Bạn không có cảnh báo nào.

    Thế là thằng bé tự nhiên vòng tay ôm riết lấy cổ anh, rồi rúc cằm vào vai anh mà nũng nịu. Cũng không quên phát ra mấy tiếng rên rỉ nhỏ “Ưm, ưm”.

    Một đứa trẻ lớn lên trong vòng tay yêu thương vô bờ bến.

    Mỗi lần nhìn Bliss, anh lại thấy thấm thía câu nói đó. Bản thân Cassian cũng lớn lên trong nhung lụa, chẳng thiếu thốn thứ gì. Bố mẹ anh hiếm hoi mới có được tình cảm mặn nồng đến vậy, và họ cũng dành cho anh tình yêu thương vô điều kiện, nên anh cũng chẳng có gì phải phàn nàn.

    Thế nhưng, Bliss lại có gì đó rất khác biệt. Thằng bé luôn biết cách đền đáp lại tình yêu thương nhiều hơn những gì mình nhận được. Có lẽ vì thế mà dù có tức giận sôi máu đến mấy, cuối cùng anh cũng phải mủi lòng tha thứ cho thằng bé.

    Ngay lúc này cũng vậy. Dù đang phải làm “cu li” bế Bliss về phòng, khóe môi Cassian vẫn vương một nụ cười khó nhận ra.

    “Ưm, Cassian…?”

    Chắc là đang lơ mơ tỉnh giấc, thằng bé lẩm bẩm gọi tên anh. Cassian vỗ vỗ nhẹ vào lưng nhóc tì như muốn dỗ dành ‘Ngủ tiếp đi em’ rồi đi thẳng về phía phòng Bliss.

    Chuyện đó với chuyện để thằng nhóc này ngủ lại phòng mình là hai việc hoàn toàn khác nhau.

    Nhẹ nhàng đặt Bliss xuống giường, anh rón rén bước ra ngoài, đi nhón gót để không phát ra tiếng động. Trở về phòng, đương nhiên anh không quên khóa trái cửa lại, nhờ thế mà đêm đó Cassian mới có được một giấc ngủ ngon lành sau chuỗi ngày bị “khủng bố”.

    Sáng hôm sau, xuất hiện trên bàn ăn sáng là một Bliss với khuôn mặt phụng phịu, môi chu ra cả tấc, má phồng lên như cái bánh bao. Thấy bộ dạng hờn dỗi đó của cậu nhóc, Công tước phu nhân ngạc nhiên hỏi.

    “Sao thế Bliss? Có chuyện gì làm con không vui à?”

    “Có ạ. Nhưng mà là bí mật cơ.”

    Miệng thì nói vậy nhưng đôi mắt ngập tràn sự oán hận của Bliss lại phóng thẳng những tia sét về phía Cassian không trượt phát nào. Công tước phu nhân nhìn sang con trai như thể muốn đòi một lời giải thích, nhưng Cassian lại mang vẻ mặt sảng khoái, ăn sạch sành sanh ba đĩa thức ăn rồi đứng dậy khỏi bàn.

    “Hôm nay con có việc bận nên xin phép đi trước ạ.”

    “Cái thằng này….”

    Công tước phu nhân còn định nói thêm thì Bliss đã vội vàng lấy khăn ăn quệt vội miệng rồi nhảy phốc xuống khỏi ghế. Nhận ra mình vừa có hành động thất lễ, cậu nhóc vội quay lại, cúi đầu chào Công tước phu nhân.

    “Cháu cũng xin phép đi trước đây ạ. Cassian, đợi em với Cassian!”

    Nhìn bóng dáng đứa trẻ lật đật chạy theo con trai mình, Công tước phu nhân lại một lần nữa buông tiếng thở dài.

    ***

     

    “Khóa cửa thì quá đáng lắm rồi đấy nhé!”

    Bliss lẽo đẽo bám theo Cassian, hét lên đầy uất ức. Sáng sớm vừa mở mắt ra, cậu nhóc đã nhận ra ngay mình đang nằm ở đâu. Và đương nhiên, cũng chẳng khó để đoán ra ai là kẻ đã lén lút “di dời” mình về đây.

    Nhưng thế vẫn chưa đủ tức. Vội vàng chạy sang phòng Cassian để tìm, phát hiện ra cửa phòng đã bị khóa trái, Bliss cảm thấy như mình vừa bị phản bội một cú chí mạng. Và bây giờ đây.

    “Em chỉ định sang chào buổi sáng thôi mà anh khóa cửa làm gì!”

