Chương 56
bởi Ly ThiênThấy Bliss ngạc nhiên hỏi lại, Penelope mỉm cười “Đúng vậy” rồi gật đầu.
“Tôi vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên cậu đến đây. Lúc đó cậu nhỏ bé và đáng yêu vô cùng. Thế mà lại vô cùng mạnh mẽ, hoạt bát. Cái dáng vẻ lẽo đẽo chạy theo ngài Bá tước đòi chơi cùng thật sự rất dễ thương. Đến cái ngày cậu bị sốt li bì, hôn mê bất tỉnh, được ngài Ashley Miller bế đi trong sự gấp gáp, tôi đã đau lòng biết bao nhiêu. Vì thế nên thi thoảng tôi vẫn hay nhớ đến cậu, tự hỏi không biết cậu sống có tốt không.”
Dừng một nhịp để quan sát nét mặt Bliss, Penelope lại tiếp lời.
“Những đứa trẻ khác của gia tộc Miller thi thoảng vẫn xuất hiện trên báo chí, truyền thông, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy tin tức gì về Bliss cả. Người ta còn đồn đoán chắc cậu cũng là một Cực Alpha giống các anh chị em khác nữa cơ.”
Kèm theo một tiếng thở dài nhè nhẹ, bà đưa tay vuốt ve má Bliss.
“Rõ ràng là cậu có đôi mắt màu xanh biếc tuyệt đẹp thế này cơ mà.”
“Bác Penelope….”
Nghe giọng Bliss chùng xuống, rưng rưng xúc động, Penelope mỉm cười an ủi.
“Thế nên cậu đừng lo lắng gì cả. Ngài Bá tước chắc chắn đã quên bẵng cậu từ đời nào rồi. Tuyệt đối không có chuyện bị lộ đâu.”
Lúc này Bliss mới cụp mắt xuống, lí nhí đáp.
“Vâng… thế thì may quá ạ.”
Penelope nói đúng. À không, phải nói là vô cùng thực tế. Làm gì có chuyện hắn ta vẫn còn nhớ một đứa trẻ con chỉ gặp gỡ chớp nhoáng từ tận 10 năm trước cơ chứ.
Trừ phi hắn ta cũng thi thoảng nhớ đến mình giống như bác Penelope.
“Nào, chúng ta đi xem nốt những chỗ còn lại nhé?”
Lẽo đẽo đi theo sau Penelope, Bliss tự nhủ với lòng mình. Đúng rồi, chẳng có lý do gì để Cassian phải nhớ đến mình cả. Bản thân mình còn quên béng đi sự tồn tại của hắn ta cơ mà, chuyện hắn quên mình là lẽ đương nhiên, sao tự dưng mình lại sợ hắn nhận ra nhỉ?
Nghĩ thông suốt được điều đó, lòng cậu nhẹ nhõm hẳn. Đúng, phải như thế mới đúng chứ.
Thế nhưng, Bliss lại bất giác nhíu mày, đưa tay ấn chặt lên ngực trái.
Lạ thật đấy. Sao mình lại thấy hụt hẫng thế này.
***
Mặt trời lặn, màn đêm buông xuống, những người làm sau một ngày bận rộn tất bật cũng đã hoàn thành nốt những công việc cuối cùng và lui về phòng nghỉ ngơi. Người duy nhất còn ở lại túc trực hầu hạ chủ nhân cho đến phút cuối cùng chính là quản gia. Và hôm nay, đặc biệt có thêm một người đồng hành bên cạnh bà.
“Bli, à không, Blair. Đừng căng thẳng quá nhé. Bình tĩnh, cứ bình tĩnh.”
Penelope liên tục dặn dò, nhưng trông bộ dạng của bà còn căng thẳng hơn bất kỳ ai. Bliss bối rối, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Cháu không sao đâu ạ, bác đừng lo.”
“Thật không? Thế thì tốt. Phù, phù. Nào, hít thở sâu đi cậu. Phù, phù.”
…Bác Penelope mới là người có sao đấy ạ.
Nhìn người đứng trước mặt căng thẳng tột độ khiến Bliss bỗng chốc bay sạch mọi sự hồi hộp. Cậu nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy, đi đi lại lại của Penelope, trấn an.
“Bác Penelope sẽ làm tốt thôi mà. Không có gì phải lo lắng cả. Bác cứ làm như mọi ngày là được ạ.”
Không ngờ cũng có ngày mình lại nói mấy lời an ủi người lớn chững chạc thế này cơ đấy. Lại còn là một người hơn mình cả chục tuổi đời lẫn tuổi nghề nữa chứ!
Đang lâng lâng tự hào về bản thân, Bliss thấy Penelope trút một hơi thở dài “Phù” rồi mở bừng đôi mắt đang nhắm nghiền.
“Được rồi, đi thôi. Bắt đầu chiến dịch ‘Nữ hải tặc và Người hầu’ nào.”
Nhìn khuôn mặt Penelope phút chốc lấy lại vẻ chuyên nghiệp của một quản gia lão luyện, Bliss suýt chút nữa vỗ tay tán thưởng. Đang định bước theo bà ra sảnh chính, Penelope bỗng dừng lại, giơ tay ra hiệu cho cậu đứng yên.
“Lúc nãy tôi chỉ cho cậu hầm rượu rồi đúng không? Cậu đến trước hầm rượu đợi tôi nhé.”
“À, vâng ạ.”
Bliss khựng lại, hơi nghiêng đầu thắc mắc nhưng rồi cũng ngoan ngoãn xoay người làm theo chỉ thị. Tuy có hơi chật vật tìm đường một chút nhưng may là cậu vẫn đến nơi kịp lúc, một lát sau Penelope xuất hiện và giải thích lý do.
“Trước khi ngủ ngài Bá tước có thói quen uống một chai rượu vang. Bây giờ tôi sẽ mang rượu lên, cậu đi cùng để ra mắt ngài ấy luôn nhé.”
Tối nào cũng nốc cả chai rượu vang á?
“Chắc, chắc ngài Bá tước thích uống rượu lắm bác nhỉ.”
Nghe Bliss buột miệng nói vậy, Penelope thoáng khựng lại. May mà Bliss không nhận ra phản ứng vi tế đó. Penelope quay mặt đi, vẫn giữ nụ cười điềm đạm thường ngày.
“Uống chút rượu vang giúp dễ ngủ và cũng tốt cho sức khỏe nữa mà.”
Ra là vậy, Bliss gật gù đồng tình. Nghĩ lại tửu lượng của gia đình mình thì một chai rượu vang mỗi tối chắc chỉ như uống nước ép trái cây thôi. Tất nhiên đó là trong trường hợp bỏ qua một sự thật: trừ Bliss và Koi ra thì tất cả các thành viên còn lại trong gia đình đều là Cực Alpha, nên họ miễn nhiễm với mọi loại thuốc kích thích và cồn.
Thế nên dù có cho uống thuốc độc cũng chẳng xi nhê gì với Cực Alpha, có nốc bao nhiêu rượu mạnh hay thuốc kích thích đi nữa cũng chẳng say nổi. Nhờ lượng Pheromone đặc biệt, họ sở hữu hệ miễn dịch vượt trội hơn hẳn so với các đặc tính khác, thậm chí còn không bao giờ bị nhiễm virus cảm cúm. Chắc cũng nhờ vậy mà tuổi thọ trung bình của họ cũng rất cao.
Cao đến mức dư sức sống đơn độc một quãng thời gian dài đằng đẵng sau khi tiễn biệt Omega bé bỏng của mình rời khỏi thế gian.
Hồi còn nhỏ, sau khi xem xong một bộ phim tình cảm lãng mạn đẫm nước mắt, Bliss từng hỏi Ashley Miller một câu. Nếu Papa mất đi thì Daddy sẽ sống sao.
‘Ta sẽ đi theo em ấy.’
Câu trả lời lạnh lùng, dứt khoát không chút do dự khiến Bliss lúc đó phải đắn đo suy nghĩ mất một lúc lâu về ý nghĩa thực sự của nó. Mãi đến khi lớn lên, đủ tuổi để hiểu chuyện, ký ức ngày hôm đó ùa về, cậu mới vỡ lẽ.
Mình cũng ước một lần trong đời có được một tình yêu nồng cháy khắc cốt ghi tâm như thế….
Sở dĩ Bliss, Larien, Grayson và cả Stacy đều tôn thờ tình yêu đến mức mù quáng như vậy, tất cả là do ảnh hưởng từ Papa và Daddy của họ. Nghe kể lại thì hai người họ quen nhau và yêu nhau từ thời trung học, dù từng trải qua một thời gian xa cách vì những lý do bất đắc dĩ, nhưng hiện tại họ đang có một cuộc sống vô cùng hạnh phúc với sáu đứa con. Điều lãng mạn nhất là ngay cả trong quãng thời gian xa cách đó, trong tim họ vẫn chỉ có duy nhất hình bóng của đối phương. Nếu không phải vì căn bệnh liên quan đến Pheromone của Ashley Miller, chắc chắn họ còn hạnh phúc hơn hiện tại gấp ngàn lần.
Nghĩ đến đó, mới thấy làm Beta vẫn là sướng nhất.
Bliss gật gù đồng ý với suy nghĩ của chính mình. Một cuộc sống tự do tự tại, không bị Pheromone chi phối. Tuy không phải là Cực Alpha cũng là một sự may mắn, nhưng làm Omega hình như cũng chẳng sung sướng gì cho cam. Pheromone của Cực Omega có khả năng chi phối người khác nghe thì ngầu thật đấy, nhưng cứ nhìn Papa mà xem, mấy cái kỳ phát tình đó mệt mỏi lắm chứ chẳng đùa….
Giá mà mình cứ sống bình yên thế này, chẳng bao giờ có kỳ phát tình thì tốt biết mấy.
Vừa nghĩ đến đó thì.
“Đến nơi rồi Bliss.”
Giọng nói cất lên bất ngờ của Penelope kéo Bliss về với thực tại. Định thần lại, cậu mới nhận ra mình đã đứng trước cửa phòng Cassian từ lúc nào.
“Ưc.”
Bliss vô thức nuốt khan một cái rõ to, Penelope mỉm cười vỗ nhè nhẹ lên cánh tay cậu.
“Không sao đâu, cậu đừng căng thẳng quá. Nào, hít sâu vào. Phù, phù.”
Lúc nãy rõ ràng cậu là người động viên Penelope, thế mà giờ lại đảo ngược tình thế. Bliss đỏ mặt ngượng ngùng, ngoan ngoãn làm theo lời bà, hít thở thật sâu. Lấy lại bình tĩnh, cậu lên tiếng.
“Cháu sẵn sàng rồi ạ.”
“Tốt lắm, bắt đầu thôi.”
Nói đoạn, Penelope giơ tay lên gõ cửa. “Cốc, cốc”, hai tiếng gõ vang lên, bà chờ đợi một lát rồi cất giọng.
“Penelope đây ạ. Tôi xin phép vào trong.”
Ngay cả khi nói xong, bà vẫn cố tình trì hoãn thêm một chút rồi mới từ từ mở cửa. Có lẽ bà muốn kéo dài thời gian để Bliss chuẩn bị tâm lý thêm chút nữa. Nhưng lúc này Bliss lại đang bồn chồn, chỉ muốn đánh nhanh thắng nhanh cho xong chuyện. Kèm theo đó là một sự tò mò mãnh liệt.
Muốn biết hắn ta có nhận ra mình không quá đi mất.
Tim đập thình thịch, Bliss rón rén bước vào phòng theo sau gót Penelope, nhưng ngay lập tức khựng lại. Căn phòng rộng lớn lúc này trông hoàn toàn khác biệt so với ban ngày. Nếu lúc sáng căn phòng ngập tràn ánh nắng chói chang, thì giờ đây chỉ có duy nhất một ngọn đèn cây đặt ở góc tường tỏa ra ánh sáng leo lét, mờ ảo. Ánh trăng nhạt nhòa xuyên qua lớp mây mù mờ đục hắt qua khung cửa sổ cũng chẳng đủ sức xua tan bóng tối bao trùm căn phòng. Giữa không gian u tối, tĩnh mịch đến rợn người ấy, một bóng đen cao lớn đang đứng sừng sững.
Cassian Strickland.
Ngay khi cái tên ấy lóe lên trong đầu, tim Bliss bắt đầu đập loạn nhịp như lên cơn đau tim. Để che giấu đôi bàn tay đang run rẩy, cậu cố tình nắm chặt hai tay lại rồi lại từ từ thả lỏng ra, lặp đi lặp lại hành động đó liên tục.
0 Bình luận