Chương 28
bởi Ly Thiên“Đáng yêu thì có đáng yêu thật, nhưng trước tiên chúng ta phải làm rõ xem đứa trẻ này từ đâu chui ra chứ?”
Nói đoạn, cô nàng lén lút lia mắt về phía Cassian.
“Nằm chễm chệ trong xe cậu thì tớ nghĩ chắc chắn là có liên quan đến cậu rồi đấy.”
“Ơ, chuẩn luôn. Tớ cũng nghĩ vậy.”
Một cậu bạn vừa lên tiếng đồng tình, những người khác lập tức hùa theo.
“Tớ là tớ nghĩ thế từ nãy đến giờ rồi đấy nhé.”
“Cassian, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Thành thật khai báo đi, có phải con rơi của cậu không?”
Trước câu hỏi đi quá giới hạn, mặt mũi Cassian tối sầm lại, anh lắc đầu nguầy nguậy.
“Cậu lảm nhảm cái gì thế, tuyệt đối không phải.”
Dù anh đã phủ nhận ngay lập tức, nhưng đám bạn chẳng thèm để tai, cứ thế tung ra hàng loạt câu hỏi dồn dập.
“Cậu đẻ rơi đẻ rớt ở đâu ra thế? Với ai, bao giờ?”
“Công tước đã biết chuyện này chưa? Nhìn đứa bé cỡ này chắc cũng phải năm tuổi? Sáu tuổi rồi nhỉ?”
“Đừng bảo là cậu định mang một đứa trẻ nhỏ xíu thế này vào rừng để vứt bỏ đấy nhé? Tớ hy vọng cậu không phải là cái loại cặn bã đến mức đó.”
“Giờ thì cậu có muốn cũng không được đâu. Bọn này bắt quả tang rồi nhé.”
“Cassian Strickland, tớ thực sự thất vọng về cậu đấy. Không ngờ cậu lại là cái thứ rác rưởi như thế.”
Ngay khoảnh khắc đó, gân xanh nổi hằn lên trên thái dương Cassian. Lũ chó đẻ này? Cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt, nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.
“Thằng bé tên gì vậy? Cậu đặt tên cho nó là gì?”
“Đã định mang đi vứt thì còn đặt tên làm cái quái gì nữa? Cái thằng khốn nạn này. Đồ máu lạnh không có tình người.”
“Này, cậu sống thế là không được đâu nhé.”
“Hay là để bọn tớ đặt tên cho thằng bé nhé? Rồi chúng ta cùng nhau bàn bạc tìm cách giải quyết.”
“Ngoại trừ cái thằng khốn này ra.”
“Đương nhiên rồi. Cấm không cho cái loại rác rưởi đó tham gia.”
Chẳng biết từ lúc nào, Cassian đã trở thành một tên cặn bã đê tiện, nhẫn tâm vứt bỏ chính con ruột của mình vào rừng sâu. Trong đời anh chưa bao giờ phải chịu đựng một tình huống oan ức và tức tưởi đến nhường này. Bọn khốn này thực sự coi mình là cái thá gì chứ. Hết chịu đựng nổi việc tụi nó cứ thì thầm to nhỏ rồi buông lời phỉ báng mình, Cassian cuối cùng cũng hét lên.
“Tất cả câm mồm hết cho tôi. Đã bảo đéo phải mà, mẹ kiếp, thằng nhóc này không phải con tôi, không phải mà!”
Thấy vẻ mặt hầm hầm tức giận khác hẳn ngày thường của anh, đám bạn đang thao thao bất tuyệt đồng loạt câm nín. Dẫu vậy, Cassian vẫn thở hồng hộc, quay người về phía cốp xe, ra sức lay đứa trẻ tỉnh dậy.
“Dậy đi Bliss. Dậy mau lên.”
“Ư ưm.”
“Cassian, bọn tớ sai rồi. Cậu đừng đánh thức thằng bé dậy mà.”
Một người lấy hết can đảm lên tiếng can ngăn, nhưng Cassian làm như không nghe thấy, cứ thế lay mạnh Bliss.
“Bliss, anh bảo em dậy cơ mà. Mở mắt ra nhanh lên.”
“Ưm….”
Khó nhọc lắm mới nâng nổi mí mắt lên, Bliss chớp chớp đôi mắt ngái ngủ, rồi lại nở một nụ cười toe toét. Chắc chắn là đã nhận ra Cassian rồi. Cassian vừa mới thở phào nhẹ nhõm định lên tiếng thì Bliss đã vươn cả hai tay ra, ôm chầm lấy cổ anh rồi lầm bầm.
“Chồng ơi, bố ơi.”
Ngay lập tức, Cassian hóa đá tại chỗ, đám bạn chứng kiến cảnh đó thì kinh hãi hét lên thất thanh.
“Cái cái cái cái thằng rác rưởi này!”
“Đồ cầm thú! Thằng chó đẻ!”
“Trời đất ơi! Cảnh sát, gọi cảnh sát đi! Cái cái, cái thằng này.”
Cậu bạn vừa chỉ tay vào mặt anh vừa sùi bọt mép bỗng luống cuống nhìn dáo dác xung quanh.
“Tội danh của thằng khốn này là gì vậy?”
Câu hỏi đó khiến những người khác cũng sững người trong giây lát, nhưng rồi họ nhanh chóng đưa ra đáp án.
“Quan tâm làm quái gì! Mấy cái đó để công tố viên tự lo!”
“Đúng thế, rõ rành rành là cái thằng khốn đó định vứt bỏ đứa bé mà. Đồ tồi!”
“Chuẩn luôn, lại còn là một đứa trẻ đáng yêu thế này nữa chứ!”
“Uuuu, thằng khốn nạn! Uuuu!”
“…Hàaaa.”
Nghe những lời la ó, chửi bới không ngớt, Cassian buông một tiếng thở dài não nề. Một sự mệt mỏi tột độ bất ngờ ập đến. Mức độ tín nhiệm của mình trong mắt cái đám này chỉ đến thế này thôi sao.
Không phải, vấn đề lớn nhất hiện tại là cái cục nợ này cơ.
Cassian cúi đầu xuống, bắt gặp ánh mắt Bliss đang ngước nhìn mình. Cậu nhóc liền cười hề hề, nói.
“Chồng ơ… ưm.”
Nhanh tay bịt chặt cái miệng đang chuẩn bị sủa ra mấy lời xằng bậy của Bliss lại, Cassian vội vàng ngoái đầu nhìn ra sau. Thấy đám bạn vẫn đang gào thét những lời lẽ khó hiểu, Cassian đành nhắm mắt lại, trút một hơi thở dài thườn thượt. Cuối cùng, chấp nhận đối mặt với hiện thực phũ phàng, anh bế đứa trẻ lên rồi quay người đối diện với đám bạn.
“Nào, xin giới thiệu. Thằng nhóc này là Bliss Miller.”
Nghe đến cái tên ‘Miller’, đám bạn đang nháo nhào bỗng chốc khựng lại. Trong đầu họ đồng loạt nảy ra cùng một suy nghĩ.
Đừng bảo là cái gia tộc Miller đó đấy nhé. Miller cũng là một cái họ phổ biến mà….
Giữa lúc đám bạn vẫn đang bán tín bán nghi, Cassian bồi thêm một câu bằng chất giọng rã rời.
“Con út của ngài Ashley Miller – Giám đốc công ty luật Miller đấy.”
Một sự tĩnh lặng gượng gạo bất ngờ bao trùm. Đám bạn nãy giờ vẫn đang dốc hết sức bình sinh để la ó, chửi rủa, giờ đây đưa mắt nhìn nhau với vẻ mặt ngơ ngác, rồi lại nhìn Cassian, nhìn đứa trẻ, rồi lại nhìn Cassian thêm lần nữa.
“…Con trai ai cơ?”
Một người dường như vừa lấy lại được mẩu lý trí, cất tiếng hỏi, Aina liền tiếp lời.
“Khoan đã, ý cậu đứa bé này là, là con trai của ngài Ashley Miller á? Thật á?”
Chính khoảnh khắc đó, họ mới để ý đến mái tóc vàng bạch kim rực rỡ của đứa trẻ – thứ chẳng khác nào biểu tượng độc quyền của gia tộc Miller. Giữa lúc mọi người vẫn đang đứng chết trân không thốt nên lời, một cậu bạn với khuôn mặt trắng bệch vội vã lên tiếng hỏi dồn.
“Cassian, cậu bắt cóc con trai của ngài Ashley Miller đấy à? Rốt cuộc là vì cái quái gì vậy?”
Khoảnh khắc đó, Cassian nghe thấy tiếng một sợi dây thần kinh nào đó trong đầu mình vừa đứt phựt.
“Này, mấy cái thằng chó đẻ này!”
***
Cả đám ngồi quây quần quanh đống lửa, chẳng ai hé răng nói nửa lời. Không gian vắng lặng chỉ còn văng vẳng tiếng củi cháy tí tách xen lẫn chút ngượng ngùng. Giữa lúc mọi người chỉ biết lấm lét nhìn nhau không dám mở lời, chỉ có mỗi Bliss là cười toe toét, chễm chệ ngồi gọn lỏn trong lòng Cassian.
“Phù, phù.”
Nhìn Bliss đang chu mỏ thổi phù phù củ khoai tây nướng thơm lừng rồi nhai nhóp nhép, Cassian mới lên tiếng.
“Rốt cuộc là sao hả? Tại sao em lại chui vào cốp xe của anh?”
Bliss vừa bận rộn thổi nguội củ khoai tây nóng hổi vừa đáp lời.
“Lúc nãy em tình cờ gặp chú người hầu, chú ấy bảo là anh sắp ra ngoài nên chú ấy đang cất hành lý vào xe.”
“Rồi sao nữa?”
Bliss liền nở nụ cười rạng rỡ, nói.
“Nên em cũng muốn đi chơi cùng anh nên chui vào xe trốn luôn!”
Ngay lập tức, những tiếng thở dài cạn lời vang lên từ khắp nơi. Cassian đưa một tay lên vuốt mặt, ngoái đầu nhìn đám bạn, lên tiếng bằng chất giọng mệt mỏi.
“Nghe thấy rồi chứ? Là cái thằng nhóc này tự ý bám theo tớ đấy.”
“Ừ, giờ thì tớ hiểu rồi.”
“Hiểu thì hiểu rồi nhưng mà sao tự dưng lại thành ra thế này….”
“Tại sao cậu út nhà Miller lại ở đây? Đáng lẽ ra ngài Ashley Miller phải ở Mỹ chứ. Đừng bảo thằng bé đi một mình sang đây nhé?”
Trước những thắc mắc liên tiếp, Cassian cẩn trọng lựa chọn từ ngữ để trả lời.
“Chuyện đó là….”
“Cháu là người sắp kết hôn với anh Cassian đấy ạ!”
Lời tuyên bố “chấn động” bất thình lình của Bliss khiến tất cả mọi người đều trợn tròn mắt vì kinh ngạc. Cassian vội vã bịt chặt miệng cậu nhóc lại.
“Cháu đã nhìn thấy hết cả cơ thể trần truồng của anh Cassian rồ… ưm!”
“Chuyện này hơi phức tạp một chút.”
Anh vội vàng giải thích trước khi mọi người nảy sinh thêm hiểu lầm, nhưng thực ra những suy nghĩ sâu xa của đám bạn đã hiện rõ mồn một trên mặt họ rồi. Dù vậy, Cassian vẫn không bỏ cuộc, cố vớt vát thêm một câu.
“Tớ sẽ giải thích cặn kẽ sau. Lúc khác nhé, chịu không?”
Đám bạn dù vẫn còn đang ngơ ngác nhưng trước thái độ khẩn thiết của anh, họ cũng đành gật đầu. Tiếp đó, để ngăn không cho Bliss tiếp tục sủa ra mấy lời xằng bậy, Cassian vội vàng cầm cây xúc xích đang nướng dở đưa cho cậu nhóc.
“Đây, đói rồi đúng không? Ăn đi.”
Bliss một tay cầm củ khoai tây ăn dở, tay kia nhận lấy cây xúc xích, nhưng rồi cậu nhóc lập tức nhăn mặt.
“Cho nhiều tiêu thế này cay lắm em không ăn được đâu. Không có bánh pancake ạ? Cái loại mà rưới nhiều siro lên ấy….”
“Không có. Cứ cho gì ăn nấy đi, mau.”
Bị Cassian ép uổng liên tục, Bliss đành bĩu môi, miễn cưỡng cầm lấy cây xúc xích. Hai tay hai món, cậu nhóc thay phiên cắn mỗi bên một miếng, bỗng nhiên ho sặc sụa.
“Khụ, khụ khụ.”
“Phải ăn từ từ chứ, đưa đây.”
Cassian tặc lưỡi, giật lại cây xúc xích trên tay Bliss rồi đưa cho cậu cốc nước thay thế. Lặng lẽ quan sát Bliss tu ực từng ngụm nước, anh nhận lại chiếc cốc không, đưa lại cây xúc xích cho thằng bé rồi hỏi.
“Đỡ chưa em?”
“Vâng. Cảm ơn anh.”
Bliss gật đầu, cười tít mắt. Thấy vậy, Cassian bất giác cau mày.
“Gì đấy? Sao thế?”
Thấy anh tỏ vẻ cảnh giác, Bliss vẫn giữ nguyên nụ cười tươi rói, đáp.
“Kết hôn xong là tụi mình được chơi chung thế này mãi luôn đúng không anh?”
0 Bình luận