Chương 6
bởi Ly ThiênĐúng như dự đoán, tứ bề vắng lặng, hoàn toàn không cảm nhận được chút bóng dáng ai qua lại.
Ngon rồi.
Ngay lập tức, cậu nhóc tẩu thoát khỏi phòng, ba chân bốn cẳng chạy một mạch. Đích đến chính là quầy đồ ăn vặt đã được chuẩn bị sẵn các loại bánh kẹo.
Bánh quy chíp sô-cô-la, kẹo caramel, thạch dẻo, kẹo mút, kem, bánh pudding… Vô vàn những món ăn vặt thi nhau bay lượn trong đầu cậu. Tui sẽ ăn hếtttt!
Đúng lúc cậu đang hớn hở băng qua dãy hành lang. Đột nhiên, cánh cửa bật mở, Ashley bước ra.
“Bliss, may quá con ở đây rồi.”
Nhìn thấy Bliss đang lao thẳng về phía mình, ông lập tức cúi người, dùng một tay nhấc bổng cậu bé lên.
“Ơ…!”
Trái ngược với sự hoang mang tột độ của Bliss trước tình huống không lường trước được này, Ashley thản nhiên nói tiếp.
“Biết đâu chốc nữa con cũng phải ra chào hỏi khách, nên trước tiên cứ chuẩn bị sẵn sàng thì tốt hơn.”
Cái gìiiii?
Mặt mũi Bliss tái mét, nhưng đã quá muộn rồi.
“Á, không, không chịu.”
Cậu bé giãy giụa chống cự nhưng vô ích. Đôi chân đang hướng về phía đồ ăn vặt cứ thế bị Papa tóm gọn, xách thẳng vào trong phòng.
***
“Cảm ơn anh đã mời chúng tôi đến.”
Trước lời cảm ơn của Công tước Strickland, Ashley đáp lời một cách lịch thiệp.
“Vinh hạnh cho tôi khi ngài đã cất công đến đây. Còn đây là bạn đời của tôi, Koi Niles.”
Tiếp lời giới thiệu của Ashley, Koi tự nhiên giới thiệu bản thân.
“Xin chào. Tôi vẫn giữ nguyên họ trước khi kết hôn. Rất vui được gặp mọi người.”
Sau khi lần lượt bắt tay với vợ chồng Công tước và tự nhiên tiến đến trước mặt cậu con trai đang đứng cuối cùng, Koi chợt khựng lại trong giây lát.
…Không phải bảo là Beta sao?
Những người có ngoại hình xuất chúng đa phần đều mang đặc tính, không là Alpha thì cũng là Omega. Tất nhiên cũng có trường hợp ngoại lệ là Beta, nhưng vô cùng hiếm gặp. Vì thế, nếu không được Ashley dặn dò trước, chắc chắn ông cũng sẽ đinh ninh rằng người đàn ông này là một Alpha.
Cũng phải thôi, cậu ta cao xấp xỉ cậu cả Nathaniel, cộng thêm đôi mắt dài và mảnh lấp ló sau cặp kính không hiểu sao lại tỏa ra khí chất khiến người đối diện phải dè chừng. Dù sở hữu tổng thể vóc dáng cao gầy, nhưng đường nét góc cạnh của xương quai hàm cùng bờ vai vuông vức thẳng tắp lại gợi lên một cảm giác vững chãi tựa bức tường thành.
Chắc chắn là người vô cùng cứng đầu cứng cổ đây…!
Ngay khi Koi vừa nảy ra suy nghĩ đó, Cassian đã chủ động đưa một tay ra và gửi lời chào.
“Xin chào ngài, cháu là Cassian Strickland. Cảm ơn ngài đã mời cháu đến.”
Mặc dù vậy, phong thái đưa tay ra bắt, cho đến cả chất giọng cất lời chào hỏi đều điềm đạm và thanh lịch đến mức chẳng chê vào đâu được, khiến Koi vừa xấu hổ vì suy nghĩ lúc nãy của mình, lại vừa lần đầu tiên ngộ ra một điều: ‘Người ta gọi đây là phong thái quý tộc đây mà’.
“Koi.”
“A, vâng.”
Giọng nói trầm thấp đánh thức ông khỏi mớ suy nghĩ, ngước lên nhìn, Koi thấy Ashley đang cúi xuống nhìn mình. Dù khóe môi đang điểm một nụ cười, nhưng trong đôi mắt lại chẳng chứa đựng chút tiếu ý nào. Koi vội vàng xốc lại tinh thần, cuống quýt tìm lời để nói.
“A, ừm. Cậu đang học đại học nhỉ?”
Khi ông vừa thốt ra thông tin đầu tiên nảy lên trong đầu, cậu thanh niên nở một nụ cười nhã nhặn rồi đính chính.
“Cháu chỉ mới nhận được giấy báo trúng tuyển thôi ạ. Cháu vẫn chưa chính thức nhập học.”
“Cháu nó vẫn đang là học sinh trung học đấy ạ.”
Thấy Công tước phu nhân che miệng cười hiền từ nói thêm, Koi vội gật đầu.
“A… Ra là vậy.”
Vậy chắc khoảng mười bảy? Mười tám tuổi? Koi nhẩm tính trong đầu, ngầm so sánh độ tuổi của cậu ta với những đứa con nhà mình. Chắc là nhỏ hơn Nathaniel nhưng lớn hơn Grayson với Stacy đây.
Đúng lúc Koi đang nghĩ đến đó, Công tước phu nhân đã nở nụ cười rạng rỡ, mở lời.
“Con trai tôi trông hơi khác biệt so với những Beta thông thường nhỉ? Thằng bé hay bị hiểu lầm lắm.”
Hô hô, gương mặt bà luôn thường trực nụ cười chất chứa đầy niềm tự hào và hãnh diện về cậu con trai quý tử. Koi vừa mỉm cười đáp lại vừa thầm vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm: ‘May quá bà ấy không phật ý’. Thường thì có không ít người tỏ ra khó chịu khi bị hiểu lầm về đặc tính, việc Công tước phu nhân Strickland không thuộc tuýp người đó quả là một điều may mắn.
“Xin mời mọi người ngồi bên này.”
Sau màn chào hỏi ngắn gọn, họ cùng nhau ngồi xuống sảnh tiếp khách, vừa thưởng trà vừa trò chuyện về những chủ đề thường nhật. Trước khi bước vào những câu chuyện trọng tâm, Ashley chủ động khơi mào bằng những câu chuyện phiếm ngoài lề.
“Mọi người dự định ở lại Mỹ bao lâu nữa ạ? Tính ra mọi người đến đây cũng được khoảng 2 tuần rồi phải không?”
Nghe Ashley hỏi, Công tước nở nụ cười thong thả, đáp.
“Vâng, thật ra ngày mốt chúng tôi sẽ trở về nước. Rất vui vì trước khi đi đã có dịp đến thăm gia đình thế này. Tất cả là nhờ ngài Miller đây….”
Trong lúc những câu chuyện đãi bôi vô thưởng vô phạt cứ thế tiếp diễn, cậu con trai độc nhất của vợ chồng Công tước – Cassian Strickland chỉ im lặng ngồi uống trà. Koi len lén liếc nhìn phong thái nâng tách trà lên môi một cách vô cùng chừng mực, không lấy một động tác thừa của cậu ta.
Ấn tượng ban đầu của ông quả không sai. Cassian Strickland ngồi thẳng lưng, bờ vai mở rộng vuông vức, từ tốn thưởng trà. Rõ ràng là những chuyện này vô cùng tẻ nhạt, thế nhưng cậu ta lại chẳng hề biểu lộ lấy một chút thái độ chán chường. Không những thế, cậu ta cũng không hề cố tỏ ra quan tâm thái quá bằng những hành động khoa trương. Việc cậu ta ngồi đó, tĩnh lặng như hòa làm một với không gian xung quanh, khiến Koi dâng lên một cảm giác thật kỳ lạ. Chắc hẳn cậu ta đã được rèn giũa những phong thái này từ bé nhỉ? Quả nhiên là xuất thân quý tộc có khác….
Nghĩ lại thì mấy đứa con nhà mình.
Chợt nhớ đến cậu út hôm qua tự đấm bầm cả mắt, ông lại vô thức buông tiếng thở dài.
“Con trai hai vị quả thật rất điềm đạm và chững chạc.”
Lời khen đột ngột của Ashley kéo Koi trở về thực tại. Ngẩng đầu lên, ông thấy Công tước phu nhân đang cười rạng rỡ, hai má ửng hồng.
“Vâng, ơn trời là thằng bé lớn lên rất ngoan ngoãn.”
Chứng kiến cảnh đó, Koi cũng thật tâm hùa theo lời Ashley.
“Hồi nhỏ chắc cậu ấy cũng không nghịch ngợm đâu nhỉ. Chắc hẳn là một đứa trẻ rất biết nghe lời phải không phu nhân?”
“Vâng, ơn trời.”
Công tước phu nhân lặp lại câu nói đó rồi tiếp lời.
“Giá như tôi có thể sinh thêm con thì tốt biết mấy. Tất nhiên là Cassian đã trưởng thành rất xuất sắc rồi. Gia đình Miller đây có tận sáu người con phải không? À, nhắc mới nhớ, cậu út chắc vẫn còn nhỏ lắm nhỉ? Tôi chưa thấy cậu bé đâu cả.”
Nhận thấy sự quan tâm của Công tước phu nhân, Koi lén liếc nhìn Ashley. Ánh mắt như muốn hỏi: ‘Tính sao đây anh?’. Thấy vậy, Ashley liền chủ động lên tiếng trước.
“Cháu nó còn nhỏ quá nên chưa rành rọt lễ nghi. Sợ cháu lỡ làm điều gì thất lễ nên tôi đã bảo cháu ở trong phòng rồi.”
“Ôi chao, trẻ con thì phải trải qua những sai lầm mới khôn lớn được chứ.”
Công tước phu nhân mỉm cười hiền hậu, nói.
“Nhưng tất cả đều là quá trình cả mà. Nếu không phiền, ngài có thể giới thiệu cậu bé được không? Tôi rất muốn được chào hỏi cháu.”
Koi bất giác quay sang nhìn Ashley thêm một lần nữa. Mặc dù tình huống lúc này có hơi bối rối, nhưng lời nói của Công tước phu nhân hoàn toàn không mang chút giả tạo nào. Giữa lúc Koi vẫn đang ngập ngừng trước sự chân thành muốn gặp Bliss của phu nhân, thì lần này Công tước lại lên tiếng.
“Vợ chồng tôi chỉ có mỗi một thằng con nên nhìn thấy một gia đình đông đúc, sum vầy thế này quả thật rất ngưỡng mộ, rất vui lây. Thú thật là có nhiều lời đồn đại rằng cậu út nhà Miller đây vô cùng đáng yêu và dễ thương, nên nhà tôi cũng rất mong đợi được gặp mặt cháu.”
“Bliss nhà tôi ấy ạ?”
Nét mặt Koi lập tức bừng sáng, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Làm cha mẹ, ai mà chẳng vui sướng khi nghe người khác khen ngợi con mình đáng yêu. Koi cũng cho rằng phản ứng của mình chẳng có gì là thái quá cả. Mặc dù ông đã phải cố gắng lắm mới kiềm chế được việc cái tai mình suýt chút nữa vểnh lên vì thích thú.
Thế nhưng, Koi buộc phải đè nén cái khao khát được ngay lập tức lôi Bliss ra rồi hét lên “Mọi người nhìn cậu út đáng yêu nhà chúng tôi đi!”.
“À, ừm… Thật ra hôm qua có xảy ra chút sự cố.”
Koi cẩn thận mở lời, cố gắng chọn lọc từ ngữ sao cho vợ chồng Công tước không bị giật mình.
“Hôm qua ở bữa tiệc, cháu nó có hơi quá khích một chút… ừm, nên mắt bị thương nhẹ.”
“Mắt bị thương sao? Làm sao mà bị thương?”
Công tước phu nhân kinh ngạc tròn xoe mắt hỏi. Dù biết phản ứng đó là điều đương nhiên, nhưng Koi vẫn không giấu nổi vẻ ngượng ngùng khi đáp lời.
“Ờ, chuyện là… Hôm qua cháu nó có xích mích với mấy đứa trẻ khác. Như phu nhân biết đấy, các con tôi đều mang chung một đặc tính, duy chỉ có Bliss là chưa thức tỉnh nên màu mắt khác biệt. Chắc là vì chuyện đó nên cháu bị trêu chọc….”
Ngừng một nhịp, ông gượng gạo nói thêm.
“Thế là Bliss tự dùng nắm đấm nện vào mắt mình luôn.”
Vừa nghe đến đó, cậu con trai của vợ chồng Công tước đang nâng tách trà bỗng khựng lại một nhịp. Thế nhưng, chuyển động đó quá đỗi vi tế nên chẳng ai mảy may nhận ra, cuộc trò chuyện vẫn cứ thế tiếp diễn.
0 Bình luận