Bạn không có cảnh báo nào.

    Mắt mũi nổ đom đóm, đầu óc quay cuồng nhưng không sao. Dù gì thì cũng hạ gục được một tên rồi. Lảo đảo một hồi mới đứng vững lại được, cậu nhóc quay phắt người về phía đám thanh niên đang cười đùa rôm rả đằng kia. Ánh mắt rực lửa hận thù, Bliss nắm chặt hai tay thành nắm đấm.

    Báo thù thôi.

    “Này, còn bia không đấy? Chỗ này cạn sạch rồi.”

    Một tên chỉ tay vào thùng bia trống rỗng làu bàu, một tên khác lảo đảo đứng lên tìm bia quanh khu vực cắm trại. Lại một tên nữa say khướt, người ngợm mềm nhũn không đứng vững nổi, còn một tên khác thì gạt mấy viên kẹo dẻo cháy đen thui trên vỉ nướng ra, đặt vào đó mấy cây nấm chẳng biết nhặt được ở đâu. Thấy thằng chả cứ cười khúc khích như một tên ngốc, cậu bạn đứng sau lưng khựng lại, hét lên.

    “Này, cái gì đấy? Mấy cây nấm đó ăn được không thế?”

    “À ừm, ai biết đâuuu.”

    “Cái gì? Thằng điên này, nguy hiểm lắm đấy.”

    Cậu bạn hoảng hốt định đưa tay hất mấy cây nấm đi thì bị tên kia cản lại.

    “E hèm, vui màaaa. Cứ để đấyyy.”

    “Cái thằng này….”

    Đến cả người định ra tay ngăn cản cũng đang trong tình trạng say bí tỉ. Hắn lảo đảo lầm bầm vài câu rồi loạng choạng lùi lại phía sau. Đúng lúc đó, tên đang ngủ gật bỗng ngóc đầu dậy, lục đục lấy kẹo dẻo xiên vào que nướng. Một cậu bạn có vẻ tỉnh táo nhất trong đám đưa mắt nhìn quanh rồi lầm bầm.

    “Gì vậy, hình như thiếu thiếu mấy người… Ơ, cái gì kia. Ở chỗ đó à.”

    Vừa lúc Cassian quay lại nhóm, nhìn thấy cảnh tượng đó liền chậc lưỡi.

    “Lũ ngốc này, say quắc cần câu hết cả rồi.”

    Aina đã quay lại từ trước, mỉm cười nói.

    “Thì mục đích của chuyến đi là thế mà. Chỉ là hơi xui cho cậu thôi.”

    Câu nói quá đỗi chí lý lại càng châm thêm dầu vào ngọn lửa bực dọc trong lòng anh. Cassian trút một tiếng thở dài đầy cáu kỉnh rồi đưa mắt nhìn quanh. Chợt anh nhận ra có điều gì đó không đúng. Gì thế nhỉ? Rõ ràng là thiếu một thứ gì đó. Và cũng chẳng mất quá nhiều thời gian để anh nhận ra đó là thứ gì.

    “…Bliss đâu rồi?”

    Nghe anh hỏi, Aina ngẩng đầu lên. Đám thanh niên say xỉn hầu như chẳng có phản ứng gì, lúc này Cassian mới giật thót mình.

    “Này, có ai thấy Bliss đâu không? Tớ hỏi là Bliss ở đâu rồi? Hả?”

    Anh túm áo lay mạnh từng người một, thậm chí còn gào lên, nhưng đáp lại chỉ là những tiếng lầm bầm lảm nhảm của lũ bợm nhậu. Mặt Cassian trắng bệch ngay tắp lự.

    Bliss Miller biến mất rồi.

    Trong khoảnh khắc ấy, khuôn mặt của cha mẹ anh, và cả ngài Ashley Miller xẹt qua tâm trí anh nhanh như chớp. Tiếp đó, những hình ảnh tồi tệ về một Bliss tơi tả, cùng với hàng loạt mũi dùi dư luận và những bài báo ác ý chĩa thẳng vào mình tự động hiện lên trong đầu khiến anh chết trân tại chỗ.

    Tiêu rồi.

    “Mẹ kiếp… Này, tỉnh lại đi! Này!”

    Cassian cuống cuồng túm cổ áo tên đang ngồi trước mặt, tát bốp bốp vào má hắn rồi gào lên.

