Bạn không có cảnh báo nào.

    “Con biết rồi thưa mẹ. Mẹ đừng lo lắng quá.”

    Cassian vội vàng đặt một nụ hôn lên má Công tước phu nhân rồi quay lưng bước ra cửa.

    “Con đi đây ạ.”

    Công tước phu nhân không níu kéo anh thêm nữa. Vừa bước ra hành lang, chỉ còn lại một mình, anh lập tức sải những bước dài, gần như là chạy. Lời mẹ nói không phải không có lý. Bản thân anh cũng cảm thấy có chút tội lỗi với Bliss, nhưng anh cũng có cái lý của mình. Hiện tại anh đang cố gắng hết sức để vừa hoàn thành lịch trình cá nhân, vừa dành sự quan tâm cho cậu nhóc. Anh cũng đã hứa chắc nịch rằng qua hôm nay, toàn bộ tuần sau sẽ là thời gian dành riêng cho Bliss rồi cơ mà. Từ giờ đến lúc đó chắc thằng bé sẽ buồn chán lắm, nhưng….

    Chắc thằng bé sẽ tự tìm cách chơi ngoan thôi.

    Vừa tự an ủi bản thân, Cassian vừa thầm nghĩ, nếu nhân cơ hội này mà thằng nhóc chán ngấy cái lâu đài này rồi thề không bao giờ quay lại nữa thì cũng tốt biết mấy.

    “Cậu chủ ra rồi ạ. Đồ đạc đã được chất hết vào cốp xe theo đúng ý cậu rồi thưa cậu chủ.”

    Người hầu đang túc trực bên chiếc xe đỗ trước sảnh chính vội vàng mở cửa ghế lái, cung kính nói. Cassian gật đầu, dứt khoát bước lên xe.

    “Nào, xuất phát thôi.”

    Ngồi vào ghế lái, sau khi cài đặt điểm đến trên hệ thống dẫn đường, anh khởi động máy. Cassian sở hữu năm chiếc xe hơi, trong đó chiếc Wrangler là lựa chọn hoàn hảo nhất cho những chuyến đi kiểu này. Thoát khỏi con đường rải nhựa êm ái, xe bắt đầu tiến vào con đường rừng gồ ghề, lắc lư bần bật khiến cả người anh cũng chao đảo theo. Thế nhưng, những tiếng huýt sáo yêu đời vẫn liên tục tuôn ra từ khóe môi anh.

    ***

     

    “Cassian! Đến rồi à!”

    Một người trong nhóm bạn đang đợi sẵn phát hiện ra anh đầu tiên, vui vẻ hét lớn chào đón. Cassian đảo mắt nhìn một lượt đám bạn đang bận rộn dựng trại, ôm nhẹ một cái với cậu bạn vừa chạy ra đón mình rồi lên tiếng.

    “Tớ đến hơi trễ, lúc đi có chút việc nên tốn thời gian.”

    “Công tước phu nhân lại cằn nhằn gì à?”

    Nghe một cậu bạn khác hỏi, Cassian cười khẩy.

    “Lúc nào mẹ tớ chẳng lo lắng thái quá.”

    Anh cũng thừa hiểu lý do tại sao mẹ mình lại như vậy. Dù sao thì Cassian Strickland cũng là người thừa kế duy nhất của gia tộc Công tước, đồng thời là đứa con độc nhất của bà cơ mà.

    Chỉ là hơi ngột ngạt một chút thôi.

    Nghĩ đến đó, Cassian vội vàng chuyển chủ đề.

    “Mọi người làm đến đâu rồi? Tớ phụ việc gì đây?”

    “Cassian.”

    Đột nhiên nghe tiếng gọi, anh ngoái đầu lại rồi sững người.

    “Aina.”

    “Chào cậu, dạo này khỏe không?”

    Một cô gái tươi cười bước tới, ôm chầm lấy Cassian một cách thân mật. Tình huống bất ngờ khiến anh hơi bối rối trong chốc lát, nhưng rồi cũng nhanh chóng mỉm cười đáp lại cái ôm rồi buông ra.

    “Không ngờ lại gặp cậu ở đây. Sao cậu biết vụ cắm trại này thế?”

