Chương 38
bởi Ly Thiên“Làm sao em có thể chắc chắn như vậy?”
Trước giọng điệu có phần trêu chọc của Ashley, Koi hiếm khi lại đáp trả một cách đầy tự tin đến thế.
“Chỉ có Cực Omega mới nhận ra được người mang cùng đặc tính với mình thôi. Chứ nếu không, với một người không ngửi được Pheromone như em, làm sao có thể phát hiện ra đặc tính của Bliss trước tiên chứ?”
Những lời Koi nói hoàn toàn là sự thật. Những Cực Omega có khả năng nhận diện lẫn nhau, ngay cả khi đối phương đã che giấu Pheromone một cách hoàn hảo.
Cực Omega được cho là sở hữu lượng Pheromone lớn gấp nhiều lần so với những Omega thông thường.
Nhờ khả năng tự kiểm soát và che giấu Pheromone tuyệt vời, kết quả kiểm tra đặc tính của họ thường chỉ hiển thị là Beta. Vì thế, việc tìm ra một Cực Omega là vô cùng khó khăn, phần lớn mọi người cả đời cũng chẳng có cơ hội gặp được, hoặc dù có vô tình lướt qua cũng chẳng thể nhận ra sự tồn tại của họ. Nằm trên đỉnh cao của tháp phân hóa đặc tính, Cực Omega có thể dễ dàng khuất phục ngay cả những Cực Alpha mạnh mẽ nhất. Nói một cách đơn giản, họ có thể sử dụng lượng Pheromone khổng lồ của mình để kích phát kỳ phát tình (rut) của Alpha, khiến đối phương rơi vào trạng thái rối loạn trí nhớ.
Ngoài ra, họ cũng có thể rỉ ra một lượng nhỏ Pheromone để thu hút sự chú ý và tạo thiện cảm với người khác. Tuy nhiên, Koi chưa bao giờ sử dụng cách này. Đơn giản là vì Ashley đã ban lệnh cấm tuyệt đối, không cho phép cậu tiết lộ Pheromone với bất kỳ ai khác ngoài ông.
Sở hữu mối tình được ví như ‘tình yêu duy nhất của cuộc đời Ashley Miller’, Koi đã sinh cho ông tận sáu người con. Nhưng trớ trêu thay, cả sáu đứa trẻ lại giống Ashley như đúc, một sự thật được coi là bi kịch lớn nhất đời ông. Đã giống ngoại hình thì chớ, đến cả đặc tính cũng y chang ông, toàn là Cực Alpha. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt màu tím biếc của những đứa con, Ashley lại trầm ngâm suy nghĩ xem rốt cuộc thần thánh đang muốn thử thách ông điều gì.
Nhưng mà.
Nhìn đứa con út đang say giấc nồng trong vòng tay, ánh mắt Ashley ánh lên niềm hy vọng. Bliss là một ngoại lệ. Thằng bé không chỉ có ngoại hình giống Koi mà biết đâu đấy, đặc tính cũng di truyền từ cậu. Tính tình tuy có phần hung hăng, ngang ngược nhưng thà thế còn hơn là hiền lành, nhu nhược để rồi lúc nào cũng phải chịu ấm ức như Koi.
“Chúng ta phải đưa con đến trung tâm kiểm tra ngay.”
Dù cố tình hạ giọng trầm tĩnh, nhưng sự mong đợi trong lời nói của Ashley vẫn lộ rõ mồn một. Nhìn đôi mắt tím biếc sáng long lanh hơn thường ngày và ánh mắt dán chặt không rời khỏi Bliss của ông, Koi bất giác bật cười.
“Dù sao kết quả cũng sẽ là Beta thôi mà Ash.”
“Chính xác.”
Trước lời nhắc nhở nhẹ nhàng của Koi, Ashley đáp lại như thể ông đã lường trước được điều đó.
“Nếu kết quả là Beta thì càng chứng tỏ thằng bé có cùng đặc tính với em chứ sao. Đúng không Bliss? Có cùng đặc tính với Daddy thì tuyệt quá rồi còn gì, đúng không con?”
Ashley mỉm cười rạng rỡ, chạm nhẹ trán mình vào trán Bliss rồi khẽ cọ cọ. Nhìn bộ dạng nâng niu, cẩn trọng như đang ôm một viên ngọc quý dễ vỡ của ông, Koi vừa thấy lạ lẫm lại vừa buồn cười.
Vui đến mức đó sao?
Đã có tận sáu đứa con nhưng đây là lần đầu tiên Koi thấy ông vui mừng đến vậy. Cậu thừa hiểu Ashley chán ghét cái đặc tính của bản thân đến nhường nào. Đáng buồn thay, cũng chính vì thế mà ông chẳng mặn mà gì với những đứa con mang cùng đặc tính với mình….
Có lẽ đặc tính của Bliss sẽ mang lại nhiều thay đổi cho gia đình chúng ta đây.
Nghĩ đến đó, tâm trạng Koi bỗng trở nên vô cùng tốt. Hơn nữa, việc có một người mang cùng đặc tính, lại còn chính là con ruột của mình, khiến Koi không thể phủ nhận sự rung động đang len lỏi trong trái tim.
Tuy nhiên, vẫn còn một điều cần phải kiểm chứng.
“Ash, anh không sao chứ? Anh không thấy khó chịu hay có dấu hiệu sắp lên cơn co giật à?”
Vì Ashley thường có phản ứng đào thải dữ dội mỗi khi ngửi thấy Pheromone của những Omega khác ngoài Koi, nên cậu không khỏi lo lắng.
Có lẽ vì Bliss là con ruột nên sẽ không sao….
Một tia hy vọng mỏng manh lóe lên, nhưng thực tế lại phũ phàng vùi dập nó. Nhìn thấy những giọt mồ hôi đang rịn ra trên thái dương Ashley, Koi buông một tiếng thở dài, vươn tay định ôm lại đứa trẻ.
“Đừng cố quá.”
“Anh không sao, thật mà.”
Ashley lại đưa hai tay ra, ý bảo Koi đưa lại đứa trẻ cho mình.
“Em xem, nếu sắp lên cơn co giật thì anh đâu thể đứng vững thế này được. Em biết rõ mà.”
“Biết đâu anh đang cố gồng mình chịu đựng thì sao….”
“Đã bảo là không phải mà.”
Ashley liên tục phủ nhận, nhưng Koi vẫn kiên quyết.
“Nhưng rõ ràng anh đang thấy khó chịu đúng không? Đừng có dối em, mặt anh tái mét hết rồi kia kìa.”
Ashley cứng họng không thể phản bác. Thấy ông né tránh ánh mắt mình, Koi thầm nghĩ ‘Biết ngay mà’ nhưng giả vờ như không thấy, lảng sang chuyện khác.
“Có vẻ như mùi hương đã giảm bớt rồi, chắc quá trình phân hóa sắp kết thúc rồi đấy? Tội nghiệp con, chắc là mệt lắm. Còn nhỏ xíu thế này cơ mà.”
“Lát con dậy anh sẽ sai người chuẩn bị thật nhiều món ngon cho con.”
Vừa nói, Ashley vừa lấy ngón tay chọc chọc vào má Bliss, Koi cũng gật gù đồng ý.
“Bliss thích ăn đồ ngọt lắm đấy.”
Ngày thường bị cấm tiệt đồ ngọt, nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh đứa trẻ lem nhem vụn bánh quanh miệng, cười tít mắt sung sướng, khóe môi Koi đã tự động cong lên. “Chụt”, đặt một nụ hôn lên trán Bliss.
“Cốc cốc”, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, theo sau đó là giọng nói của thư ký.
“Thưa ngài Miller, mọi thứ đã sẵn sàng. Ngài muốn xuất phát ngay bây giờ không ạ?”
Ashley lập tức gật đầu.
“Được, đi thôi. Koi.”
“À, vâng.”
Nhận lại Bliss từ tay Koi một cách vô cùng tự nhiên, Ashley bế đứa trẻ sải bước đi trước. Koi bước theo sau, viên thư ký đóng cửa phòng lại. Căn phòng rộng lớn phút chốc chẳng còn bóng người. Chỉ còn vương vấn lại chút mùi hương Pheromone nhàn nhạt của Bliss.
***
“… …… ….”
“…… … ….”
Dường như có tiếng người trò chuyện văng vẳng bên tai. Bliss nhíu mày, trở mình.
“Ưm… ưm.”
Cơ thể nhẹ bẫng như kẹo bông gòn. Hay giống như một túm bông gòn ngậm nước thì đúng hơn. Vừa có cảm giác nặng trĩu nhưng lại rất đỗi nhẹ nhàng. Một cảm giác kỳ lạ lần đầu tiên trải nghiệm, nhưng cũng không đến nỗi tệ.
“Bliss, con tỉnh rồi à?”
Thấy đứa trẻ rúc sâu vào ngực Ashley, rên rỉ cựa quậy, Koi đang ngồi cạnh liền lên tiếng hỏi han. Khựng lại một nhịp, nhịp thở Bliss trở nên đều đặn, cậu nhóc từ từ mở mắt. Dù chỉ là hé mở một khe hở nhỏ xíu, khó khăn lắm mới nâng được mí mắt lên.
“Không sao đâu Bliss. Con không cần phải cố mở mắt đâu.”
Koi dịu dàng dỗ dành.
“Chúng ta đang trên đường về nhà rồi. Con cứ ngủ tiếp đi.”
…Daddy.
Phải mất một nhịp Bliss mới nhận ra người đang nói là Daddy. Và người đang ôm mình vào lòng chính là Papa. Trên đường ra sân bay, cậu nhóc tỉnh giấc một lát rồi lại chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ màng, những đoạn ký ức đứt đoạn cứ thế hiện về.
‘Cái thằng ranh con Yankee vắt mũi chưa sạch.’
Chất giọng lạnh lùng vang lên trong đầu khiến hai hàng lông mày của Bliss nhíu chặt lại. Nhìn đứa trẻ vừa mút ngón tay cái vừa nhăn nhó khó chịu, Koi nghiêng đầu thắc mắc.
“Sao thế nhỉ? Con gặp ác mộng à?”
Nghe vậy, Ashley cúi xuống nhìn Bliss đang rúc trong ngực mình, lẳng lặng vỗ nhẹ vào lưng cậu nhóc. Như muốn vỗ về ‘Không sao đâu, con ngủ tiếp đi’. Thế nhưng, trong tâm trí đang dần lịm đi của Bliss lại văng vẳng một câu nói khác.
‘Dụ dỗ một thằng ranh con ngu ngốc vắt mũi chưa sạch thì có gì khó đâu.’
Trái tim bỗng dưng nhói lên một nhịp. Bliss vẫn nhíu chặt mày, tiếp tục nhớ lại.
‘Một đứa thì là thằng đần bị chập mạch, đứa còn lại thì là một tên biến thái bệnh hoạn. Thằng làm diễn viên thì có biệt danh là chó điên….’
Cái gã tồi tệ.
Dù ý thức đang mơ hồ, cơn giận dữ vẫn bùng lên mạnh mẽ. Mình đã tin tưởng anh ta đến thế cơ mà. Vậy mà trước mặt thì tỏ vẻ ân cần chăm sóc, sau lưng lại buông những lời xỉa xói, mạt sát gia đình mình.
‘Thằng nhóc đó là người nhà Miller nên đành chịu thôi. Ráng nhịn chứ biết làm sao.’
Hóa ra tất cả chỉ vì mình mang họ Miller.
“Ưm, ưm ưm.”
Cục tức nghẹn ứ ở cổ họng khiến cậu nhóc rên rỉ không ngừng. Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng Koi và Ashley chỉ nghĩ đơn giản là do quá trình phân hóa gây ra mộng mị nên vẫn cứ lẳng lặng theo dõi.
Đồ tồi tệ, đồ khốn khiếp, anh sẽ bị hói đầu cho xem. Tôi sẽ đánh anh nhừ tử.
Bliss vẫn cứ ghim chặt mối thù trong lòng. Dám ngoại tình lừa dối tôi. Sao anh có thể làm thế chứ. Đồ tồi tệ, đồ khốn khiếp. Đã bảo là kết hôn thì không được phép làm thế cơ mà. Rõ ràng là đã hứa sẽ kết hôn với tôi rồi cơ mà. Tôi sẽ xử lý anh, chắc chắn sẽ dạy cho anh một bài học nhớ đời.
Cứ giao cho chị Stacy xử lý là xong. Chị Stacy là trùm khoản đánh người dằn mặt mà.
Phải đánh cho một trận nhừ tử mới chừa cái thói đó được. Sẽ phải bắt anh ta quỳ rạp xuống xin tha. Sao anh dám lừa dối tôi như thế hả? Đồ mặt dày vô sỉ. Đồ lừa đảo. Kẻ dối trá.
…Sao anh nỡ lừa dối tôi như vậy chứ.
“…Hức.”
0 Bình luận