    “Này, dậy đi. Tỉnh táo lại đi! Tớ bảo là Bliss mất tích rồi, này!”

    “Cassian, đừng làm vậy, hay là chúng ta tự chia nhau ra tìm quanh đây xem sao?”

    Aina cũng hoảng hốt bước tới can ngăn, Jeffrey – người có vẻ tỉnh táo nhất trong đám – loạng choạng bước tới nói.

    “Đ-Đúng đấy. Th-Thế này, nếu thấy tình hình không ổn thì báo cảnh sát, ợ.”

    “Cái bộ dạng này mà gọi cảnh sát gì? Khốn kiếp! Rốt cuộc mấy cậu làm cái trò gì mà để sổng mất một đứa trẻ bé tí teo thế hả?”

    Thấy Cassian tức giận thực sự, cả Aina và Jeffrey đều giật mình lùi lại. Tất nhiên, Jeffrey cũng có cái lý của mình.

    “Đứa bé đó là do cậu mang đến, đương nhiên là cậu phải có trách nhiệm trông chừng nó chứ. Mẹ kiếp, sao lại nổi điên với bọn tớ hả?”

    Câu nói đó chẳng hề sai, nhưng lại như đổ thêm dầu vào lửa khiến cơn giận của Cassian bùng lên. Không nói không rằng, anh túm chặt cổ áo Jeffrey, gầm lên giận dữ.

    “Chỉ một lát thôi mà, tớ chỉ đi có một lát thôi! Các cậu không trông nổi nó một lúc sao? Có bao nhiêu người ở đây cơ mà!”

    “Dừng lại, dừng lại đi! Hai người làm sao thế, giờ đâu phải lúc để cãi nhau!”

    Aina vội vã chen vào giữa, lớn tiếng can ngăn.

    “Tìm Bliss trước đã rồi hẵng phân rõ trắng đen sau. Việc cấp bách bây giờ là phải tìm được thằng bé cơ mà!”

    Thấy Cassian và Jeffrey khựng lại, Aina nhìn hai người rồi vội vã nói tiếp.

    “Trước mắt ba đứa mình là người tỉnh táo nhất thì cứ chia nhau ra tìm đi. Tớ sẽ báo cảnh sát để phòng hờ rồi đi tìm hướng này. Nhớ để ý điện thoại đấy nhé? Nếu tìm thấy thì phải báo ngay cho nhau biết….”

    Đang nói dở, Aina ngoái đầu nhìn lại. Ngọn lửa đang dần yếu đi.

    “Này, bỏ thêm củi vào đống lửa đi. Biết đâu Bliss nhìn thấy ánh sáng sẽ tự tìm về thì sao, nhanh lên!”

    Nghe tiếng Aina hét lên rồi chỉ tay về phía đống lửa, tên đang mải miết xiên kẹo dẻo khựng lại rồi với tay lấy thanh củi bên cạnh ném vào. Ngọn lửa lập tức bùng lên mạnh mẽ, thắp sáng cả một vùng xung quanh.

    Và chính khoảnh khắc đó, bóng dáng một đứa trẻ đứng sừng sững sau ngọn lửa hiện ra rõ mồn một.

    “…Ơ?”

    Jeffrey khẽ thốt lên một tiếng ngỡ ngàng. Aina cũng nhíu mày, đứng im bất động. Người phản ứng đầu tiên là Cassian.

    “Bliss?”

    Không thể nhầm lẫn được. Khuôn mặt tròn trịa, nhỏ nhắn đó đích thị là cậu nhóc. Cảm giác nhẹ nhõm tức thì khiến Cassian suýt chút nữa thì khuỵu ngã. Khó khăn lắm mới đứng vững lại được bằng đôi chân bủn rủn, anh đưa một tay lên che miệng, run rẩy thở phào. May quá. Nỗi lo lắng tột độ vừa tan biến, cơn giận dữ lập tức ập đến chiếm chỗ.

    “Cái thằng nhóc này, em có biết anh lo lắng nhường nào không hả? Đi lang thang một mình đi đâu đấy? Nguy hiểm lắm biết không!”

    Gắt gỏng mắng mỏ một trận, Cassian lại vẫy tay ra hiệu, tiếp tục lớn tiếng.

    “Đứng đó làm gì, lại đây mau. Từ giờ cấm không được đi lung tung một mình nữa, nghe rõ chưa?”