    “Tự tiện vào phòng người khác khi chưa được cho phép là vô cùng thất lễ đấy, Bliss à.”

    Cassian ung dung buông một câu răn dạy đầy tính triết lý cho đứa trẻ. Nhưng anh còn việc quan trọng phải làm. Hôm nay anh có một lịch trình kín mít. Phải chuẩn bị rất nhiều thứ cho “sự kiện” trọng đại đó.

    Tất nhiên, việc đầu tiên cần làm là phải cắt đuôi cái cục nợ nhỏ bé này đã.

    “Bliss này, em còn nhớ chuyện lúc trước anh nói không?”

    “Ơ, hả?”

    Bị Cassian đột ngột chuyển chủ đề, Bliss đang định cãi lý cũng phải khựng lại, Cassian nói tiếp.

    “Anh bảo sẽ đưa em đi ngắm chim mà. Mai tụi mình đi nhé, được không?”

    “Ngắm chim á?”

    Đúng rồi ha, mình có nói chuyện đó!

    Chuyện từ gần 2 tuần trước rồi nên cậu nhóc cũng quên béng mất. Nhìn khuôn mặt xị xị bỗng chốc bừng sáng, Cassian thầm nghĩ ‘Trẻ con đúng là dễ dụ’, rồi lên tiếng.

    “Hôm nay anh bận chuẩn bị cho ngày mai rồi, nên mai tụi mình hẵng đi nhé, chịu không? Hôm nay em cứ ở nhà xem nốt bộ phim hôm qua với phu nhân đi.”

    Hôm qua anh đã bị mẹ “mắng” cho một trận gần cả tiếng đồng hồ. Bà cứ cằn nhằn mãi cái việc anh bỏ bê khách quý để chạy nhông nhông ngoài đường. Cũng nhờ thế mà anh biết được hai “bà cháu” này đã bày trò gì ở nhà trong lúc anh vắng mặt….

    Thật ra, anh cũng có nỗi khổ tâm riêng. Anh đã phải tất bật ngược xuôi để thu dọn những hậu quả do mấy trò ngu ngốc mình gây ra trước đó. Phải sắp xếp lại lịch trình, hủy bỏ những cuộc hẹn không cần thiết, thậm chí còn phải đi gặp mặt từng người để xin lỗi, bận tối tăm mặt mũi. Nhưng đổi lại, anh dự định sẽ dành trọn vẹn tuần sau chỉ để chơi với Bliss.

    Vì thằng bé sắp sửa phải về nước rồi.

    “Ngắm chim chán lắm.”

    Bliss bĩu môi, phụng phịu đáp. Chắc chắn là dỗi rồi đây. Cassian bật cười, đưa tay bóp nhẹ mũi cậu bé.

    “Vui lắm đấy, cứ chờ xem.”

    “Đã bảo là chán lắm mà!”

    “Được rồi Bliss. Anh đi đây.”

    Mặc kệ Bliss vẫn đang giãy nảy lên vì tức giận, Cassian chỉ bỏ lại một câu chào ngắn gọn rồi quay gót rời đi. Rốt cuộc, Bliss chỉ còn biết đứng chôn chân tại chỗ với cái môi chu ra một cách bất lực.

    ***

     

    Hứ, cái đồ tồi tệ.

    Trời đã bắt đầu chập choạng tối nhưng Bliss vẫn nằm ườn trên giường, cục tức trong bụng vẫn chưa tiêu tan. Cassian vẫn chưa về. Cậu nhóc lại phải trải qua một ngày dài lê thê và chán ngắt.

    …Buồn quá đi.

    Đúng lúc cậu đang thút thít nhớ Papa, Daddy cùng các anh chị em ở nhà. “Sụt”, đang lấy tay quệt mũi thì cậu chợt nghe thấy một âm thanh lạ.

    “Lạch cạch, lạch cạch”, tiếng động phát ra từ ngoài cửa khiến Bliss đang ôm gối bực dọc cũng phải nghiêng đầu tò mò. Tiếng gì vậy nhỉ?

    Vốn bản tính tò mò không thể nào kìm nén được, cậu nhóc liền tung chăn nhảy phốc xuống giường, chạy ra mở cửa. “Hự”, vừa mở hé cửa thò đầu ra, cậu liền thấy bóng một người hầu đang kéo theo chiếc vali cồng kềnh.

    “Ơ.”

    Ngơ ngác chớp mắt vài cái, Bliss lập tức chạy đuổi theo.

    “Chú ơi! Chú gì ơi! Cái đó ấy ạ!”

    Nghe tiếng gọi thất thanh, người hầu dừng bước, quay lại chờ Bliss. Chạy đến trước mặt người hầu, Bliss đi một vòng quanh chiếc vali, săm soi rồi hỏi dồn dập.

    “Đây là cái gì thế ạ? Vali của Cassian sao? Chú định mang đi đâu đấy? Cassian sai chú mang đi ạ?”

    Trước một tràng câu hỏi dồn dập của cậu nhóc, người hầu điềm tĩnh đáp.

    “Cậu chủ đang ở phòng Công tước phu nhân ạ. Cậu ấy bảo sắp ra ngoài nên sai tôi mang vali ra xe trước.”

    “Ra ngoài luôn ạ? Bây giờ á?”

    Bliss kinh ngạc hỏi lại, người hầu gật đầu “Vâng” một tiếng rồi cúi người chào.

    “Vậy tôi xin phép đi làm nhiệm vụ đây ạ….”

    Bliss đứng nhìn theo bóng lưng người hầu sải bước khuất dần. Hiện tại Cassian đang gặp Công tước phu nhân. Chắc là ở trong phòng phu nhân rồi? Bliss ngoái đầu nhìn về phía phòng phu nhân một lát rồi lại quay sang nhìn theo hướng người hầu vừa đi khỏi. Đằng nào thì lát nữa Cassian cũng ra xe mà. Giờ mình có đến phòng phu nhân cũng….

    Đúng rồi, là nó!

    Đột nhiên một ý tưởng tuyệt vời lóe lên trong đầu cậu nhóc. Không chần chừ thêm giây phút nào nữa, Bliss cong giò chạy thục mạng về hướng người hầu vừa biến mất.

    ***

     

    Công tước phu nhân mang vẻ mặt sượng trân nhìn cậu con trai quý tử. Vừa mới gọi nó vào phòng là nó đã nhấp nhổm định chuồn đi mất rồi.

    “Rốt cuộc con mời khách đến nhà rồi bỏ mặc người ta đi chơi suốt là thế nào hả.”

    Trước lời quở trách của mẹ, Cassian đã chuẩn bị sẵn bài cãi.

    “Con đã bảo là vì có hẹn nên không hủy được mà mẹ. Lịch trình con đã lên từ trước rồi. Với lại, ngay từ đầu cái việc thằng bé đó đến đây cũng đâu nằm trong dự tính của con. Con đã cố gắng hết sức rồi cơ mà.”

    Lời anh nói chẳng sai điểm nào, ngặt nỗi câu chữ nào nghe cũng chói tai. Công tước phu nhân vẫn giữ vẻ mặt không mấy vui vẻ, tiếp tục cằn nhằn.

    “Đã thế lại còn đòi ngủ lại ngoài đường nữa chứ. Cái trò vô gia cư đó….”

    “Mẹ cứ coi như con đi thị sát lãnh địa đi. Đằng nào cũng là cắm trại trong khuôn viên nhà mình mà.”

    Cái này cũng đúng luôn. Chỉ có điều, khu rừng ven hồ nằm ở rìa lãnh địa đó vốn bị bỏ hoang từ đời nào rồi, khác gì đất hoang đâu cơ chứ.

    “Hàaaa.”

    Rốt cuộc, nhận ra mình chẳng thể nào bẻ gãy được sự bướng bỉnh của cậu quý tử, Công tước phu nhân đành nhíu mày, đổi giọng hỏi.

    “Con thấy ổn thật không đấy, Cassian? Không có gì nguy hiểm chứ?”

    Nhìn vẻ mặt đầy lo lắng của mẹ, Cassian thản nhiên đáp.

    “Mẹ đừng lo, con đã chuẩn bị kỹ càng hết rồi.”

    “Nếu con đã quyết tâm như vậy thì mẹ cũng đành chịu thôi. Đi đường cẩn thận nhé.”

    Cuối cùng Công tước phu nhân đành đầu hàng, nhưng cũng không quên nghiêm giọng cảnh cáo thêm một câu.

    “Nhưng mà nhớ đấy, đây là lần cuối cùng con được đi chơi rong kiểu này đấy nhé. Bliss buồn lắm rồi đấy. Nhìn thằng bé lủi thủi một mình tội nghiệp lắm.”

    Bà buông một tiếng thở dài ngắn ngủi rồi nói tiếp.

    “Ít nhất trong những ngày còn lại, hãy quan tâm đến Bliss một chút. Dành thời gian chơi với thằng bé đi con.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú