Chương 48
bởi Ly ThiênDù biết là chẳng còn cách nào khác, nhưng nghĩ đến cảnh đứa con bé bỏng phải một thân một mình nơi đất khách quê người, sống mũi Koi lại cay xè vì xót xa. Ông chỉ biết đứng đó dõi theo hình bóng con với trái tim đau thắt lại.
Chẳng mấy chốc, chiếc chuyên cơ đã cất cánh, vút bay qua đại dương bao la. Và ngay khi vừa yên vị trên máy bay, Bliss đã lôi chiếc máy tính bảng ra, dán mắt vào màn hình học bài quên cả trời đất suốt cả chuyến bay.
Tòa lâu đài cổ kính của gia tộc Bá tước Heringer nằm ở vùng ngoại ô London đang chớm bước vào thu, khung cảnh nhuốm màu rực rỡ bởi sự đan xen giữa sắc xanh mơn mởn của lá vối và những chiếc lá phong đang chuyển màu sớm. Vừa bước xuống taxi, Bliss đưa mắt nhìn quanh khu vườn rộng lớn ngút ngàn lấp ló sau hàng rào sắt cao vút trông có vẻ khá u ám. Cậu nấn ná một lúc với hy vọng có ai đó đi ngang qua, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy một bóng người.
…Trông rùng rợn thế nhỉ.
Rõ ràng là mặt trời vẫn còn treo lơ lửng trên đỉnh đầu, ấy thế mà cậu vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Bliss rụt vai lại, ngó nghiêng xung quanh rồi thử nghển cổ nhìn vào bên trong xem sao nhưng cũng chẳng thu hoạch được gì. “Ưm”, cậu bối rối lùi lại khỏi cánh cửa sắt, chợt nhận ra có một chiếc chuông cửa cũ kỹ gắn trên cột đá ngay bên cạnh. Hít một hơi thật sâu, cậu bước tới và nhấn chuông. Tiếng chuông reo lên lanh lảnh, the thé kéo dài một hồi rồi trả lại sự tĩnh lặng vốn có. Đứng chờ giữa không gian im ắng, Bliss bắt đầu đắn đo.
Có nên bấm thêm lần nữa không nhỉ?
Vừa đưa tay lên định nhấn chuông lần nữa thì một bóng người xuất hiện từ phía trong. Chính xác hơn là một người đàn ông lớn tuổi đang lái chiếc xe buggy (xe điện sân golf) tiến ra. Thấy vậy, Bliss vội vã rụt tay lại, đứng nghiêm chỉnh.
Nhìn bộ dạng lấm lem bùn đất trong chiếc áo sơ mi cắm thùng với quần yếm cũ kỹ, có vẻ như đây là người làm vườn. Chiếc xe buggy dừng lại cách cổng sắt một đoạn, người đàn ông lững thững bước tới chỗ Bliss. Sau khi quét ánh mắt dò xét cậu từ đầu đến chân, ông ta mới cất lời.
“Cậu đến đây có việc gì.”
Giọng điệu cộc lốc cộng thêm khuôn mặt nhăn nhó, cau có tỏ rõ sự khó chịu, nhưng Bliss vẫn phớt lờ, nở nụ cười tươi rói, đáp lại một cách rành rọt.
“Cháu chào bác ạ. Cháu là Bli, Blair Carlton, hôm nay cháu có lịch phỏng vấn lúc 2 giờ ạ. Cháu đã có hẹn trước với phu nhân Taylor rồi ạ.”
Chắc do hồi hộp quá nên cậu lỡ nói vấp một chút. Suýt chút nữa thì lộ tẩy, may mà nét mặt người đàn ông kia chẳng có chút biến chuyển nào. Ông ta chỉ nhìn cậu chằm chằm với vẻ mặt khó ở rồi tặc lưỡi “Chậc” một tiếng.
Đang thót tim chờ đợi, Bliss thấy người đàn ông quay người lại, đi về phía bên kia cột đá có gắn chuông cửa rồi bấm vào một cái nút nào đó. Ngay sau đó, một tiếng “Cạch” lạnh lùng vang lên, cánh cửa sắt nặng nề từ từ mở ra. Ông ta đã mở khóa cửa từ bên trong.
“Cháu cảm ơn bác ạ.”
Bliss thở phào nhẹ nhõm, không quên cúi đầu cảm ơn rồi mới bước vào trong. Người đàn ông vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh như tiền, chỉ tay về phía chiếc xe buggy, buông một câu cụt lủn.
“Lên xe đi.”
