Bạn không có cảnh báo nào.

    “Cassian, Cassian?”

    Tiếng gọi kéo anh bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, vội vã ngẩng đầu lên. Eina đang nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu. Thấy Cassian giật mình bối rối, Eina cười gượng gạo.

    “Anh sao thế? Nãy giờ trông anh cứ như đang để tâm hồn treo ngược cành cây ấy.”

    “Tôi vẫn đang nghe đây.”

    Chết dở, trả lời nhanh quá đâm ra lộ liễu. Quả nhiên Eina hơi nhíu mày. Cassian khẽ hắng giọng “Hưm”, nhanh chóng lèo lái sang chuyện khác.

    “Thế tóm lại là, hiện tại đã có ai đồng ý rót vốn đầu tư chưa?”

    “À, ừm….”

    Đúng như dự đoán, Eina ngập ngừng không trả lời được ngay. Biết ngay mà, Cassian thầm nghĩ, nhìn cô bạn thân đang lúng túng nở nụ cười gượng.

    “À, thì, cũng có nhiều người tỏ ra hứng thú lắm… hay là anh trực tiếp gặp mặt anh ấy để nghe trình bày xem sao? Gặp rồi chắc chắn anh cũng sẽ tin tưởng anh ấy thôi.”

    Lý do Eina nhiệt tình chèo kéo anh đến vậy quá rõ ràng. Chỉ cần tung tin ‘Bá tước Heringer đã đầu tư’, việc thu hút sự chú ý và kêu gọi vốn từ những người khác sẽ dễ như trở bàn tay.

    Vấn đề là Cassian chẳng có hứng thú mảy may nào với cái mớ bòng bong đó.

    “Eina này, xin lỗi phải nói thẳng nhưng ba cái chuyện mò kim đáy biển tìm kho báu tàu đắm đó chẳng đáng tin chút nào đâu.”

    Bị từ chối thẳng thừng một cách phũ phàng, Eina vội vã níu tay anh nài nỉ.

    “Đừng thế mà Cassian… nể tình bạn bè, anh cứ gặp anh ấy một lần thôi, tôi xin anh đấy.”

    “Tôi xin lỗi, Eina.”

    Dù chuông báo thức chưa kêu nhưng nán lại chừng này là quá đủ rồi. Cassian quay người định bước đi.

    “Hẹn gặp lại cô sau.”

    Chẳng hiểu sao trong lòng cứ bồn chồn không yên. Chắc là do lo lắng vì để cái hạt đậu phộng hay gây rắc rối đó ở lại một mình. Tốt nhất là nên quay lại nhanh thôi. Nghĩ vậy, anh toan cất bước thì.

    “Khoan đã, Cassian! Đợi đã!”

    Eina hớt hải chạy theo níu tay anh lại.

    ***

    “Nấc.”

    Bliss lại nấc cụt, hai vai rung lên. Vội vàng lấy tay bụm miệng nín thở nhưng lại phản tác dụng. Lượng cồn nãy giờ còn đang rình rập trong cơ thể bỗng chốc tăng tốc, chạy rần rần trong từng mạch máu.

    “Hàaaa, nấc.”

    Mới mở miệng hớp tí dưỡng khí vì ngộp thở, tiếng nấc lại bật ra. Hết cách, Bliss đành đứng đực ra đó dáo dác nhìn quanh. Có chỗ nào vắng vẻ để nghỉ ngơi một lát không nhỉ?

    “Á, xin lỗi ạ.”

    Vừa định quay lưng bỏ đi thì vô tình va phải một người đàn ông đứng gần đó. Theo phản xạ, Bliss rối rít xin lỗi rồi ngẩng đầu lên, đập vào mắt cậu là một nhóm đàn ông đang nhìn cậu chằm chằm.

    “À, không, không sao. Cậu đi một mình à?”

    Một người trong đám đó cười hỏi. Một mùi hương thoang thoảng xộc vào mũi. Là Pheromone sao? Trực giác Bliss mách bảo. Mùi Pheromone của Cực Alpha và Alpha bình thường khác hẳn nhau. Nếu Pheromone của Cực Alpha là một thứ hương thơm ngọt ngào đến nghẹt thở, có thể làm lu mờ lý trí, thì mùi của Alpha lại nhạt nhòa và êm dịu hơn rất nhiều. Sở dĩ cậu thấy mùi hương của bọn họ nhạt nhẽo chắc là do đã quen ngửi thứ Pheromone nồng nặc của những người thân trong gia đình rồi.

    Thấy Bliss chớp chớp đôi mắt lờ đờ vì say rượu đứng im không nói gì, một gã khác lên tiếng gạ gẫm.

    “Nếu đi một mình thì ra đây chơi chung với bọn này đi? Bọn này cũng đang chán quá đây.”

    “Từ từ đã nào. Nhìn cậu ta quen quen, hình như là bạn đồng hành của Cassian thì phải.”

    Đột nhiên một gã khác xen vào. Cả đám lập tức quay sang nhìn gã đó rồi lại đồng loạt chĩa ánh mắt về phía Bliss.

    “Thật á? Là người của Cassian á?”

    Một gã hỏi lại, gã vừa lên tiếng gật đầu khẳng định.