    Aina là con gái út của một gia tộc Bá tước, cô quen biết Cassian từ thuở nhỏ và hai người cũng từng có một khoảng thời gian ngắn hẹn hò. Vốn bản tính phóng khoáng, vô tư nên sau khi chia tay, hai người chẳng hề có khúc mắc gì mà vẫn giữ mối quan hệ bạn bè khá thân thiết….

    Đừng nói người mà Jeffrey nhắc đến chính là Aina nhé.

    Thấy Cassian lườm mình, Jeffrey lập tức quay mặt lảng tránh. Biết ngay mà. Cassian chỉ biết nhăn mặt cạn lời.

    Bao gồm cả Aina, đám bạn tụ tập ở đây đều là con cháu của những gia tộc có máu mặt. Giống như Cassian, họ luôn phải sống một cuộc đời gò bó, chịu đựng vô vàn áp lực từ ánh nhìn soi mói của xã hội và sĩ diện của gia tộc. Chính vì vậy, đêm nay chính là dịp để tất cả cùng nhau bùng nổ, giải phóng mọi khao khát và ý chí bị kìm nén bấy lâu, bầu không khí náo nhiệt là điều tất yếu.

    Chắc Aina tham gia cũng vì lý do tương tự.

    Nghe Cassian hỏi, Aina bật cười một tiếng rồi nói.

    “Có sự kiện vui thế này mà cậu không thèm rủ tớ. Giận thật đấy nha, Cassian Strickland.”

    “À, tớ xin lỗi. Tại tớ sơ suất quá. Tha lỗi cho tớ nhé.”

    Thấy Cassian hùa theo đùa giỡn xin lỗi, Aina giả vờ làm mặt nghiêm nghị.

    “Ta sẽ tha thứ cho lỗi lầm của ngươi. Đổi lại, ngươi hãy đi nhóm lửa đi.”

    Trước mệnh lệnh mang đậm tính chất trêu đùa của cô nàng, Cassian cúi đầu đáp.

    “Tuân lệnh Điện hạ.”

    Nói rồi, anh lập tức đi gom củi chuẩn bị nhóm lửa. Aina cũng tất bật quay lại hoàn thành nốt công việc dang dở trước lúc Cassian đến.

    Năm người chia nhau mỗi người một việc, thoắt cái mọi thứ đã xong xuôi đâu vào đấy. Nhìn khu cắm trại được dựng lên khá tươm tất, một cậu bạn lên tiếng.

    “Trông cũng ra gì đấy chứ? Chắc trụ được qua đêm nay.”

    Mấy cậu bạn khác liền gật gù, hùa theo.

    “Đằng nào thì cũng có chui vào lều ngủ được phút nào đâu. Chẳng phải chúng ta định thức trắng đêm nốc rượu sao?”

    “Có thiếu rượu không đấy? Mọi người chuẩn bị đủ hết rồi chứ?”

    “Trước tiên là tớ đói meo rồi đây này, có gì ăn không?”

    “Biết ngay mà, nên tớ đã chuẩn bị sẵn đồ ăn rồi đây. Này, xúm lại đây hết đi. Bắt đầu thôi nào.”

    Và rồi, tất cả đồng thanh hô to.

    “Uống thôi! Không say không về!”

    Cười phá lên “Khà khà”, bọn họ chia nhau ngồi xuống, chính thức bắt đầu ‘đêm hội thác loạn’ đã được lên kế hoạch từ mấy tuần trước.

    “Đợi chút, tớ có mang xúc xích đến.”

    Nói đoạn, Cassian đứng dậy đi về phía xe. Xúc xích nướng nhắm với bia thì còn gì tuyệt bằng. Mở cốp xe định lấy đống đồ mà anh đã sai người hầu chất sẵn từ trước, anh ngoái lại hỏi đám bạn.

    “Rượu đâu? Lấy ra luôn bây giờ không? Hay để lát nữa?”

    “Chỗ này còn dư sức. Lát nữa hẵng lấy.”

    “Ngoài xúc xích ra còn gì nữa không? Cái thằng này, mang cả khoai tây đi à.”

    “Đi cắm trại mà thiếu marshmallow là mất nửa thanh xuân đấy. Này, lấy que xiên vào rồi nướng đi. Đây.”

    Bỏ lại sau lưng đám bạn đang ồn ào chí chóe, Cassian nhấc thùng các-tông đựng xúc xích và thức ăn lên. Chỉ cần quay lưng bước về chỗ mọi người là xong chuyện. Nhưng.

    …Hửm?

