Chương 43
bởi Ly ThiênHớn hở reo lên rồi vội vã mở tung cửa, thế nhưng đứng trước mặt cậu lại là một nhân vật hoàn toàn nằm ngoài dự đoán đang nở nụ cười tươi rói. Bliss kinh ngạc mở to mắt, đứng chết trân tại chỗ.
“La,”
“Bliss, nhớ em quá đi!”
Cô gái cao hơn Bliss cả cái đầu chẳng để cậu kịp hỏi han gì, đã ôm chầm lấy cậu rồi dụi dụi mũi vào tóc cậu rối rít. Cái tên định thốt ra khỏi miệng bị nuốt ngược vào trong, Bliss vẫn còn ngơ ngác trước tình huống bất ngờ nhưng cũng đưa tay ra ôm lại cô nàng.
“Larien! Sao chị lại đến đây? Đột ngột thế?”
Nghe câu hỏi dồn dập, Larien cười toe toét, đáp tỉnh bơ.
“Anh Grayson bảo. Nghe nói em cần giúp đỡ hả? Đừng lo, chuyện tình báo chị đây là chuyên gia!”
Chị gái vỗ ngực tự tin tuyên bố, nhưng ‘khách hàng’ Bliss lại hoảng hồn lắc đầu nguầy nguậy.
“Hả? Tình báo gì? Chị nói gì thế, không phải đâu!”
“Không phải á?”
Larien nghiêng đầu khó hiểu. Bliss ngước nhìn bà chị ruột, vội vã giải thích.
“Không phải mấy chuyện tư vấn tình cảm vớ vẩn đâu. Chuyện này hệ trọng và nghiêm túc hơn nhiều. Ái chà, rốt cuộc anh Grayson nghĩ cái quái gì trong đầu vậy không biết?”
Vừa nói Bliss vừa ngộ ra lý do Grayson cử Larien đến đây. Cơn tức giận lại bùng lên.
“Cái anh Grayson này thật tình! Chẳng biết cái gì sất!”
Rõ ràng là anh ấy nghĩ vấn đề của cậu chẳng có gì to tát. Nhìn đứa em út giậm chân bành bạch tức tối, Larien lên tiếng dỗ dành.
“Được rồi Bliss. Bình tĩnh nào, hạ hỏa đi em.”
Vỗ về đứa em, Larien mỉm cười hỏi.
“Thế rốt cuộc là chuyện gì? Kể chị nghe xem nào. Biết đâu chị lại giúp được thì sao?”
Bliss ngập ngừng một lát rồi gật đầu. Sở dĩ cậu chọn Grayson là vì anh ấy thất nghiệp nên rảnh rỗi sinh nông nổi thôi. Giờ Larien đã cất công đến tận đây đòi giúp thì cũng chẳng có lý do gì để từ chối. Ngay từ đầu, nhờ ai trong nhà cũng được hết.
“Thật ra, hồi trước….”
Sau một cái hít thở sâu, Bliss bắt đầu tường thuật lại câu chuyện. Từ việc 10 năm trước đã xảy ra chuyện gì, Cassian Strickland đê tiện ra sao, cho đến lý do vì sao cậu lại quyết tâm báo thù, cậu kể một cách nhanh gọn và súc tích. Nhưng càng kể, cảm xúc càng dâng trào khiến giọng điệu cậu trở nên gay gắt.
“Cái tên khốn khiếp đó! Hắn dám bảo anh Grayson là thằng đần chập mạch, chị Stacy là đồ biến thái. Kêu anh Chase là chó điên, còn nói chị Larien không thèm nhắc tới luôn. Chưa hết, chị biết hắn nói em là gì không? Hắn bảo em là cái thằng ranh con Yankee vắt mũi chưa sạch đấy! Trời đất ơi, thế mà trước mặt em thì lúc nào cũng tỏ vẻ ân cần chu đáo. Còn dẫn em đi ngắm chim nữa chứ. Chị biết không? Chim ấy! Cái con có cánh bay phấp phới ấy! Tuyệt đối không thể tha thứ được, em phải báo thù!”
“Ra là vậy….”
Trái ngược với Bliss đang nhảy dựng lên vì tức giận, phản ứng của Larien lại khá dửng dưng. Lời nhận xét của hắn ta về các anh chị em trong nhà cũng đâu có sai, cô thầm nghĩ vậy nhưng nhìn bộ dạng tức tối của cậu út vẫn thấy đáng yêu vô cùng. Quyết định sẽ hùa theo em trai một chút, cô ném cho Bliss đang thở phì phò một câu hỏi khác.
“Nhưng mà sao tự dưng bây giờ mới đòi báo thù? Chuyện qua 10 năm rồi cơ mà.”
Bị hỏi trúng tim đen, Bliss giật mình, cúi gầm mặt lí nhí đáp.
“Em quên mất.”
Vẻ mặt hừng hực lửa giận ban nãy xìu xuống như quả bóng xì hơi, cậu vội vàng thanh minh.
“Thì, thì tại về Mỹ em có nhiều việc phải làm quá mà. Nào là đi học, rồi tụ tập bạn bè, lại còn phải cày bù mớ phim truyền hình bị bỏ lỡ nữa nên bận tối mắt tối mũi ấy chứ.”
Sau một tràng giải thích nghe như viện cớ, cậu lập tức đổi giọng, thúc giục Larien.
“Tóm lại là! Giờ nhớ ra rồi thì phải cho hắn ta một bài học nhớ đời chứ. Nhưng chị cũng biết em ngốc mà, vắt óc mãi chẳng nghĩ ra được kế sách nào hay ho cả. Nghĩ rát cả ruột mấy ngày nay rồi, thật tình, giá như là anh Grayson hay chị thì chắc đã nghĩ ra cả ngàn kế độc rồi. Sao chỉ có mình em là đầu đất thế này cơ chứ? Cái đầu này, cái đầu này.”
Bliss bực bội tự cốc đầu mình bôm bốp. Nghe tiếng “bốp bốp” khô khốc vang lên, Larien vội vàng nắm lấy tay cậu, dịu dàng khuyên can.
“Thôi nào, gõ thế này khéo lại ngốc thêm bây giờ.”
“À, đúng rồi ha.”
Bliss ngoan ngoãn nghe lời, dừng tay lại.
“Giờ làm sao đây chị? Chị thông minh mà, nghĩ giúp em xem có cách nào không?”
Vừa đưa tay xoa xoa chỗ vừa bị gõ đau điếng, Bliss vừa hỏi. Larien xoa đầu cậu út rồi cất lời.
“Trước tiên tụi mình vào trong nhà nói chuyện được không?”
“A.”
Lúc này Bliss mới nhận ra hai chị em nãy giờ vẫn đứng chôn chân ngoài cửa. Cậu lùi lại nhường đường, Larien ung dung sải bước đi thẳng vào phòng khách như chốn không người. Bliss tất tả chạy theo sau, liên tục hối thúc.
“Sao rồi chị? Nghĩ ra cách gì hay chưa? Là gì vậy? Phải làm sao? Bắt đầu từ đâu đây?”
Larien vẫn thong thả rảo bước, thủng thẳng đáp.
“Lấy gì uống trước rồi tính tiếp nhé? Cho chị ly nước chanh dầm thật nhiều đá. Có quả vải sấy thì mang ra luôn nha.”
Order xong xuôi như thể đang ở quán nước, cô nàng ngân nga giai điệu gì đó rồi đi thẳng vào trong. Bliss chớp chớp mắt nhìn theo bóng lưng chị gái rồi tất tả chạy về phía quầy minibar.
***
Lúc Bliss bê khay nước chanh và đồ ăn vặt quay lại, Larien đã yên vị trên giường cậu, úp mặt vào gối nằm tận hưởng như một lẽ đương nhiên. Nhìn bộ dạng nhắm mắt lim dim hưởng thụ vô cùng hạnh phúc của chị gái, nhưng Bliss lúc này làm gì có tâm trạng mà khoan dung. Đặt mạnh chiếc khay xuống bàn trà, cậu gắt gỏng với bà chị ruột đang lăn lộn nhởn nhơ trên giường.
