Chương 45
bởi Ly Thiên“Hắn ta nằm mơ cũng chẳng thể ngờ Bliss Miller lại lù lù xuất hiện dưới thân phận người hầu, thế nên mình mới tận dụng điểm này chứ. Thêm vào đó.”
Larien nở một nụ cười đầy ẩn ý, nói thêm.
“Là người giúp việc thì có đi lại lung tung trong nhà cũng chẳng ai thèm nghi ngờ, rủi có bị bắt gặp thì cứ lấy cớ đang dọn dẹp là xong. Hơn nữa, ở trong chính nhà mình thì ai mà chẳng mất cảnh giác. Bá tước Heringer cũng không ngoại lệ đâu. Ông ta sẽ lơi lỏng cảnh giác cho xem….”
“Và rồi trái tim hắn sẽ thuộc về em!”
Bliss nhanh nhảu cướp lời. Larien gật gù đắc ý.
“Chính xác.”
Được chị gái công nhận, Bliss như mở cờ trong bụng, chống tay lên hông, ưỡn ngực tự hào.
“Hầu gái là người biết tuốt mọi chuyện. Là một viên ngọc quý bí ẩn, nắm giữ mọi bí mật động trời trong gia đình.”
“Chuẩn luôn.”
Larien hùa theo như một lẽ đương nhiên.
“Bao gồm cả bí mật phòng the của ông chủ nữa chứ.”
Quả không hổ danh là con nghiện phim truyền hình thể loại ngoại tình và tình ái lăng nhăng, Bliss lập tức hiểu ngay ẩn ý đó.
“Không được làm mấy chuyện đó đâu. Lỡ bị bà chủ phát hiện thì tính sao. Bị đuổi cổ ra khỏi nhà như chơi đấy.”
Bắt chước y hệt nét mặt nghiêm khắc cùng lời thoại trong phim, Bliss lên giọng trách móc, Larien lại nở nụ cười gian tà, đáp.
“Thì rủ bả chơi trò tình tay ba luôn.”
Nhìn bộ dạng hoảng hốt của đứa em trai, Larien vội vàng bẻ lái.
“Nhưng mà gu của chị là mấy bà chủ cơ.”
Bliss lại há hốc mồm kinh ngạc thêm lần nữa, nhưng Larien đã nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác.
“Thế là mọi vấn đề được giải quyết xong xuôi rồi nhé? Nào, qua đây ôm chị một cái. Dù là người nhà thì cũng phải trả công đàng hoàng chứ.”
Larien dang rộng hai tay chờ đợi, Bliss ngoan ngoãn sà vào lòng chị gái, nhưng rồi chợt ngẩng phắt đầu lên.
“Khoan đã, nhưng làm sao xin vào làm được? Chị bảo người ta chỉ tìm người qua giới thiệu mà? Lỡ ông quản gia không nhận em thì công cốc à.”
“Mấy chuyện đó tính sau đi. Trước mắt cứ nạp năng lượng cho chị đã, nãy giờ vắt óc suy nghĩ mệt mỏi lắm rồi.”
Larien than vãn ra chiều mệt mỏi, nhưng Bliss đã vùng ra khỏi vòng tay cô, vò đầu bứt tai.
“Toàn mấy ý tưởng viển vông. Biết ngay mà, Larien xấu xa. Lại lừa em nữa rồi….”
“Đâu có, đâu có. Từ từ đã, em hiểu lầm rồi.”
Thấy Bliss xìu xuống như quả bóng xì hơi, Larien cuống quýt thanh minh. Thở dài một tiếng, cô mới nói tiếp.
“Đương nhiên là chị đã tính cả rồi, cái đồ ngốc này. Chị đâu có đưa ra giải pháp mà không nghĩ đến đường lui chứ.”
Tính bằng cách nào? Bắt gặp ánh mắt hoang mang tột độ của Bliss, Larien rút điện thoại ra, mở bản ghi chú được lưu lại trong lúc gọi điện lúc nãy cho cậu xem. Trong đó ghi chép chi tiết từ thông tin cá nhân của ông quản gia, lý lịch của những người từng làm việc ở đó, cho đến cả những câu hỏi dự kiến trong buổi phỏng vấn. Nhìn Bliss trố mắt ngạc nhiên, Larien kiêu hãnh nói.