    Anh đứng chết trân tại chỗ, hai tay vẫn bê nguyên cái thùng các-tông. Mắt mình có vấn đề gì chăng.

    Anh chớp mắt liên tục mấy cái, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn chẳng có gì thay đổi. Trước tình huống hoang đường khó tin này, Cassian hoàn toàn mất đi khả năng phản ứng, chỉ biết đứng đực mặt ra nhìn chằm chằm vào bên trong cốp xe.

    Rốt cuộc, tại sao chứ.

    Cái thân hình nhỏ xíu cuộn tròn lại, phập phồng đều đặn theo từng nhịp thở. Giống như bao đứa trẻ khác, nhịp thở khá nhanh khiến cái bụng nhỏ xíu cứ nhấp nhô liên tục, nhưng thằng bé vẫn ngủ say sưa không hề có dấu hiệu tỉnh giấc. Cassian đã từng được chứng kiến cái độ ngủ say như chết, trời sập cũng không biết của cái thằng nhóc này rồi. Không biết là do trẻ con tầm tuổi này đứa nào cũng vậy, hay chỉ có Bliss là đặc biệt như thế.

    Không phải, vấn đề là tại sao lại ở đây chứ.

    Mấy chuyện kia thế nào cũng được. Cái chính là tại sao thằng nhóc lại nằm ngủ tơ hơ ở chỗ này cơ chứ. Làm sao nó biết hôm nay anh sẽ đi chiếc xe này mà chui vào.

    Trùng hợp chăng…?

    Ngay lúc anh đang tự hỏi mình như vậy, một cậu bạn thấy có gì đó sai sai liền đứng dậy đi về phía anh.

    “Cassian, làm gì đấy? Cần tớ phụ một tay không?”

    Ngay cả khi cậu bạn đã đến đứng ngay sát bên cạnh, Cassian vẫn đứng bất động như một bức tượng. Nghiêng đầu khó hiểu, cậu bạn đưa mắt nhìn theo hướng nhìn của Cassian, rồi hét toáng lên đầy kinh hãi.

    “Á á á! Cái quái gì đây?”

    Tiếng hét thất thanh khiến đám bạn đang cười đùa rôm rả giật bắn mình, tranh nhau chạy tới.

    “Gì vậy? Có chuyện gì thế?”

    “Không sao chứ? Bị thương ở đâu à?”

    “Cái gì? Có cái gì vậy?”

    Cuống cuồng hét lớn rồi vây quanh Cassian, sau khi trải qua quá trình y hệt cậu bạn lúc nãy, tất cả đều hóa đá giống hệt Cassian. Những tràng cười đùa ồn ào ban nãy phút chốc tắt lịm, nhường chỗ cho một sự im lặng đầy bối rối và hoang mang. Tất cả đều câm nín, trân trối nhìn vào trong cốp xe.

    “Ư ưm.”

    Đúng lúc đó, Bliss lẩm bẩm mớ ngủ rồi nhăn mặt. Giữa bầu không khí im phăng phắc, mọi người nín thở theo dõi, đứa trẻ vẫn nằm im bất động, “Phù” thở ra một tiếng rồi giãn chân mày, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

    “Đáng yêu quá đi mất!”

    Aina lấy một tay che miệng, khẽ thốt lên một tiếng, và rồi từ tứ phía, những lời xì xầm bắt đầu tuôn ra.

    “Thằng nhóc này từ đâu chui ra vậy? Yêu tinh à?”

    “Có khi là thiên thần cũng nên. Trời ơi đáng yêu muốn xỉu!”

    “Tớ bế thử được không? Lần đầu tiên tớ thấy một đứa bé xíu xiu thế này đấy.”

    “Coi chừng đấy, cái đồ thô lỗ như cậu mà bế lên nó tỉnh dậy là khóc ré lên cho xem.”

    “Vậy để tớ bế cho. Các cậu biết rồi đấy? Thằng em út nhà tớ toàn một tay tớ nuôi lớn mà.”

    “Ý cậu là cái đứa nô lệ hợp pháp của cậu ấy hả?”

    “Khoan đã, mọi người bình tĩnh nghe tớ nói đã. Trật tự hết đi nào.”

    Thấy Aina lên tiếng, đám con trai đang ồn ào liền im bặt. Đợi đến khi sự chú ý của mọi người đều đổ dồn về phía mình, Aina mới mở lời.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú