Chương 15
bởi Ly ThiênĐể chuẩn bị cho kế hoạch đó, anh thậm chí còn mời vài đứa bạn đến lâu đài chơi. Vốn dĩ những trò nổi loạn chỉ thực sự kích thích khi đi thành bầy đàn cơ mà.
Nào, giờ thì bắt đầu bằng trò gì trước đây.
Chợt tưởng tượng ra cảnh mình đang trong tình trạng say khướt và khỏa thân nhảy bungee, Cassian bật cười lớn “Haha”. Quăng đại chiếc khăn tắm ướt sũng xuống sàn, anh khoan khoái bước ra khỏi phòng tắm, để chân trần sải bước ngang qua phòng, tâm trạng vẫn đang cực kỳ bay bổng.
Định bụng kiểm tra tin nhắn điện thoại trước rồi mới chọn đồ mặc đi ăn tối sau, nhưng tìm mãi chẳng thấy chiếc điện thoại đâu.
Mình vứt đâu rồi nhỉ?
Trong tình trạng trần như nhộng, Cassian chỉ xoay đầu dáo dác nhìn quanh phòng, chau mày cố nhớ lại. Vừa bước vào phòng là mình cởi quần áo ra ngay, rồi quăng điện thoại ở….
Vừa quay đầu lại, anh liền bật cười phì. Chiếc điện thoại đang nằm chỏng chơ ngay trên giường. Anh vừa huýt sáo vừa tiến lại gần rồi cúi người xuống. Lúc này, anh mới phát hiện ra một góc ga giường đang nhô lên lù lù. Chắc là đám người hầu trải ga giường không cẩn thận đây mà. Cassian chẳng mảy may suy nghĩ, tiện tay túm luôn cả chiếc ga giường kéo mạnh về phía mình cùng với chiếc điện thoại. Tấm ga giường phủ trên nệm bị lật tung, phơi bày toàn bộ mặt nệm phẳng phiu sạch sẽ. Và rồi, toàn thân Cassian bỗng chốc cứng đờ như hóa đá.
“Ư ưm….”
Cái cục lù lù mà anh cứ đinh ninh là nếp gấp ga giường bị đùn lên một cách kỳ dị hóa ra lại sai bét. Chỗ đó chẳng hề trống không. Lớp ga giường trùm kín mít từ đầu đến chân vừa bị lật tung, cục bông cuộn tròn ngủ say sưa trên nệm bắt đầu dụi dụi mắt tỉnh giấc. Tên nhóc ranh cao chưa tới đầu gối Cassian lồm cồm bò dậy, chớp chớp đôi mắt ngái ngủ rồi ngước lên nhìn anh. Ánh mắt đầu tiên chạm vào vòm ngực, rồi từ từ di chuyển xuống từng bộ phận một. Từ cơ bụng sáu múi săn chắc hằn rõ, đến vòng eo không chút mỡ thừa, lướt qua xương chậu, rồi cuối cùng ánh mắt đứa trẻ dừng lại ở vùng…. lấp ló dưới lớp vi ô lông rậm rạp của người đàn ông.
Ánh mắt đứa trẻ dán chặt vào chỗ đó, đôi mắt ngái ngủ bỗng chốc trợn tròn xoe. Và tỷ lệ thuận với đôi mắt mở to hết cỡ, cái miệng nhỏ nhắn cũng há hốc ra, đúng lúc đó.
Á á á á á á á á!
Khoảnh khắc đó, mặt Cassian trắng bệch, anh hét lên một tiếng thất thanh tưởng chừng như rung chuyển cả đất trời.
“Tại sao con lại có thể tồng ngồng đi lại trong nhà mà chẳng thèm mặc đồ thiếu đứng đắn như vậy hả? Trời đất ơi, để một đứa trẻ vô tội phải chứng kiến cái thứ gớm ghiếc đó. Chắc thằng bé sợ chết khiếp mất. Bliss hồn bay phách lạc luôn rồi kìa. Mẹ hỏi gì thằng bé cũng đực mặt ra, cũng phải thôi. Lặn lội đường xá xa xôi đến đây lại phải chứng kiến cảnh tượng chướng mắt nhường này. Thật là, phải làm sao đây.”
Công tước phu nhân có vẻ rất bất bình trước tình huống đáng xấu hổ này, bà khiển trách cậu con trai bằng chất giọng gay gắt hơn hẳn ngày thường. Tuy nhiên, lần này Cassian cũng có lý lẽ của riêng mình. Thậm chí là rất nhiều lý lẽ.