“Nhiêu đây đủ xài rồi chứ? Chuyện thư giới thiệu em khỏi lo, dăm ba cái thư đó chị làm giả cả trăm bản cũng được.”
“Thật á? Thật hả Larien?”
Chớp nhoáng, ánh mắt Bliss tràn ngập sự ngưỡng mộ và thán phục, Larien cười đắc ý đáp “Đương nhiên rồi”.
“Không gì có thể làm khó được chị đâu. Cứ tin ở chị. Thích thì chị làm ngay bây giờ luôn.”
“Yêu chị nhất trên đời!”
Thái độ tự tin ngút ngàn của Larien khiến Bliss phấn khích tột độ, ôm chầm lấy cô. Larien như chỉ chờ có thế, hít một hơi thật sâu, tận hưởng trọn vẹn mùi hương cơ thể thoang thoảng của đứa em trai. Một mùi hương ngọt ngào, thơm ngát như mùi da thịt trẻ sơ sinh. Nếu mùi hương này quyện thêm chút Pheromone nữa thì đúng là chốn bồng lai tiên cảnh.
Chỉ mới tưởng tượng thôi mà cô đã lâng lâng như đang ở chín tầng mây rồi. “Hàaaa”, vừa thở hắt ra một cách đầy say mê, Larien vừa hít lấy hít để mùi hương của em út. Bliss vẫn ngoan ngoãn để chị ôm, chợt nhớ ra điều gì đó liền “À” lên một tiếng rồi buông Larien ra.
“Mà này, cái người tên Nora đó làm nghề gì mà moi được thông tin nhanh dữ vậy chị?”
Câu hỏi muộn màng thốt ra từ miệng đứa em trai vẫn đang chớp chớp đôi mắt long lanh đầy vẻ thán phục khiến Larien cười tủm tỉm.
“Tình báo viên của MI5 (Security Service – Cơ quan tình báo nội địa và phản gián của Vương quốc Anh).”
“Dạ?”
Bliss vẫn giữ nguyên biểu cảm đó nhìn Larien. Trông cậu nhóc như đang muốn hỏi “MI5 là cái hiệu bánh nào mà bán bánh pudding, canelé, pizza, tart, bánh quy vậy chị?”. Larien nhìn đứa em với ánh mắt hiền từ, dịu dàng giải thích.
“Có một nơi như thế tồn tại đấy. Nói sao cho dễ hiểu nhỉ, giống như mấy cái công ty thám tử tư chuyên đi giải quyết mấy vụ rắc rối giùm người khác ấy?”
Nghe vậy, Bliss lập tức gật gù, tự phiên dịch theo ngôn ngữ của riêng mình.
“À há, em hiểu rồi. Giống mấy ông thám tử chuyên đi chụp lén ảnh ngoại tình chứ gì?”
Larien nở nụ cười tươi rói, “Đúng vậy” rồi nói thêm.
“Chuẩn không cần chỉnh. Trông em cũng thông minh ra phết đấy chứ Bliss?”
“Đến lúc cần thì em cũng thông minh lắm chứ bộ.”
Bliss ưỡn ngực tự hào. Tuy ban đầu định nhờ anh Grayson, nhưng hên sao chị Larien lại đến thay. Không ngờ mọi chuyện lại được giải quyết êm thấm thế này!
Hôm đó, giữ đúng lời hứa, Larien đã làm giả toàn bộ giấy tờ cần thiết rồi mới rời khỏi nhà Bliss. Tất nhiên, trước khi ra về, cô nàng không quên ôm chặt lấy Bliss, hít lấy hít để mùi hương thơm mùi sữa của em trai thêm lần nữa.
“Tạm biệt chị, khi nào rảnh lại đến chơi nha.”
Tiễn chị gái ra về với tâm trạng vui vẻ, Bliss ngân nga hát quay trở vào nhà. Trên bàn là một xấp hồ sơ dày cộp mà Larien vừa chuẩn bị cho cậu.
Nhiêu đây chắc là đủ rồi nhỉ?
Danh sách câu hỏi phỏng vấn dự kiến cũng đã được liệt kê đầy đủ. Vấn đề bây giờ là phải học thuộc lòng câu trả lời sao cho trôi chảy, nhưng không sao, thời gian vẫn còn dư dả.
“La la la, la la la.”
