Chương 1: Prologue
bởi Ly Thiên“Mày không phải người nhà Miller.”
Trước lời nói kiên quyết của đứa trẻ kia, Bliss lập tức trừng hai mắt lên đầy dữ tợn.
“Mày lảm nhảm cái gì thế, đồ ngu xuẩn này. Tao không phải người nhà Miller thì là gì?”
Hướng về phía cậu bé to xác hơn mình rất nhiều, cậu chúi mặt tới như muốn lao vào ăn thua đủ. Thế nhưng, trái với việc sợ sệt, tên kia chỉ khịt mũi khinh khỉnh rồi lặp lại câu nói đó thêm một lần nữa.
“Mày không phải người nhà Miller.”
“Cái thằng ranh này!”
Không xong rồi. Đối phó với những kẻ ăn nói ngu xuẩn thì nắm đấm luôn là giải pháp tốt nhất. Chừng này là đủ để thay cho mọi cuộc đối thoại rồi. Đúng lúc Bliss vừa định vung nắm đấm nhỏ bé nhưng săn chắc của mình lên, ở phía sau tên kia, một đứa trong nhóm vội vã hét lớn.
“Người nhà Miller đều có mắt màu tím cơ mà!”
Trong khoảnh khắc, Bliss bất chợt khựng lại. Thấy nắm đấm của Bliss dừng lại giữa không trung, tên nhóc kia như được tiếp thêm sự tự tin, bèn lớn tiếng la lên.
“Đúng thế, mày đâu có mắt màu tím, chắc chắn mày là đứa trẻ được nhặt về rồi.”
Ngay sau đó, những đứa khác cũng bắt đầu đồng thanh hùa theo.
“Đồ giả mạo mà dám vác mặt ra vẻ người nhà Miller à!”
“Thậm chí còn chẳng phải người nhà Miller!”
“Mày là đồ giả mạo, đồ dối trá, đồ lừa đảo!”
Lũ ranh con này.
Bliss bừng bừng tức giận nhưng phe địch lại quá đông. Bị năm sáu đứa vây quanh la ó, dù có là ‘Bliss Miller’ đi chăng nữa thì việc sẵn sàng lao vào trừng trị chúng cũng chẳng hề dễ dàng. Hơn hết, câu nói “Người nhà Miller đều có mắt màu tím” dường như cứ níu chặt lấy nắm đấm của cậu. Thật ra, chính bản thân cậu từ trước đến nay cũng luôn bận tâm về chuyện này. Nhưng mang chuyện đó ra để soi mói thì thật hèn hạ. Lũ khốn kiếp, bọn đê tiện.
“Tao là người nhà Miller!”
Trước tiếng gầm thét dồn hết sức lực của cậu, đám con trai vây quanh Bliss chợt sững lại một nhịp. Không bỏ lỡ cơ hội đó, Bliss tiếp tục gào lên.
“Không có mắt màu tím sao? Được thôi. Chống mắt lên mà nhìn cho rõ đây, lũ ngu ngốc kia!”
Ngay sau đó, Bliss trừng trừng hai mắt rồi giơ cao nắm đấm đang siết chặt.
“Tao sẽ biến nó thành màu tím ngay bây giờ cho tụi mày xem!”
Tiếp đó, trước khi đám nhóc kia kịp phản ứng, nắm đấm của Bliss đã nhắm thẳng đến một vị trí mà chẳng ai ngờ tới. Kèm theo một tiếng “bốp” chát chúa, đám con trai giật nảy mình, hoảng hốt hít ngược một ngụm khí lạnh.
“Á á á! Th-thằng này bị điên à!”
Thằng nhóc đứng ở hàng đầu tái mét mặt mày rồi hét toáng lên, thế nhưng Bliss mặc kệ tất cả, vẫn tiếp tục dùng sức nện liên tiếp vào một bên mắt của chính mình đến mức phát ra những tiếng “bốp, bốp”. Nhìn thấy cảnh tượng kinh dị đó, đám nhóc sợ đến mức mặt mày trắng bệch, luống cuống tay chân rồi ngay lập tức bắt đầu la hét thất thanh.
“Đ-đồ điên, thằng điên này!”
“Á á á, thằng này điên thật rồi!”
“Tránh ra, tránh ra mau! Mẹ ơi!”
“Oa oa oa! Sợ quá, mẹ ơi, mẹ ơiiii!”
Bọn nhóc vừa khóc thét vừa ba chân bốn cẳng tản ra chạy trốn khắp nơi. Thấy bộ dạng đó, Bliss liền tung hết tốc lực đuổi theo phía sau.
“Lũ hèn nhát kia! Không đứng lại đó hả? Tất cả đứng lại đó cho tao!”
Trong hội trường bữa tiệc, giữa đám người lớn, cậu nhóc chạy ngoằn ngoèo rượt đuổi bọn chúng, và trong suốt khoảng thời gian đó, cậu vẫn không ngừng tự đấm vào mắt mình.
“Này, nhìn đi! Nhìn cho kỹ đi! Thế này mà vẫn không phải màu tím à? Thế này hả? Thế này hả?”
“Á á, á á á!”
“Tao bảo nhìn cơ mà, lũ khốn kiếp! Nhìn đi! Đã bảo là nhìn đi!”
“Oa oa oa, đừng qua đây, đừng qua đâyyy!”
Cậu nhóc đang đuổi theo đám trẻ đang khóc lóc bỏ chạy một cách điên cuồng, thì đột nhiên, có ai đó chặn ngay trước mặt cậu.
“Này, hự!”
Vừa chạy vừa đấm vào mắt, Bliss đâm sầm mặt vào chân của người đàn ông nọ rồi ngã nhào sang phía bờ bên kia. Đúng lúc tưởng chừng như đầu cậu sẽ va thẳng xuống mặt đất, thì trong gang tấc, người đàn ông đã kịp thời tóm lấy gáy cậu, cứu cậu thoát khỏi một pha nguy hiểm.
“Ây da, nhóc có sao không?”
Từ trên đỉnh đầu, một giọng nói trầm tĩnh vang lên khiến Bliss thoáng chút ngơ ngác. Do cú va chạm vừa rồi, đầu óc cậu trở nên choáng váng nên cần thêm chút thời gian để nắm bắt tình hình. Thấy vậy, người đàn ông đang quỳ một gối, dùng bàn tay to lớn xoa đầu Bliss, cất giọng đầy lo lắng.
“Nhóc không bị thương ở đâu chứ? Có chỗ nào thấy đau không?”
“Ờ, ờm.”
Chậm chạp nhớ lại sự việc vừa nãy, Bliss vội vã lấy lại tư thế rồi đưa mắt nhìn xung quanh. Bọn nhóc kia đã chạy mất dạng từ đời nào. Vừa nghĩ đến việc để sổng mất tụi nó ngay trước mắt, cậu vừa cảm thấy hụt hẫng, lại vừa vô cùng ấm ức.
“Hừ…”
Nếu ở đây không có người đàn ông này ngáng đường, thì mình đã không để vuột mất lũ khốn đó rồi.
Vừa nghĩ vậy, Bliss vừa quay ngoắt đầu lại, nhưng khi bắt gặp ánh mắt của người đàn ông nọ, cậu chợt sững người. Mái tóc màu nâu sẫm bồng bềnh được chải chuốt gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú bên dưới. Người đàn ông đeo kính, thứ ngự trị trên sống mũi dọc dừa tuyệt đẹp kia càng làm tôn thêm vẻ ngoài tri thức của anh ta. Cậu ngây người nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu thẳm gần như mang sắc đen đang dõi theo mình một lúc lâu, cho đến khi người đàn ông khẽ nở nụ cười rồi cất tiếng hỏi.
“Vì chú mà nhóc để sổng mất con mồi hả?”
Chất giọng ấm áp vang lên, nghe qua thì giống như đang trêu chọc, nhưng Bliss lại giữ vẻ mặt nghiêm túc rồi đáp lời.
“Không phải, tại mấy đứa đó trêu cháu nên cháu mới rượt theo để dạy cho chúng một bài học đấy.”
“Thế à? Chúng nó trêu gì một cậu bé đáng yêu như nhóc vậy?”
Người đàn ông lại tiếp tục cười đùa. Anh ta cũng không quên dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên má cậu một cái. Bliss sôi máu, chẳng hiểu sao người đàn ông này lại giở trò đùa cợt với mình như vậy, nhưng anh ta hoàn toàn không biết tâm tư của cậu, vẫn thản nhiên nói tiếp.
“Có khi nào vì thấy nhóc dễ thương quá nên tụi nó muốn làm quen không?”
Trước câu nói đó, thay vì trả lời, Bliss lại dùng sức giáng thêm một cú “bốp” vào mắt mình. Biểu cảm cứ như đang thách thức: Giỏi thì thử ăn nói xằng bậy thêm lần nữa xem.
“…Ồ.”