    Dù anh đã hạ giọng dỗ dành, nhưng Bliss vẫn kiên quyết đứng chôn chân tại chỗ. Bất giác, Aina cảm thấy có điều gì đó không đúng. Hai bàn tay nhỏ xíu nắm chặt thành nắm đấm đầy vẻ cương quyết, khuôn mặt tèm lem bụi đất, nhọ nồi và cả đôi mắt trợn trừng đằng đằng sát khí. Trông bộ dạng đó cũng có sức uy hiếp ra phết đấy. Nếu đó không phải là một thằng nhóc với khuôn mặt tròn vo và cơ thể có tỉ lệ 5 cái đầu (cao gấp 5 lần cái đầu của mình).

    “Cassian, tớ thấy hơi lạ lạ….”

    Aina vừa khẽ thì thầm, thì đột nhiên đôi mắt Bliss lóe lên tia nhìn điên dại xuyên qua ngọn lửa bập bùng. Cả Aina và Cassian còn chưa kịp định hình thì Bliss đã vung vẩy hai cánh tay loạn xạ, lao thẳng về phía họ.

    “Á á á á á á á!”

    Cassian chớp mắt ngơ ngác nhìn cái cục bột nhỏ xíu đang hừng hực khí thế lao về phía mình. Cái thân hình chưa cao bằng nửa người anh lao đến chẳng những không mang lại cảm giác đe dọa mà ngược lại, trông chỉ thấy buồn cười và đáng yêu. Làm trò gì thế này? Muốn chơi đùa à? Cassian bật cười, cúi người xuống dang rộng vòng tay.

    “Nào.”

    “Á, á á!”

    Bliss định dùng tuyệt chiêu “húc đầu” để kết liễu kẻ thù, nhưng hiện thực lại phũ phàng khác xa tưởng tượng. Cậu nhóc cứ thế tự chui tọt vào vòng tay đang dang rộng chờ sẵn của Cassian.

    Không phải, kế hoạch đâu phải thế này.

    Trong lúc Bliss còn đang bàng hoàng, mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Cassian cười lớn, nhấc bổng cậu bé lên không trung.

    “Á á á!”

    Bliss hoảng hốt hét toáng lên. Cảm giác hẫng hụt khi rơi tự do khiến cậu nhóc choáng váng, nhưng ngay sau đó Cassian đã nhanh tay đỡ lấy cậu.

    “Hahaha, vui không em?”

    Vui cái đầu anh ấy, thả tôi xuống!

    Giá mà nói được câu đó thì tốt biết mấy, nhưng Bliss đã sợ đến mức hồn bay phách lạc, chỉ biết run lập cập. Vừa định mở miệng cầu xin thì chưa gì Cassian đã lại ném cậu lên không trung thêm lần nữa.

    “Oaaaaa!”

    Bliss vùng vẫy tứ chi giữa không trung, gào khóc thảm thiết. Papa, Daddy! Cứu con! Con sợ quá!

    “Úp này.”

    Một lần nữa, Cassian lại tóm gọn lấy cậu nhóc. Đến nước này thì Bliss cũng quên sạch mục đích ban đầu của mình là gì rồi. Nhìn cậu nhóc lảo đảo, người ngợm mềm nhũn như cọng bún, Cassian cười tươi rói nói.

    “Cái thằng nhóc này, từ giờ chừa cái thói đi lang thang một mình đi nhé?”

    Buông lời răn dạy đậm chất “phụ huynh”, Cassian ôm chầm lấy Bliss, dụi dụi má mình vào má cậu nhóc rồi mới đặt xuống đất. Đôi chân vừa chạm đất, Bliss loạng choạng vài bước rồi ngã phịch xuống bãi cỏ.

    S-Sống rồi….

    Vừa thoát chết trong gang tấc, nhưng khi hoàn hồn trở lại, cơn phẫn nộ lại bùng lên. Rõ ràng là mình định đi trả thù cơ mà!

    “Hứ….”

    Bliss nắm chặt hai tay, quay đầu lại nhìn Cassian, nhưng cậu nhóc không dám xông lên tấn công anh thêm lần nào nữa. Nếu lại bị túm lấy rồi ném lên không trung như lúc nãy thì chắc tim cậu ngừng đập mất. Nhưng bảo cứ thế bỏ qua cho cái tên khốn này thì không cam tâm. Tính sao đây, làm thế nào bây giờ.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú