Chương 52
bởi Ly ThiênNgay cả việc mình đã lết về đến nhà bằng cách nào cậu cũng chẳng nhớ rõ nữa. Vừa bước xuống taxi, Bliss đã trong tình trạng sức cùng lực kiệt.
“Cậu chủ đi đường có mệt không ạ?”
Được đội trưởng đội vệ sĩ hỏi thăm, lúc này Bliss mới nhận ra mình đã về đến căn biệt thự mà Ashley đã mua ở London.
“À, dạ. Vâng ạ.”
Trời ơi, sao cứ phải dối trá hết lần này đến lần khác thế này.
Vừa ậm ừ trả lời qua quýt, Bliss vừa không thể kìm nén cảm giác tội lỗi đang cắn rứt lương tâm. Cảm nhận rõ nhịp tim đang đập thình thịch dưới lồng ngực, cậu vội vã chạy tót vào nhà, nhưng bỗng có người bám gót theo sau lưng.
“Dạ? Gì cơ ạ? Sao ạ? Có chuyện gì vậy chú?”
Giật mình quay ngoắt lại hỏi dồn, vị đội trưởng vệ sĩ hơi khựng lại, rồi bối rối lảng tránh ánh mắt cậu, hắng giọng “E hèm” một tiếng.
“À, ừm. Cậu chủ chuyển lời này đến cô Larien giúp tôi được không ạ? Rằng tôi đã cố gắng hết sức vì cô ấy rồi….”
À, ra là vậy.
Lúc này Bliss mới sực nhớ ra lý do vì sao mình lại có thể dễ dàng qua mặt mọi người trót lọt đến thế. Nếu không có sự tiếp tay của vị đội trưởng này thì kế hoạch của cậu có mọc cánh cũng chẳng bay được.
Ashley Miller vốn nổi tiếng là người nhạy cảm và bảo bọc con cái đến mức thái quá, ông thậm chí còn cấy cả chip theo dõi vào người sáu đứa con. Một người bố như vậy làm sao có thể yên tâm để cậu con út cưng một thân một mình chạy nhông nhông ở một nơi an ninh phức tạp như London được. Huống hồ, đứa con út này không chỉ giống hệt người bạn đời yêu dấu như đúc, mà đầu óc lại còn có phần “chậm tiêu”, nên việc rời mắt khỏi nó là điều không tưởng đối với ông.
Chính vì thế, khi Bliss sang Anh, ông đã phái theo cả một đội vệ sĩ hùng hậu để tháp tùng. Nghĩ lại việc ông đã cấy chip theo dõi vào người các con, cộng thêm việc trừ Grayson ra thì mấy anh chị em còn lại đi đâu cũng kè kè một đống vệ sĩ theo sau, thì việc này cũng chẳng có gì lạ.
Ngặt nỗi, đám vệ sĩ này lại là chướng ngại vật cản đường kế hoạch tác chiến hoàn hảo của Bliss.
Nhưng vấn đề nan giải đó cũng đã được Larien giải quyết êm đẹp. Bliss ngước nhìn vị đội trưởng vệ sĩ to con như gấu đang đỏ bừng hai má trước mặt, thầm nghĩ.
Không ngờ chị Larien lại có thể ‘câu’ được cả ông chú này luôn.
Vừa thán phục lại vừa e ngại trước sức mạnh ‘sát trai’ của chị gái, Bliss cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Cháu hiểu rồi. Chú đừng lo, chị Larien chắc chắn sẽ rất biết ơn chú đấy ạ.”
“Vậy phiền cậu liên….”
“Cháu sẽ bảo chị ấy liên lạc cho chú nhé.”
Nhanh nhảu chặn ngang lời đối phương, cậu gật đầu cái rụp rồi ba chân bốn cẳng chạy vọt lên lầu. Thật ra mấy chuyện này cũng chẳng lạ lẫm gì với cậu. Larien nổi tiếng với chiến tích ‘thích ai là thả thính bằng được’, nên đến giờ cô nàng đã có tận ba cô vợ rồi. Tất nhiên luật pháp không công nhận chế độ đa thê. Nhưng Larien lại ngang nhiên tuyên bố rằng theo luật của ‘vương quốc Larien’, chỉ cần yêu nhau thật lòng thì muốn có bao nhiêu vợ cũng được. Chẳng hiểu cô nàng lấy cái lý lẽ vớ vẩn đó ở đâu ra nữa.
Nhưng chuyện đó không quan trọng.
“Hàaaa.”
Cuối cùng cũng được ngả lưng xuống chiếc giường êm ái, Bliss trút một hơi thở dài thườn thượt. Nằm thẳng cẳng, dang rộng tay chân nhìn lên trần nhà, cậu bắt đầu tua lại những sự kiện đã diễn ra trong ngày hôm nay. Cứ ngẫm lại từng chuyện một, cậu lại thấy độ “ảo ma” tăng dần đều. Từ cuộc hội ngộ định mệnh với tri kỷ Penelope, rồi màn tung hứng ăn ý đến khó tin của hai người, cho đến lời hứa sẽ trở thành đồng minh hỗ trợ cậu của bà ấy.