“Con cởi trần trong phòng con thì là quyền tự do của con chứ ạ. Rõ ràng lỗi là ở cái hạt tiêu vắt mũi chưa sạch dám tự tiện lẻn vào ngủ khò trên giường người khác mà? Quan trọng hơn, sao ngay từ đầu mẹ không nói cho con biết là cái thằng ranh đó đang ở đây hả?”
Nghe cậu con trai tuôn một tràng xả giận với tốc độ tên bắn, Công tước phu nhân cau mày vẻ phật ý.
“Thằng bé muốn dành cho con một sự bất ngờ, mẹ biết làm sao được.”
“Hà.”
Cassian bật ra một tiếng thở dài cạn lời. Nếu đó thực sự là mục đích của cái thằng nhóc nhà Miller, thì nó đã thành công 100%, à không, 1.000% rồi đấy. Cassian đã bị một phen hú vía đến mức tim suýt chút nữa văng ra khỏi lồng ngực luôn cơ mà. Với lại mẹ vừa nói gì cơ? Cảnh tượng chướng mắt á? Câu đó đáng lẽ con mới là người được phép nói. Rõ ràng con là nạn nhân mà còn bị ăn chửi, trên đời này làm gì có cái đạo lý bất công thế này chứ.
Thế nhưng, nếu anh thốt ra hết những suy nghĩ trong lòng lúc này, chắc mẹ anh sẽ ngất xỉu mất. Cuối cùng, anh đành nghiến răng ken két, nuốt trôi những lời chửi thề chực chờ phun ra khỏi miệng. Vừa bực bội vuốt ngược mái tóc rối bời, anh nghe Công tước phu nhân nói tiếp.
“Một đứa trẻ nhỏ xíu như vậy mà vẫn nhớ đến con, lại còn lặn lội đến tận đây để gặp con, con không thấy thằng bé đáng khen lắm sao? Lúc nghe ngài Miller kể chuyện, mẹ đã vô cùng cảm động….”
Nhìn mẹ đặt hai tay lên ngực trái, thở dài thườn thượt, trông bà có vẻ chân thành hơn bao giờ hết. Tất nhiên, những lời đó chẳng thể nào lay động nổi một sợi dây thần kinh cảm xúc nào của Cassian.
“Ít nhất mẹ cũng phải đánh tiếng cho con một câu chứ ạ.”
Nếu biết trước, anh đã lập tức xách vali rời khỏi nước Anh ngay khi kỳ nghỉ vừa bắt đầu rồi. Đang háo hức mong chờ một kỳ nghỉ hè vàng ngọc như thế này, tự dưng bị cái cục nợ hạt tiêu này rơi trúng đầu, đúng là chẳng khác nào bị khủng bố.
“Chắc thằng bé nấp trong phòng con định làm con bất ngờ, ai dè ngủ quên mất đấy. Đi máy bay suốt một chặng đường dài thế kia, chắc thằng bé mệt lắm.”
Công tước phu nhân vẫn một mực bênh vực Bliss chằm chặp. Tình cảnh trớ trêu này khiến Cassian không thể không lên tiếng chất vấn.
“Mẹ, ý mẹ là tất cả đều do lỗi của con sao?”
“Ôi chao, đâu có. Mẹ tuyệt đối không có ý đó.”
Công tước phu nhân vội vàng phủ nhận rồi khéo léo nói thêm.
“Mẹ chỉ muốn nói là con cũng không hoàn toàn vô can thôi.”
Tuy Công tước phu nhân đã lùi một bước nhưng không có nghĩa là bà giương cờ trắng đầu hàng. Rốt cuộc, Cassian đành đưa một tay lên xoa trán, ngửa cổ ra sau, buông một tiếng thở dài não nề.
“Hàaaa.”
Nhìn bộ dạng đó của con trai, Công tước phu nhân lên tiếng dỗ dành.
“Thằng bé cũng không ở lại lâu đâu. Con cũng đâu cần phải ngày nào cũng chơi với em? Cứ 2, 3 ngày dành ra vài tiếng đồng hồ tiếp thằng bé là được rồi.”
Bà nhẹ nhàng nói thêm.
“Một đứa trẻ bé bỏng lặn lội từ nơi xa xôi đến đây chỉ vì muốn gặp con, con không thấy xót xa cho em sao. Đã thế em còn là người nhà Miller nữa. Xét về mối quan hệ giữa hai gia tộc, chúng ta phải tiếp đãi cậu bé ấy cho thật chu đáo chứ.”
Lần này thì lời mẹ nói hoàn toàn có lý. Cái tên ‘Miller’ tuyệt đối không thể xem nhẹ. Nhất là vì tương lai của người thừa kế tước vị Công tước là anh sau này. Đứng im bất động một hồi lâu, cuối cùng Cassian đành thở dài, gật đầu chấp thuận.
“…Con biết rồi. Con sẽ cố gắng.”
“Đúng rồi, phải thế chứ. Con nghĩ vậy là mẹ mừng rồi.”
Như chỉ chờ có thế, mẹ anh mỉm cười rạng rỡ, xoa xoa cánh tay Cassian. Tuy nhiên, Cassian vẫn giữ nguyên vẻ mặt miễn cưỡng, mở lời.
“Nhưng mà, thằng nhóc đó dự định ở lại đây bao lâu ạ?”
Cassian đặt tia hy vọng cuối cùng vào câu nói ‘Thằng bé cũng không ở lại lâu đâu’ của mẹ lúc nãy. Nhìn thẳng vào mặt con trai, Công tước phu nhân từ tốn đáp.
“Cũng không lâu lắm đâu con.”
“Vâng, nãy mẹ vừa nói thế xong. Ý con hỏi là cụ thể bao lâu cơ. 3 ngày? 4 ngày?”
Bị Cassian hỏi dồn, Công tước phu nhân lộ vẻ kinh ngạc rồi khẽ liếc xéo anh một cái.
“Cái thằng này, thế thì ngắn quá. Vượt đại dương mênh mông đến đây, đứa trẻ đó đã phải ngồi máy bay ròng rã mấy tiếng đồng hồ đấy.”
“Con hiểu rồi. Vậy 1 tuần? 1 tuần đúng không ạ?”
Trước câu hỏi dồn dập của cậu con trai, Công tước phu nhân chỉ cười trừ.
“Hơi lâu hơn một chút.”
“Vậy là 10 ngày.”
Thấy Cassian gật gù ra chiều đã nắm được tình hình, Công tước phu nhân lại nói tiếp.
“Lâu hơn một chút xíu nữa cơ.”
“Đừng bảo với con là nửa tháng nhé?”
Cassian nhíu chặt đôi lông mày. Công tước phu nhân vẫn giữ nụ cười trên môi, điềm nhiên nhìn anh. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng mang theo dự cảm chẳng lành. Nhìn đôi mắt đang chao đảo của con trai, cuối cùng Công tước phu nhân cũng chịu đưa ra đáp án.
“1 tháng con ạ.”
“Ôi, chết tiệt!”
Cassian không kìm được mà văng tục. Công tước phu nhân kinh hãi, mặt tái mét vội vã hỏi lại.
“Trời đất ơi, con vừa chửi thề đấy hả? Chửi mẹ sao? Ôi Chúa ơi, sao con lại có thể thốt ra những lời thô thiển như thế. Xin Chúa hãy tha thứ cho cái miệng hỗn xược của con trai con.”
Bỏ mặc Công tước phu nhân đang hốt hoảng chắp tay cầu nguyện, Cassian lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm.
Anh đã lên kế hoạch về quê để tận hưởng một kỳ nghỉ hè yên bình, thế mà cớ sự quái quỷ gì lại giáng xuống đầu anh thế này. Bao nhiêu kế hoạch hoành tráng về một quãng thời gian nổi loạn, bung lụa có một không hai trong đời coi như tan thành mây khói. Cái kỳ nghỉ vàng ngọc này lại phải đi làm bảo mẫu cho trẻ con, đúng là khốn khiếp không còn gì để nói. À không, phải nói là khốn khiếp gấp 1 triệu lần mới đúng. Anh thừa biết cái con quỷ nhỏ đó là loại người như thế nào rồi mà. Ký ức về 1 năm trước tưởng chừng đã ngủ quên nay ùa về sắc nét, khiến anh chỉ biết ôm đầu bứt tóc.
“Tiêu rồi. Đời con thế là tàn rồi.”
Nghe giọng điệu thê thảm, tự dằn vặt của con trai, Công tước phu nhân vội vàng an ủi.
“Đừng có làm quá lên thế con. Chuyện đó cũng qua được 1 năm rồi mà? Bliss lớn thêm một tuổi thì chắc cũng chững chạc hơn rồi. Thằng bé chỉ là hơi năng động một chút thôi mà….”
“Một chút? Mẹ bảo thế là một chút á? Tự ý đến nhà người khác rồi sục sạo khắp nơi, lại còn lăn lộn trên giường người ta nữa? Mẹ gọi thế là ‘một chút’ năng động thôi sao?”
0 Bình luận