Nói xong, ông ta lại bấm nút trên tường để đóng cửa lại. Bỏ mặc tiếng “Két, két” rợn người của cánh cửa sắt đang khép lại phía sau, ông ta sải bước đến ngồi phịch xuống ghế lái.
Ngồi trên xe, Bliss nơm nớp lo sợ đảo mắt nhìn quanh. Hồi nhỏ, dinh thự nhà cậu cũng có một khu vườn rộng mênh mông bát ngát như thế này, nhưng ở đó lúc nào cũng tấp nập người làm, không gian mở thoáng đãng, là nơi cậu thỏa sức chạy nhảy nô đùa cả ngày. Mùa xuân hoa nở rực rỡ, mùa hè cây cối xanh tươi um tùm, mùa thu lá phong nhuộm đỏ cả một góc trời, còn mùa đông thì tuyết phủ trắng xóa tha hồ lăn lộn nghịch tuyết, bốn mùa đều có thú vui riêng.
Thế nhưng nơi này lại mang đến một cảm giác rợn ngợp đến khó tả. Rõ ràng là vườn tược được cắt tỉa gọn gàng, khắp nơi đều có những bức tượng điêu khắc tuyệt đẹp, vậy mà sao không khí lại u ám, lạnh lẽo đến thế này.
Bliss lén ngước nhìn lên bầu trời, thầm nghĩ. Chắc do thời tiết chăng? Bầu trời xám xịt điểm xuyết vài đám mây đen cũng đủ làm tụt mood một đứa vốn dĩ luôn lạc quan như cậu. Nhưng không chỉ có thế. Cái độ ẩm nhớp nháp đến khó chịu trong không khí, những bức tượng Gargoyle (thạch tượng quỷ) gớm ghiếc mọc ra từ tường ngoài lâu đài – hoàn toàn lạc quẻ với những bức tượng điêu khắc cổ điển, thanh lịch được đặt rải rác trong vườn, rồi thì cái con đường đất độc đạo thi thoảng lại vấp phải ổ gà khiến bánh xe xóc nảy lên – tất cả hòa quyện lại tạo nên một bầu không khí u ám, rùng rợn đến sởn gai ốc.
Bliss nắm chặt quai túi xách, nín thở. Nhìn những đám mây đen ùn ùn kéo tới, cậu bắt đầu lo lắng vì chiếc xe buggy này không có mái che. Hay là lấy mũ ra đội nhỉ, nghĩ vậy cậu khẽ liếc sang người đàn ông bên cạnh, nhưng sắc mặt ông ta vẫn chẳng có gì thay đổi, cứ lẳng lặng lái xe. Giữa không gian tĩnh mịch u ám này, âm thanh duy nhất vang lên là tiếng động cơ rì rì của chiếc xe buggy. Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm sự im lặng ngột ngạt này, Bliss đành lên tiếng trước.
“Cháu, cháu cảm ơn bác đã ra đón ạ. Bác tên là…?”
Cậu có ý muốn hỏi tên, nhưng ông ta chẳng thèm liếc nhìn, buông thõng một câu.
“Cũng chẳng ở lại đây được bao lâu đâu, biết tên làm gì cho mệt.”
“Ha, haha. Hahaha.”
Cái ông già này!
Ngoài mặt thì Bliss cười gượng gạo chữa ngượng, nhưng trong lòng đang chửi thầm sôi máu. Thật ra thì cậu cũng chẳng có ý định ở lại cái chốn khỉ ho cò gáy này lâu dài đâu. Chỉ cần quyến rũ được Cassian Strickland rồi bắt hắn ta xin lỗi xong là cậu sẽ bai bai cái ngôi nhà ma ám này ngay và luôn, thề có trời, cả đời này cậu cũng chẳng thèm bước chân đến đây thêm một lần nào nữa.
Nhưng mà từ giờ đến lúc đó thì vẫn phải “nằm vùng” ở đây. Cậu vốn định lân la làm thân với đám người làm để moi móc thông tin, ai dè mới ra ngõ đã gặp phải rào cản thế này.
Giá như mình có thể dùng Pheromone….
Cậu chợt ước ao như vậy, nhưng với cậu lúc này thì đó là điều không tưởng. Pheromone của Cực Omega chỉ cần rỉ ra một chút xíu thôi cũng đủ làm đối phương thả lỏng cảnh giác và xua tan đi sự thù địch. Dù là kẻ cộc cằn, thô lỗ đến mấy cũng phải ngoan ngoãn như cún con. Gọi nó là loại hương thơm ma thuật biến chó dữ thành cừu non cũng chẳng ngoa.
Bliss biết được điều này là nhờ một lần tình cờ gặp gỡ một người mang cùng đặc tính với mình.
‘Angel (Thiên thần).’
Cậu cũng chẳng biết đó là họ hay tên thật của người đó nữa. Mọi người đều gọi ông ấy như vậy. ‘Chúng ta mang cùng đặc tính nên chúng ta là người một nhà’. Ông ấy nói vậy rồi rải Pheromone khắp nơi như đang ban phước lành, sau đó vụt mất. Tận mắt chứng kiến cảnh tượng mọi người xung quanh trở nên hạnh phúc, vui vẻ trao nhau những lời chúc tụng và làm hòa với nhau, Bliss bắt đầu tin rằng việc sử dụng Pheromone với một lượng vừa phải sẽ giúp ích rất nhiều cho mọi người. Và cậu cũng ao ước một ngày nào đó mình có thể giống như Angel, mang lại hạnh phúc cho tất cả mọi người.
Nhưng có một cái bẫy chết người. Nếu không biết cách kiểm soát Pheromone thành thạo như Angel, hậu quả sẽ là khiến đối phương bị biến dị.
Dù sao thì bây giờ chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến mình….
Nghĩ đến đó, Bliss lại lén nhìn người ngồi bên cạnh. Người đàn ông với khuôn mặt dữ tợn đang dán mắt về phía trước tập trung lái xe, trông độ tuổi cũng trạc ngoài 50 rồi.
Nếu mình mà dùng được Pheromone, liệu ông chú này có thay đổi thái độ, đối xử tử tế với mình hơn không nhỉ?
Ở cái độ tuổi này rồi thì chắc cũng chẳng còn nguy cơ bị biến dị nữa đâu. Bliss lại bắt đầu mộng tưởng về cảnh mình tỏa Pheromone làm ông chú cộc cằn này vui vẻ hẳn lên. Khi đó thì tha hồ mà moi thông tin, bầu không khí cũng thoải mái hơn nhiều….
‘Tuyệt đối không được dùng Pheromone để giải quyết vấn đề đâu nhé.’
Đột nhiên, lời dặn dò của Papa Koi văng vẳng bên tai, cắt đứt dòng suy nghĩ mộng mơ của cậu. Ừ nhỉ, Bliss xìu xuống như quả bóng xì hơi. Tưởng tượng cho lắm vào làm gì, đằng nào mình cũng có dùng được đâu.
“Hà”, trút một tiếng thở dài, cậu chợt nảy ra một thắc mắc.
Nhắc mới nhớ, không biết Papa có bao giờ dùng Pheromone để lấy lòng người khác hay để đạt được mục đích gì đó cho dễ dàng hơn không nhỉ?
Tò mò là thế nhưng cậu cũng chẳng có cách nào để kiểm chứng. Gió vẫn thổi rít lên từng hồi, ông chú làm vườn ngồi bên cạnh thì cứ lầm bầm cái gì đó trong họng với chất giọng địa phương khó nghe. Trong lúc Bliss còn đang đấu tranh tư tưởng xem có nên quay xe bỏ về luôn hay không, chiếc xe buggy đã đỗ xịch trước cửa dinh thự.
“Cậu ngồi đây đợi đi.”
Chắc là đã được dặn dò từ trước, người làm vườn đưa Bliss đến một căn phòng trông giống như phòng khách rồi quay lưng bước ra ngoài. Cuối cùng cũng được ở một mình. Cậu thở phào nhẹ nhõm, vội vã chạy đến trước chiếc gương treo trên tường để kiểm tra lại nhan sắc. Nhờ công suốt chuyến đi một tay giữ chặt đỉnh đầu nên bộ tóc giả vẫn ngoan ngoãn nằm yên vị. Có điều nó bị gió thổi tơi bời, phá hỏng hết cái form tóc vuốt keo láng cóng mà cậu cất công làm từ sáng sớm.
Thời tiết chết tiệt!
Vừa càu nhàu chửi thề, Bliss vừa dùng tay vuốt vuốt lại bộ tóc giả. Nhưng càng vuốt thì nó càng rối tung rối mù lên, chẳng có vẻ gì là khá khẩm hơn cả. Cuối cùng cậu đành bất lực bỏ cuộc, chuyển sang kiểm tra những thứ khác. Căn chỉnh lại chiếc cà vạt bị xô lệch, vuốt lại áo sơ mi và áo vest cho thẳng thớm, lúc này Bliss mới có tâm trạng để quan sát xung quanh.
0 Bình luận