Vừa xoay vòng trên một chân vừa nhảy múa tận hưởng niềm vui sướng, bỗng dưng cậu khựng lại, nhận ra một vấn đề nan giải.
Lấy lý do gì để sang Anh bây giờ?
“Ư ưm, ư ưm.”
Bliss lại ôm đầu suy nghĩ nát óc. Kiểu gì cũng phải viện ra một cái cớ hợp lý mới được. Qua mặt Papa Ashley là chuyện không tưởng. Có nói dối kiểu gì thì cũng bị phát hiện ngay tắp lự. Thật ra, để kể lại chuyện năm xưa rồi bắt Cassian Strickland phải xin lỗi thì dễ như trở bàn tay nhưng….
Chỉ cần méc với Papa, ông sẽ lập tức gọi Cassian đến, và thế nào hắn ta cũng sẽ ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi.
Còn lâu nhé.
Bliss khịt mũi khinh bỉ. Nếu chỉ cần một lời xin lỗi cho có lệ thì cậu đã chẳng cất công nhờ đến Grayson hay Larien làm gì. Kế hoạch báo thù hoàn hảo mà Larien vạch ra đã hoàn toàn chiếm trọn tâm trí Bliss. Nhiệm vụ cấp bách nhất bây giờ là làm sao để đường hoàng sang Anh thực thi kế hoạch mà không bị Papa phát giác.
Làm thế nào bây giờ.
“Chị Larien ác thật, bày cách thì phải bày cho trót chứ!”
Mãi mới nhớ ra, Bliss vội vã gọi điện cho Larien nhưng điện thoại đã thuê bao. Lòng như lửa đốt, cậu lại gọi cho Grayson nhưng anh ba cũng chẳng thèm nghe máy. Chắc chắn nếu nói chuyện này với Nathaniel hay Stacy thì sẽ bị bơ đẹp luôn. Chase thì sống khép kín, tránh xa gia đình nhất có thể nên cũng chẳng phải đối tượng lý tưởng để bàn bạc.
“Á á á á.”
Phẫn uất tột độ, Bliss lại lăn lộn trên giường gào thét. Đang vừa rên rỉ đau đớn vừa vò đầu bứt tai thì đến ngày thứ 3, Larien bất ngờ gọi điện tới.
―Sao rồi? Hẹn lịch phỏng vấn chưa? Bao giờ bay? Đã chuẩn bị đến đâu rồi? Thuộc làu làu mấy câu hỏi chị soạn cho chưa? Đừng bảo là mới ra trận đã thất bại rồi mò về đấy nhé? Sao thế? Sao không trả lời? Hả? Có đang nghe không đấy?
“Chị, chị Larien.”
Nghe bà chị ruột liến thoắng một tràng đầy háo hức, Bliss bối rối không biết mở lời thế nào.
“Chuyện, chuyện là, ừm, chuyện đó.”
Nghe tiếng cậu út lắp bắp ngắc ngứ, Larien thở dài đánh thượt, làm như đã thấu hiểu mọi chuyện.
―Biết ngay là toang mà. Thôi, chị đã bảo là quá sức với em rồi mà.
“Không phải thế.”
Bliss vội vã thanh minh nhưng Larien vẫn mặc kệ, tiếp tục độc thoại.
―Không sao đâu Bliss. Bỏ cuộc đi cũng được. Chị không sao đâu, dù gì mấy đứa kia cũng có biết chuyện này đâu? Thôi, quên nó đi. Xí xóa nhé!
“Larien, không phải thế mà.”
Bliss cố gắng giải thích tình hình hiện tại nhưng Larien chẳng thèm đoái hoài, cứ liến thoắng không ngừng.
―Mà này, bộ đồ hầu gái đâu rồi? Em không vứt lại bên đó đấy chứ? Ngày mai chị rảnh, qua nhà em một lát nhé? Mặc thử chị xem nào. Nhớ tập pha trà cho thành thục nữa đấy. Mà thôi, lóng ngóng lại bỏng thì nguy, em cứ làm động tác giả là được. Em có bờm tóc hầu gái chưa? Để chị mua mang qua cho? Đã mặc đồ hầu gái là phải có bờm tóc đi kèm đấy. À đúng rồi, quần tất garter belt thì sao? Cái đó cũng không thể thiếu được đâu. Để chị mua luôn một thể….
0 Bình luận