sau lưng Cassian. Quả nhiên là tên nhóc rắc rối đang khép nép lấm lét nhìn anh. Cassian xoay người lại với ánh mắt ngầm hỏi ‘Lại chuyện quái gì nữa đây’, Bliss liền cất tiếng với vẻ mặt đầy lo lắng.
0 Bình luận