Quả nhiên, người đàn ông lần đầu tiên phải buông lời cảm thán trong sự ngỡ ngàng. Mãi đến lúc này, dường như đã nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, anh ta mới mỉm cười xin lỗi.
“Chú biết rồi, chú xin lỗi. Nhóc đừng tự đánh vào mắt mình nữa được không? Gương mặt đáng yêu thế này mà bị thương thì uổng lắm.”
“Hứ.”
Bliss không buồn đáp lời, thay vào đó lại vung tay tự nện thật mạnh vào mắt mình thêm phát nữa. Khóe miệng người đàn ông vẫn giữ nụ cười, nhưng ánh mắt anh ta thì đã không còn ý cười nữa. Anh ta “Ừm” một tiếng, đưa một tay lên xoa xoa cằm, rồi vẫn với chất giọng bình thản ấy, anh ta lên tiếng.
“Vậy chú xin phép đi trước nhé. Tạm biệt, chúc nhóc có một buổi tối vui vẻ.”
Sau khi xoa đầu Bliss một cách nhẹ nhàng, người đàn ông dứt khoát đứng dậy, bóng lưng anh ta trở nên cao lớn đến vô tận. Cảm giác như đang được nhìn thấy Papa hay người anh cả Nathaniel, Bliss bất giác nín thở. Thế nhưng, ngay sau đó, giữa dòng người tấp nập, người đàn ông đã quay lưng rồi nhanh chóng khuất bóng.
“Hừ, hừ.”
Chẳng mấy chốc, không gian xung quanh đã chìm vào yên lặng. Đến khi lấy lại tinh thần, Bliss phát hiện chỉ còn mỗi mình cậu đứng đó. Dù một bên mắt đã tím bầm, cậu nhóc vẫn như chưa hả giận, bờ vai nhỏ bé cứ run lên từng nhịp theo tiếng thở dốc, hai bàn tay thì siết chặt thành nắm đấm.
“Dám vuốt râu hùm à? Tao là Bliss Miller đấy nhé!”
Lúc này, ở xung quanh đã chẳng còn bóng dáng những kẻ vừa nãy. Quẹt tay chùi ngang mũi một cái, Bliss hất mặt đầy kiêu hãnh rồi đảo mắt nhìn quanh. Tại khu vực này, chỉ có những người lớn xa lạ đang tụ tập thành từng nhóm dăm ba người để trò chuyện. Đừng nói là Papa và Daddy, ngay cả những người anh em khác cũng chẳng thấy tăm hơi đâu.
Lũ hèn hạ.
Đúng như dự đoán. Thấy Bliss lủi thủi một mình, chúng nó mới vin vào cơ hội đó để kiếm chuyện. Thế nhưng, Bliss Miller này tuyệt đối không phải kẻ dễ bị bắt nạt bởi mấy trò mèo vớ vẩn đó. Thật không biết lượng sức mình mà dám khiêu khích tao.
Bộ tụi mày nghĩ tao ở một mình thì dễ xơi lắm sao? Từng này chắc cũng đủ để tụi mày nếm mùi đau khổ rồi nhỉ?
‘Gương mặt đáng yêu thế này mà bị thương thì uổng lắm.’
Chợt, trong đầu cậu lóe lên hình ảnh người đàn ông vừa nãy. Nghĩ lại mới thấy, cách phát âm của anh ta thật kỳ lạ. Thứ tiếng Anh cậu mới nghe lần đầu. Tại sao anh ta lại nói chuyện kiểu đó nhỉ? Đúng lúc cậu đang nghiêng đầu thắc mắc.
“Bee, con ở đây sao.”
Đột nhiên, từ phía sau, tiếng ai đó cất lên gọi cậu. Vừa ngoái đầu lại, nét mặt của Bliss lập tức bừng sáng.
“Papa! Daddy!”
Cậu bé ba chân bốn cẳng chạy ào tới, lao thẳng vào vòng tay của Papa – người đang quỳ một gối và dang rộng đôi tay chờ đợi. Cũng dang tay chờ đợi giống y như Papa, nhưng Daddy lại bày ra vẻ mặt vô cùng thất vọng, lầm bầm nói.
“Bee à, Daddy mới là người gọi con mà…”
Như thể rất tủi thân vì đứa con út không chịu nhào vào lòng mình, Daddy xị mặt xuống, ủ rũ nhìn Bliss. Tuy nhiên, Bliss còn chưa kịp mở miệng nói lời nào, thì ngay khi vừa nhìn thấy khuôn mặt của con trai, Daddy đã vội hoảng hốt kêu lên.
0 Bình luận