Chương 4
bởi Ly Thiên“Được rồi, hai đứa ra xe trước đi. Papa và Daddy sẽ đi tìm Bliss rồi ra sau.”
“Vâng ạ~”
Dõi theo bóng lưng Grayson đang sải những bước chân nhẹ tênh như nhảy múa sau tiếng đáp lời ngân nga như hát, Ashley lẩm bẩm.
“Đừng nói là con lại lải nhải mấy lời xằng bậy với Bliss đấy nhé?”
“Đừng có nhìn Grayson với ánh mắt thành kiến như vậy chứ, Ash.”
Dù chỉ là một câu lẩm bẩm rất nhỏ nhưng Koi vẫn không bỏ sót mà lên tiếng trách móc ông.
“Thằng bé chỉ là hơi thiếu sự đồng cảm và tò mò quá mức thôi. Kể từ sau lần đó, nó cũng đâu có gây ra rắc rối gì lớn nữa đâu.”
Bất chấp lời bênh vực của Koi, Ashley vẫn giữ nguyên khuôn mặt vô cảm, ánh mắt đăm đăm hướng về phía cậu con trai vừa khuất bóng, nói.
“Đúng vậy. Vì anh đã quản lý nó vô cùng chặt chẽ mà.”
Koi không thể phản bác thêm lời nào, đành ngậm miệng lại. Đặc điểm lớn nhất để phân biệt Cực Alpha với các đặc tính khác chính là Pheromone. Pheromone của Cực Alpha mang đến cho họ khả năng miễn dịch và tự chữa lành vượt trội, giúp họ không bị mắc các bệnh thông thường, cũng không bị nghiện rượu hay ma túy. Hơn nữa, với tốc độ lão hóa chậm và tuổi thọ kéo dài, Cực Alpha vừa là đối tượng được đa số những người mang đặc tính khác ngưỡng mộ, lại vừa là một sự tồn tại đáng sợ.
Thế nhưng, thứ Pheromone khiến họ trở nên ‘đặc biệt’ ấy, ngược lại cũng có thể biến thành chất độc tàn phá chính họ. Nếu không thường xuyên giải phóng Pheromone, lượng dư thừa tích tụ trong cơ thể sẽ tấn công não bộ và gây ra tổn thương. Nếu tình trạng này kéo dài, Pheromone sẽ chuyển hóa thành độc tố, khiến họ phát điên hoặc mất mạng.
Để ngăn chặn tình huống tồi tệ nhất đó xảy ra, các Cực Alpha buộc phải giải phóng Pheromone định kỳ, và phương pháp dễ dàng cũng như hiệu quả nhất chính là làm tình. Vì vậy, lý do ‘phải giải phóng Pheromone để không bị phát điên rồi chết’ là quá đủ để hợp lý hóa lối sống phóng túng của các Cực Alpha.
Và những đứa con của Ashley cũng không ngoại lệ. Thật không may, ngoại trừ Bliss, tất cả những đứa trẻ còn lại đều là Cực Alpha. Grayson, Stacy và Larien thậm chí đã sở hữu đôi mắt màu tím ngay từ khi lọt lòng. Chính vì thế, ông càng phải quản lý Pheromone của chúng một cách triệt để hơn, và luôn nỗ lực không ngừng để ngăn chặn những đứa trẻ bị khiếm khuyết về mặt cảm xúc do ảnh hưởng của Pheromone sẽ vô tình làm hại người khác.
Mặc dù vậy, có vẻ như có những chuyện không thể chỉ dựa vào ý chí của con người mà kiểm soát được. Hồi tưởng lại sự cố năm xưa khi bọn trẻ còn nhỏ, suýt chút nữa đã lấy mạng Koi, Ashley bất giác trút một tiếng thở dài nặng nề. Nhắm mắt lại, một tay xoa xoa vầng trán, ông khẽ nói với Koi đang nhìn mình đầy lo lắng.
“Anh đi đón Bliss đây, em cứ đợi ở đây nhé.”
“Vâng.”
Bỏ lại Koi vừa gật đầu phía sau, ông bắt đầu sải bước thật nhanh. Lúc này đã sắp sang nửa đêm, sảnh tổ chức tiệc vẫn ồn ào với tiếng nhạc xập xình hòa lẫn tiếng người nói cười huyên náo. Rất nhanh sau đó, Ashley đã tìm thấy Bliss, cả gia đình cùng nhau lên xe trở về nhà.
Sau khi được ăn thỏa thích món kem yêu thích và ngủ một giấc thật say, phải đến sáng hôm sau, Bliss mới bắt đầu òa khóc nức nở.
“Oa oa oa, mắt con không mở lên được nữaaaa!”
Nhìn Bliss gào khóc ầm ĩ, Koi hoảng hốt không biết làm sao, trong khi những đứa anh em khác thì lại tò mò bu quanh, xúm xít săm soi gương mặt cậu. Con mắt hôm qua bị Bliss dùng hết sức bình sinh đấm vào, giờ đây đã bầm tím và sưng vù lên nhường này.
“Oa oa oa, hức hức hức.”
“Đừng khóc nữa, Bee. Khóc nữa là mắt sưng to hơn đấy.”
“Oa oa oaaa.”
Koi tìm mọi cách để dỗ dành, nhưng Bliss lại càng khóc to hơn. Sau khi báo cáo tình hình cho Ashley, Koi cố gắng dỗ dành để thay quần áo cho Bliss, thậm chí còn dỗ cậu ăn xong bữa sáng, nhưng đến tận lúc đó thằng bé vẫn không ngừng khóc.
“Hức, nấc, hức.”
Rốt cuộc, ngay cả khi đã quay trở về phòng, nhìn cậu út vừa sụt sịt mũi vừa dùng nắm đấm dụi dụi vào bầu mắt sưng húp, Koi đành bất lực thở dài.
“Không sao đâu, Bliss. Con nín khóc là sẽ nhanh khỏi thôi mà.”
“Nấc, nấc. Nấc.”
Nghe lời Koi, thằng bé cố nín thở để kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào nhưng tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Thừa hiểu Bliss đã cố gắng nín khóc từ nãy đến giờ, Koi chỉ biết xót xa nhìn con.
“Đây, Bee. Kẹo caramel này.”
Cố tình chìa món đồ ăn vặt ra để thu hút sự chú ý của con, Bliss liếc nhìn một cái rồi ngay lập tức ngoảnh mặt đi chỗ khác.
“Bee, đừng như thế mà, ăn thử một viên đi. Nhé?”
Mặc cho giọng điệu dỗ dành ngọt ngào của Daddy, Bliss vẫn không hề nhúc nhích, nhưng Koi đã nhìn thấy tất cả. Trái ngược với cái đầu đang bướng bỉnh quay đi là đôi mắt đang len lén liếc nhìn sang bên này.
Khó khăn lắm mới nhịn được cười, Koi tiếp tục dịu dàng dỗ dành.
“Kẹo caramel ngọt ngào mà con thích nhất đây này, con không muốn ăn sao?”
Ưực.
Bliss nuốt nước bọt cái ực. Bao nhiêu đau đớn, sợ hãi và buồn bã phút chốc bay biến sạch, trong đầu cậu lúc này chỉ ngập tràn hình ảnh viên kẹo caramel. Bliss lén lút đảo mắt, nhìn trộm viên kẹo thêm một lần nữa. Khi Koi bóc vỏ kẹo rồi đặt viên caramel lên lòng bàn tay chìa ra trước mặt, cậu nhóc im lặng như đang đắn đo suy nghĩ.
Tất nhiên, sự do dự đó chỉ tồn tại trong chớp mắt. Bliss rụt rè vươn tay ra, cả cơ thể cũng thuận theo tự nhiên mà xoay hẳn về phía Koi. Khóe miệng tự động hé mở thành tiếng “Hề hề”, đến mức nước miếng cũng rỉ ra. Cậu nhóc vội vã lấy tay quệt miệng, chộp lấy viên kẹo trên tay Koi rồi tóm gọn vào miệng.
“Ngon quá đi mất.”
Vị ngọt ngào lan tỏa khắp khoang miệng khiến tâm trạng Bliss nhanh chóng tốt lên trông thấy. Nhìn cậu bé áp hai tay lên má với vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc, Koi cũng an lòng mà bật cười.
“Thấy Daddy nói đúng không, ăn vào là thấy tốt hơn hẳn mà?”
Trước câu hỏi của Koi, Bliss “Vâng” một tiếng, gật gật đầu rồi ngay lập tức hỏi lại.
“Daddy, con ăn thêm một viên nữa được không?”
Cúi xuống nhìn ánh mắt đầy mong đợi của con, Koi mỉm cười.
“Không, không được đâu.”
Bliss lập tức xị mặt, tiu nghỉu cúi gầm xuống. Biết ngay là không được mà.
Bình thường, vì lo lắng lũ trẻ bị sâu răng nên Koi rất hạn chế cho ăn vặt, thế nên kẹo caramel hôm nay đã là một đặc ân lắm rồi. Cộng thêm tình huống hôm qua cũng tương tự, thằng bé đã ăn quá nhiều kem, nên sự thật là tỷ lệ hôm nay được ăn vặt gần như bằng không. Dù mắt đã sưng húp như mắt ếch, nhưng nghĩ lại thì thấy mình cũng đâu có lỗ lã gì, Bliss bắt đầu tận hưởng, nhấm nháp từng chút một viên kẹo trong miệng.
“Haaa.”
Cứ tưởng là đã ngậm chậm lắm rồi, thế mà viên caramel đã tan biến trong miệng từ lúc nào. Ngay lập tức, bờ vai Bliss lại thõng xuống.
“Cuộc đời con sao mà u ám quá.”
“Con nói gì cơ?”
Đúng lúc Koi đang kinh ngạc định hỏi lại, thì chợt có tiếng gõ cửa vang lên. Vừa quay đầu lại, cửa phòng mở ra, Ashley đã đứng lù lù ở đó.
“Đến giờ rồi, Koi.”
“A, vâng.”
Koi lóng ngóng đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Giờ này đáng lẽ Ashley đã phải đến công ty rồi, việc ông vẫn còn ở đây chỉ có một lý do duy nhất. Đó là vì có khách dự kiến sẽ đến thăm. Nghĩ đến việc phải nhanh chóng thay quần áo và chuẩn bị đón khách, Koi đành phải chuyển chủ đề.
“Bee, hôm nay nhà mình có vị khách rất quan trọng đến thăm. Con sẽ ngoan ngoãn ở yên trong phòng đúng không?”
“Khách ạ?”
Trước câu nói bất ngờ đó, Bliss tò mò hỏi lại, Koi liền “Ừ” một tiếng rồi gật đầu.
“Hôm nay Bee đang không khỏe nên cứ ở trong phòng nghỉ ngơi nhé. Nếu cần gì thì con cứ bảo April….”
Dặn dò thêm vài câu, Koi xoa đầu con trai rồi bước ra khỏi phòng.
“Phù.”
Ngay khi Koi vừa đóng cửa lại và vô thức thở phào nhẹ nhõm, một câu hỏi đã bay tới.
“Sao rồi? Bliss thế nào?”
“À, vâng. Thằng bé cũng bình tĩnh lại rồi. Chắc là không sao đâu.”
Nói đoạn, ông cau mày tiếp lời.
“Bliss bảo cuộc đời thằng bé thật u ám.”
“Em nói gì cơ?”
Nghe thấy một câu nói quá đỗi bất ngờ, Ashley cũng nhíu mày hỏi lại.
“Em cũng không biết nữa, thằng bé học được câu đó ở đâu không biết.”
Nhìn Koi lắc đầu thở dài, Ashley có vẻ trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi lập tức chuyển chủ đề.
“Trước mắt cứ đi thôi, muộn rồi.”
“A, vâng.”
Nắm lấy bàn tay Ashley đang chìa ra, Koi vội vã sải bước gần như chạy bộ để bắt kịp tốc độ của người kia, lúc này mới nhớ ra mà hỏi.
“Vị khách hôm nay đến thăm, quan trọng lắm sao anh?”
Ashley trả lời ngắn gọn.
“Đúng vậy, quan trọng.”
Ra là vậy, Koi gật gật đầu, cố gắng nhớ lại những thông tin mà Ashley đã nói vào ngày hôm qua. Nghe nói những vị khách đến thăm hôm nay là giới quý tộc đến từ Anh quốc, gồm ba người: vợ chồng Công tước đương nhiệm và cậu con trai cả – người sẽ kế thừa gia tộc. Vì Ashley chỉ nói với Koi bấy nhiêu thôi nên ông đang cảm thấy khá lo lắng.
0 Bình luận