“Dù lừa dối bác Penelope thì có hơi cắn rứt lương tâm thật….”
Bliss lí nhí lầm bầm. Nhưng đã đâm lao thì phải theo lao thôi. Giờ có muốn rút lui cũng muộn rồi.
Chỉ cần bắt cái tên khốn đó há mồm xin lỗi là xong chuyện.
Đến lúc đó, cậu chỉ việc giả vờ sướt mướt bảo với Penelope rằng ‘Vì tình yêu này ngang trái quá nên cháu đành phải ra đi’ là xong. Với một người cuồng phim tình cảm cẩu huyết như bà ấy thì chắc chắn sẽ tin sái cổ thôi. Dù sao thì mình cũng đã rào trước đón sau hết rồi mà.
Đã phóng lao thì phải theo lao, đánh nhanh rút gọn thôi.
Bliss nắm chặt hai tay thành nắm đấm, nằm trên giường dõng dạc tuyên bố.
“Mình sẽ khiến cho cái tên khốn kiếp đó phải sớm gục ngã dưới chân mình, trở thành nô lệ của tình yêu mới được.”
♬♬♪♩♪♪…
Đang hừng hực khí thế quyết tâm thì chuông điện thoại đột nhiên reo vang. Lục lọi túi quần lôi điện thoại ra, vừa thấy tên người gọi, Bliss bật dậy như lò xo, nghe máy.
“Là em nè Larien!”
―Ừ, Bliss. Là em chứ ai.
Giọng Larien xen lẫn tiếng cười khúc khích vang lên, rồi cô nàng vào luôn vấn đề chính.
―Buổi phỏng vấn sao rồi? Xong xuôi hết rồi chứ?
“À, vâng. Em vừa mới về đến nhà đây.”
Nghe cậu trả lời ngoan ngoãn, Larien lại hỏi dồn.
―Đừng bảo là xôi hỏng bỏng không rồi nhé?
“Làm gì có chuyện đó, đương nhiên là thành công rực rỡ rồi!”
Vừa hét lên đầy tự hào, tai Bliss liền nghe thấy giọng Larien cất lên.
―Thế cơ á? Giỏi dữ vậy sao?
Đang định xù lông lên hỏi vặn lại ‘Chị đang khinh thường em đấy à?’ thì Larien đã nhanh miệng nói tiếp.
―Kể chi tiết chị nghe xem nào, mọi chuyện diễn ra như thế nào.
“À, vâng.”
Bliss ngoan ngoãn gật đầu rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt kể lại mọi chuyện. Vừa tường thuật lại những ký ức còn nóng hổi trong đầu, cậu vừa không giấu nổi sự phấn khích, miệng cứ tủm tỉm cười không ngớt.
“Thế là xong! Ngay ngày mai em bắt đầu đi làm luôn đấy. Nên em vâng vâng dạ dạ rồi phi về nhà ngay lập tức. À quên mất, ông đội trưởng vệ sĩ nhờ em gửi lời hỏi thăm chị kìa. Ổng dặn đi dặn lại là phải báo cho chị biết ổng đã cố gắng hết sức rồi đấy.”
―À, ừ, chị biết rồi. Có thế thôi à?
Phản ứng của Larien nhạt nhẽo đến mức không thể nhạt hơn. Thái độ phũ phàng của bà chị khiến Bliss thoáng thấy áy náy thay cho ông chú đội trưởng, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Cháu cũng đã cố gắng hết sức truyền đạt rồi, chú thông cảm nhé.
Bliss thầm xin lỗi ông chú trong bụng rồi lanh lẹ chuyển sang chủ đề khác.
“Vâng, làm 5 ngày 1 tuần, bao ăn bao ở luôn. Có phòng riêng cho em nữa. Cuối tuần được nghỉ phép ra ngoài nhưng em tính sẽ cắm rễ ở lại lâu đài luôn. À, còn nữa nè.”
“Hà”, Bliss hít một hơi thật sâu rồi hét toán lên.
“Chị biết gì không, em còn được trả lương tuần nữa cơ. Em kiếm ra tiền rồi. Kiếm được tiền thật rồi đấy! Trời đất ơi, không ngờ có ngày em xin được việc làm, lại còn tự mình kiếm ra tiền nữa chứ!”
Vui sướng tột độ, Bliss “A” lên một tiếng rồi nằm vật ra giường, giãy đành đạch như con cá mắc cạn, chẳng biết diễn tả sự sung sướng này thế nào cho cam. Nghe tiếng động từ đầu dây bên kia, Larien hỏi lại với vẻ ngạc nhiên y như đang tận mắt chứng kiến.
―Kiếm được tiền á? Em á? Thật hả?
