Chương 55
bởi Ly Thiên“Có một cái thánh đường nhỏ nằm trong lãnh địa của ngài ấy. Cứ đi bộ ra phía sau lâu đài một đoạn là thấy ngay. Đó là một nhà thờ nhỏ, mỗi tháng một lần sẽ có linh mục đến làm lễ, lúc đó mọi người sẽ tập trung lại để cầu nguyện. Ngoài những lúc đó ra thì chủ yếu chỉ có ngài Bá tước lui tới thôi. Cứ cách một hai ngày chúng ta lại vào đó dọn dẹp hoặc bổ sung đồ dùng cần thiết. Đương nhiên là không ai cấm chúng ta vào đó, nhưng cậu biết đấy, chắc chẳng ai muốn chạm mặt ngài Bá tước đâu. Với lại thiếu gì chỗ để cầu nguyện chứ.”
Mặc cho Penelope cười hề hề giải thích, sự chú ý của Bliss lại dồn vào một điểm hoàn toàn khác.
“Ngài Bá tước có nhiều tội lỗi cần cầu nguyện lắm sao ạ?”
Đương nhiên là thế rồi. Trước mặt thì ra vẻ đạo mạo, sau lưng thì buông những lời cay độc tổn thương người khác cơ mà? Đồ dối trá, đồ tồi tệ!
Cơn giận dữ tưởng chừng đã ngủ quên bỗng chốc bùng lên, Bliss nắm chặt tay thành nắm đấm, thì Penelope lại lên tiếng.
“Cũng không hẳn, gọi là ngồi thiền thì đúng hơn. Cảm giác như ngài ấy đến đó để suy nghĩ hoặc cần không gian yên tĩnh để nghỉ ngơi vậy. Tất nhiên đó chỉ là phỏng đoán của tôi thôi….”
Nói đến đây, Penelope lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình.
“Chỗ đó yên tĩnh, thích hợp để nghỉ ngơi, chắc ngài ấy cũng mệt mỏi lắm rồi….”
“Dạ?”
Bliss nghe không rõ nên hỏi lại, nhưng Penelope không trả lời mà mở toang cánh cửa tiếp theo.
“Đây, đây là phòng giải trí.”
Bà giới thiệu căn phòng giải trí rộng rãi với một chiếc bàn bida cỡ lớn đặt ở giữa, để Bliss ngó nghiêng một lát rồi đóng cửa lại, tiếp tục bước đi.
“Nếu ngài ấy không có trong phòng làm việc hay phòng cầu nguyện thì chắc là đang đi cưỡi ngựa hoặc bắn súng đất sét đâu đó trong lãnh địa rồi. Đương nhiên, đó cũng là những ‘địa điểm lý tưởng’ để cậu ra tay đấy.”
Penelope nở một nụ cười đầy ẩn ý, dẫn Bliss đi tham quan thêm vài căn phòng nữa rồi mới mở cánh cửa nằm tít ở cuối hành lang.
“Và đây, cuối cùng cũng đến nơi. Phòng ngủ lộng lẫy của ngài Bá tước.”
Qua cánh cửa đang mở toang, một khung cảnh thiên nhiên xanh mướt trải dài ngút tầm mắt hiện ra trước mắt. Bliss vô thức thốt lên một tiếng “Oa” đầy kinh ngạc. Một thảo nguyên bao la, rộng lớn đến mức tưởng chừng như chạm đến tận đường chân trời, mang lại cảm giác vô cùng phóng khoáng. Cánh đồng cỏ thênh thang như mời gọi những chú ngựa sải vó tung hoành khiến Bliss trong phút chốc phải nín thở vì choáng ngợp.
Sinh ra và lớn lên giữa chốn phồn hoa đô thị, bị vây quanh bởi những tòa nhà chọc trời, cảnh tượng thiên nhiên hùng vĩ này đối với Bliss vừa xa lạ lại vừa khiến tim cậu đập thình thịch. Bầu không khí trong lành, khoáng đạt hệt như cảnh những chú đà điểu tự do tung tăng trên thảo nguyên châu Phi mà cậu từng xem trong phim tài liệu. Nếu ngày nào cũng được chiêm ngưỡng khung cảnh này thì chắc bao nhiêu muộn phiền, mệt mỏi cũng bay biến hết!
“Ngài Bá tước cực kỳ nhạy cảm cậu ạ.”
“Dạ?”
Đang chìm đắm trong khung cảnh tuyệt đẹp, câu nói bất ngờ của Penelope kéo Bliss về thực tại. Bà vừa khéo léo kéo gọn và buộc lại chiếc rèm cửa đang buông thõng, vừa nói tiếp.
“Việc hầu hạ ngài ấy cũng chỉ giao cho một mình tôi, hôm nào tôi bận không làm được thì Latif sẽ làm thay. Cậu Latif đó mới sang Anh chưa được bao lâu nên tiếng Anh còn bập bõm lắm.”
Tiếng Anh kém mà cũng hầu hạ được sao?
Thấy Bliss nghiêng đầu thắc mắc, Penelope như đi guốc trong bụng cậu, giải thích thêm.
“Thế nên khả năng cậu ta đi buôn dưa lê bán dưa chuột với người khác cũng thấp, mà ngài Bá tước cũng chẳng yêu cầu cậu ta làm gì nhiều, nên chọn cậu ta là an toàn nhất.”
À, ra là vậy.
Thấy Bliss gật gù ra chiều đã hiểu, Penelope thầm nghĩ.
Ngài Bá tước có chửi bới, cáu gắt thì cậu ta cũng chẳng hiểu gì, thế là may lắm rồi.
Bà mỉm cười, tiếp tục hướng dẫn.
“Lịch trình sinh hoạt của ngài Bá tước gần như cố định. Thư ký sẽ gửi lịch trình mỗi tháng một lần. Nếu có thay đổi đột xuất hoặc có việc gì cần chuẩn bị, họ sẽ liên lạc riêng với tôi. Lúc đó tôi sẽ phân công công việc cho mọi người tùy theo tình hình. Nhưng mấy trường hợp đó hiếm lắm, hầu như mọi thứ đều diễn ra theo đúng lịch trình nên cậu không cần phải lo đâu.”
Penelope mở cánh cửa dẫn vào phòng tắm liền kề, liếc nhìn Bliss.
“Như tôi đã nói, vì ngài ấy rất nhạy cảm nên cực kỳ ghét những thay đổi xáo trộn trong sinh hoạt thường ngày.”
Dù Bliss có ngốc nghếch, chậm tiêu đến đâu thì cũng thừa hiểu ẩn ý đằng sau câu nói đó. Việc cậu có mặt ở đây lúc này là một sự liều lĩnh tột độ, và lời hứa sẽ giúp đỡ cậu của Penelope thực sự là một chiếc phao cứu sinh vô giá.
Chắc hẳn đó cũng là lý do tại sao ngài ấy lại thuê ít người làm và không thích người lạ đến vậy.
Penelope bước vào phòng tắm trước, nhấc bổng chiếc giỏ mây chứa đầy khăn tắm và quần áo đã qua sử dụng lên. Thấy vậy, Bliss lật đật chạy lại tranh phần.
“Đ-Để cháu xách cho ạ.”
Penelope nói “Cảm ơn cậu” rồi trao chiếc giỏ cho Bliss một cách tự nhiên. Sau khi dọn dẹp xong xuôi phòng tắm, phòng ngủ và cả phòng khách nhỏ nối liền, Penelope bước ra hành lang, đóng cửa lại rồi nhìn Bliss.
“Những gì tôi vừa nói, cậu nhớ hết rồi chứ? Bliss.”
“Dạ, dạ vâng….”
Bliss tái mét mặt mày, lắp bắp trả lời. Làm sao mà nhớ cho nổi, nãy giờ Penelope liệt kê sương sương cỡ 5 thứ ngài Bá tước thích, cỡ 100 thứ ngài ấy ghét, rồi lặp đi lặp lại điệp khúc ‘Ngài Bá tước rất nhạy cảm’ đến cả ngàn lần. Cái đầu đất của cậu làm sao mà nhồi nhét hết đống thông tin khổng lồ đó được.
Nhưng có một điều cậu chắc chắn.
Lẽo đẽo theo sau Penelope, Bliss thầm nhủ. Dù sao thì tốt nhất là hạn chế xuất hiện trước mặt hắn ta càng ít càng tốt.
Ngặt nỗi, với thân phận hiện tại, việc tránh mặt hắn ta là nhiệm vụ bất khả thi.
“Như tôi đã dặn dò từ trước.”
Vì ngài Bá tước rất nhạy cảm.
Nghe Penelope mào đầu, Bliss đã tự động điền nốt vế sau vào chỗ trống trong đầu, thì bà lại nói tiếp.
“Ngài Bá tước rất nhạy cảm nên ngài ấy không thích những tình huống bất ngờ ập đến.”
“Vâng ạ.”
Bliss thầm nhủ ‘Cháu nghe câu này đến phát ngán rồi bác ơi’ nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười ngoan ngoãn. Penelope gật đầu hài lòng, cuối cùng cũng đi vào chủ đề chính.
“Thế nên tôi đã báo trước với ngài Bá tước rồi. Rằng nhà mình vừa tuyển được người mới và hôm nay sẽ bắt đầu làm việc.”
Ừm, cũng đúng thôi. Dù sao thì cái tên khốn đó cũng là ông chủ trả lương mà, báo cáo là chuyện đương nhiên….
Penelope nói tiếp.
“…Nên cậu Bliss cứ đợi lát nữa ngài Bá tước đi làm về thì ra chào hỏi ra mắt là được.”
Bliss đang gật gù đồng tình thì bỗng dưng cứng đờ người như pho tượng. Nhìn Bliss mặt mày ngơ ngác, Penelope nở nụ cười tươi rói tuyên bố.
“Chúc mừng cậu nhé, Bliss. Cuối cùng cậu cũng được chính thức ra mắt rồi. Được trực tiếp chào hỏi ngài Bá tước luôn đấy nhé!”
Híccccc.
Mặt Bliss cắt không còn một giọt máu, tiếng hét thất thanh vang vọng từ tận sâu thẳm cõi lòng.
“N-Ngay bây giờ luôn ạ?”
Tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi lạnh toát ròng ròng trên lưng, Bliss vô thức hỏi lại. Penelope lại nghiêng đầu khó hiểu.
“Sao lại ‘ngay bây giờ’ chứ, Bliss. Thời gian trôi qua nhanh lắm. Càng tiến hành sớm càng tốt mà, đúng không?”
Bà ấy nói đúng. Rõ ràng mục đích ban đầu của mình là thế mà, lẽ ra mình phải nhảy cẫng lên ăn mừng mới đúng chứ.
Nhưng ngay lúc này, Bliss mới bàng hoàng nhận ra mình chưa hề chuẩn bị tâm lý để đối mặt với hắn ta. Việc ngồi nhà xem phim rồi chửi thề với cái màn hình tivi nó khác bọt hoàn toàn với việc đối diện trực tiếp. Cassian Strickland là một người bằng xương bằng thịt, hắn sẽ đi lại, nói năng, cử động ngay trước mắt cậu.
Lỡ hắn ta nhận ra mình thì sao?
“Cậu sao thế, Bliss? Có chuyện gì không ổn à?”
Chắc là thấy sắc mặt Bliss nhợt nhạt khác thường, Penelope lo lắng hỏi han. Bliss định mở miệng phủ nhận nhưng rồi lại thôi. Nhịp tim cứ đập liên hồi này là do lo lắng, hay là do….
“Thật ra cháu chưa tính đến chuyện này nên mới liều mạng đến đây… lỡ ngài Cassian nhận ra cháu thì sao ạ?”
Đã 10 năm trôi qua kể từ lần cuối hai người gặp nhau. Cậu cũng đã trưởng thành, ngoại hình thay đổi nhiều nên xác suất bị nhận ra là rất thấp, nhưng mà…. Có vẻ Penelope cũng nghĩ vậy nên xua tay cười lớn.
“Không nhận ra đâu, cậu đừng lo.”
“Nhưng mà bác Penelope vẫn nhận ra cháu đấy thôi.”
Bliss cúi gầm mặt, giọng lí nhí đầy tự ti. Penelope âu yếm vuốt ve cánh tay cậu.
“Đó là vì cậu là một cậu bé rất đáng nhớ mà.”
Bliss ngẩng lên với ánh mắt bán tín bán nghi, Penelope nhìn thẳng vào mắt cậu, mỉm cười.
“Thật đấy, mái tóc vàng bạch kim và đôi mắt màu xanh sapphire này. Hình bóng cậu bé ngây thơ, chạy nhảy tung tăng ngày nào vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi mà.”
“Vậy thì ngài Cassian cũng….”
“Nhưng đó là tôi thôi.”
Penelope bất ngờ thay đổi giọng điệu, cắt ngang lời cậu một cách dứt khoát. Thấy Bliss khựng lại, im bặt, bà lại hạ giọng nhẹ nhàng an ủi.
“Bởi vì tôi vẫn luôn dõi theo và quan tâm đến cậu.”
“Quan tâm cháu ạ?”
0 Bình luận