“Chơi đủ rồi thì ra đây đi, em đang gấp lắm đấy!”
“Ưm.”
“Nhanh lên!”
“…Biết rồi khổ lắm.”
Bị hối thúc liên tục, Larien thở dài bực dọc rồi lồm cồm bò dậy. Vừa ngồi xuống đối diện ở bàn trà, Bliss đã không chần chừ giật luôn cái gối cô đang ôm khư khư ném thẳng lên giường. Nhìn Larien thẫn thờ như vừa đánh mất cả thế giới, Bliss không thương tiếc đẩy ly nước chanh cô vừa order đến trước mặt.
“Đây, giờ nói đi. Phải làm thế nào?”
Larien nhìn hai bàn tay trống trơn với ánh mắt trống rỗng, nhưng rồi cũng đành thở dài cam chịu. Nhấp một ngụm nước chanh, nhón thêm miếng vả sấy bỏ vào miệng, lúc này cô mới chống cằm nhìn Bliss.
“Tóm lại là em muốn cái tên khốn dám nói xấu gia đình mình phải xin lỗi đúng không? Có thế thôi chứ gì?”
“Đúng rồi.”
Bliss gật đầu cái rụp rồi nhăn mặt nói tiếp.
“Nhưng mà không phải kiểu xin lỗi suông đâu, phải quỳ gối van xin mới chịu. Lại còn phải tỏ ra hối hận tột cùng vì đã chà đạp lên tấm chân tình của em nữa.”
Không làm thế thì tuyệt đối không thể tha thứ được. Phải khóc lóc thảm thiết, quằn quại đau khổ giống hệt trong phim truyền hình mới được. Nhìn vẻ mặt kiên quyết của Bliss, Larien nhanh chóng đưa ra đáp án.
“Vậy thì phải nắm thóp được hắn ta thôi.”
“Em cũng nghĩ thế, nhưng mà làm cách nào?”
Cuối cùng cũng vào việc! Bliss ôm ngực hồi hộp chờ đợi, Larien lại nở một nụ cười đầy ẩn ý. Linh cảm chẳng lành chợt xẹt qua.
“Quyến rũ hắn ta đi.”
“Hả?”
Lời đề nghị ngoài sức tưởng tượng khiến Bliss trừng mắt ngạc nhiên, Larien cười khẩy nói tiếp.
“Làm cho hắn ta say em như điếu đổ ấy. Rồi sau đó đá hắn. Thế nào hắn cũng phải quỳ gối xin lỗi em cho xem. Khéo lại còn khóc lóc van xin em đừng bỏ rơi hắn nữa cơ.”
“Ơ, hả?”
Bliss luống cuống lắp bắp. Nhưng Larien vẫn chưa dừng lại.
“Tưởng tượng xem. Cái giây phút gã đàn ông kiêu ngạo đó tỏ tình với em, em dõng dạc tiết lộ thân phận thật sự của mình.”
Hả?
Cái kịch bản không lường trước được này khiến Bliss chớp chớp mắt. Trong lúc cậu nhóc đang cố gắng mường tượng viễn cảnh đó trong đầu, Larien tiếp tục nhập vai, diễn xuất xuất thần bằng chất giọng đầy kịch tính.
“Anh không nhận ra tôi sao, cái đồ đàn ông ngu ngốc kia. Tôi là Bliss Miller đây, thằng chó đẻ! Là đứa con út của gia tộc Miller mà anh từng sỉ nhục đấy! Tôi quay lại đây là để báo thù anh.”
“Chuẩn luôn!”
Bliss lập tức nắm chặt hai tay, đứng phắt dậy.
“Quỳ xuống, quỳ xuống ngay cho tôi! Xin lỗi đi!”
“Đúng rồi! Xin lỗi đi!”
Larien búng tay cái “tách”, hất cằm kiêu ngạo chốt lại.
“Và thế là em quay lưng bước đi một cách thật ngầu.”
0 Bình luận