“Vâng, thật trăm phần trăm! Chị nghĩ xem, em đi làm thuê mà. Thì đương nhiên người ta phải trả lương cho em chứ!”
Sự thật rành rành ra đấy. Bliss thực sự đã kiếm được tiền. Lần đầu tiên trong đời cậu biết ‘đi làm’ là như thế nào, lại còn được nhận lương nữa chứ. Cảm giác làm người lớn chắc là như thế này đây nhỉ?
Bây giờ trong nhà chỉ còn mỗi ông Grayson là đồ ăn bám, vô công rồi nghề thôi. Mọi người ai cũng có công ăn việc làm đàng hoàng, ai mà ngờ được Bliss lại vượt mặt Grayson, kiếm được việc làm và kiếm ra tiền trước cơ chứ.
Đương nhiên là Larien cũng chưa từng tưởng tượng ra viễn cảnh này. Dù chính cô là người đầu têu ra cái ý tưởng ‘xin vào làm ở dinh thự Bá tước’ này.
―Ừm, thì cũng đúng. Cơ mà.
Đang nói thì giọng Larien bỗng trầm xuống, lần đầu tiên cô lên tiếng cảnh báo em trai bằng chất giọng nghiêm túc.
―Bliss này, cẩn thận kẻo bị lừa đấy. Kiểu như lừa đảo qua mạng (Phising) ấy.
Lời cảnh báo bất ngờ khiến Bliss đang giãy giụa trên giường cũng phải khựng lại.
“Lừa đảo á? Phishing? Là sao cơ?”
“Ưm”, Larien ngập ngừng lựa lời một lát rồi giải thích.
―Nói cho dễ hiểu là chúng nó sẽ dùng những lời lẽ đường mật để lừa em đưa tiền cho chúng nó ấy.
“Ủa tại sao người ta lại làm thế với em?”
―Thì tại… mà thôi, bỏ đi. Coi như chị chưa nói gì.
Larien lập tức hối hận vì đã lỡ lời. Dù có giải thích cặn kẽ đến đâu thì cái bộ não bé nhỏ của Bliss cũng chỉ load được phân nửa là cùng. Hơn nữa, với cái tính ngây ngô đến mức vô tri của cậu nhóc thì dù có dính bẫy lừa đảo thật, bọn lừa đảo không những chẳng xơ múi được đồng nào mà khéo còn tức hộc máu mà chết ấy chứ.
―Ừ, thôi biết vậy. Vất vả cho em rồi Bliss. Giờ thì cuộc chiến mới thực sự bắt đầu đấy. Lúc đầu chị còn đinh ninh là em sẽ sợ quá mà bỏ chạy giữa chừng cơ.
Được chị gái khen ngợi xen lẫn sự thán phục, Bliss ưỡn ngực, hất cằm kiêu hãnh.
“Em đã nói rồi, một khi em đã quyết làm thì sẽ làm tới cùng mà lị.”
Larien cười khanh khách, tiếp tục cổ vũ cậu em trai.
―Ừ, Bliss nhà ta giỏi nhất. Vạn sự khởi đầu nan, cố gắng lên em nhé. Cẩn thận đừng để lộ tẩy đấy.
Bliss dõng dạc đáp lời với phong thái tự tin ngút ngàn.
“Vâng, chị đừng lo. Mọi thứ đã nằm trong tầm kiểm soát của em, bác Penelope cũng hứa sẽ giúp em một tay rồi!”
―Nếu thành công thì nhớ đền đáp công lao của chị đấy nhé?
“Đương nhiên rồi chị Larien. Giờ em kiếm ra tiền rồi, chị muốn mua gì em cũng chiều hết!”
―Ngon. Thế mua cho chị một căn hộ ở London đi.
“Ok luôn. Chị cứ yên tâm, em sẽ mua cho chị một căn. Ba cái đồ lẻ tẻ đó có nhằm nhò gì, em đây đang kiếm ra tiền mà.”
―Duyệt, duyệt luôn. Chốt đơn.
Larien gật gù ra chiều mãn nguyện. Thầm nghĩ đến lúc cậu em út cầm cục tiền lương còm cõi đi hỏi mua căn hộ, cô nhất định phải đi theo xem cho bằng được.
―Lúc nào đi mua nhớ gọi chị đi cùng để chọn đấy nhé.
“Chắc chắn rồi, nhà của chị Larien thì chị cứ thoải mái chọn căn nào xinh xắn ưng ý nhất đi.”
―Cảm ơn em, có cậu em trai như em chị thấy yên tâm hẳn.
Larien dặn dò thêm vài câu chúc may mắn rồi cúp máy. Bliss vẫn giữ nguyên tư thế nằm ngửa trên giường, áp điện thoại lên ngực, “Hàaaa”, thở hắt ra một hơi mang theo tâm trạng lâng lâng, rộn ràng.
0 Bình luận