    “Đi cùng Cassian mà. Lúc nãy tao vừa thấy cậu ta chào hỏi Nam tước Tamon cùng Cassian xong.”

    “À, ra là vậy…?”

    Vừa nghe đến cái tên Cassian, sự hứng thú của cả đám lập tức nguội lạnh. Bọn chúng lơ đễnh nhìn nhau rồi quay lưng lại, bơ đẹp Bliss như chưa hề quen biết. Thấy Bliss vẫn đứng ngơ ngác, một gã quay lại hỏi.

    “Nhưng sao lại đứng đây một mình? Cassian đâu rồi?”

    Câu hỏi bất ngờ khiến Bliss khựng lại, cậu cắn chặt môi dưới. Nhớ lại chuyện lúc nãy, cục tức lại dội lên tận cổ. Nhìn bờ vai run run, nhịp thở hồng hộc của Bliss, bọn đàn ông tò mò quay lại nhìn chằm chằm.

    “Cái tên khốn đó, bỏ tôi lại chạy theo gái rồi.”

    “Cái gì?”

    “Cassian á?”

    Câu nói của Bliss như thỏi nam châm thu hút sự chú ý của cả đám. Đám đàn ông nhao nhao lên, tranh nhau hỏi dồn dập với vẻ mặt đầy vẻ hóng hớt.

    “Đi với gái á, ai cơ?”

    “Sao cậu lại đi cùng hắn ta? Hai người có quan hệ gì vậy?”

    “Từ từ kể nghe xem nào. Hết rượu rồi à? Lấy thêm ly nữa đi.”

    “Này, anh phục vụ. Lại đây.”

    Một gã giơ tay gọi, người phục vụ đang đi ngang qua vội vã tiến lại. Gã nhấc một ly sâm panh từ khay đưa cho Bliss.

    “Nào, uống đi. Cạn ly nhé.”

    “Cạn ly á?”

    Tại sao? Bliss nghiêng đầu thắc mắc, một gã khác cười hì hì giải thích.

    “Thì để ăn mừng chúng ta làm quen chứ sao.”

    À, ra là vậy. Bliss gật gù đồng ý, gã kia quay sang nhìn đám bạn.

    “Nào, anh em cạn ly. Mà cậu tên gì nhỉ?”

    “Là Bli, Blair ạ.”

    Bliss vội vàng đính chính, gã kia gật đầu rồi hô to.

    “Nào, nâng ly vì Bli Blair!”

    Lũ chó đẻ.

    Mải nốc cạn ly rượu trong nháy mắt, đám đàn ông chẳng mảy may để ý đến khuôn mặt đang dần tối sầm lại của Bliss.

    “Mà này.”

    Một gã cầm ly rượu không trên tay, nhìn Bliss chằm chằm, cất lời.

    “Rốt cuộc cậu với hắn ta có quan hệ gì thế?”

    Nói sao bây giờ. Bliss cuống cuồng vắt óc suy nghĩ. Chắc do lúc nãy não bộ hoạt động quá công suất nên giờ các nơ-ron thần kinh đình công hết sạch, chẳng nảy ra được cái lý do nào cho hợp lý.

    “Dạ, thì là, chuyện là….”

    Thấy Bliss cứ ấp a ấp úng, vò đầu bứt tai mãi không ra chữ nào, một gã cười cợt nhả châm chọc.

    “Chắc không phải là cái loại bạn giường đâu nhỉ.”

    “Dạ?”

    Ý gì đây? Thấy Bliss lại chớp mắt ngơ ngác, một gã khác xen vào.

    “Chuyện đó là không thể nào, cái thằng Cassian đó, bị liệt dương mà.”

    Cái gì cơ?

    Bliss há hốc mồm, trợn tròn hai mắt kinh ngạc. Mặc kệ biểu cảm sốc toàn tập của Bliss, đám đàn ông vẫn tiếp tục rôm rả bàn tán.

    “Cũng phải. Có bao giờ thấy hắn ta lên giường với con nào đâu.”

    “Chắc là vì vụ con Eina hả? Con bé đó là người cuối cùng hắn cặp kè đúng không?”

    “Không phải đâu. Hình như sau đó có quen ai đó một thời gian ngắn thì phải?”

    “Quan tâm làm gì. Dù sao thì cũng gần chục năm rồi đúng không? Hay lâu hơn nhỉ? Nói chung là cái tin hắn ta “ăn chay” lâu năm là có thật mà.”

    “Chục năm á, đùa à. Nhịn chừng đó chắc thằng nhỏ teo tóp, rụng rời luôn rồi.”

    “Thật hay giả ai mà biết được. Ai dám vạch quần ngài Bá tước Heringer ra kiểm tra xem thằng nhỏ có bình yên vô sự không cơ chứ?”

    “Nói tóm lại là nếu hắn ta không có khả năng nối dõi tông đường thì gia tộc Công tước coi như tuyệt tự tuyệt tôn rồi.”

    “Bởi thế tao mới phải cật lực gieo rắc hạt giống khắp nơi đây này. Tất cả là vì sự trường tồn của gia tộc đấy.”

    Câu đùa tục tĩu khiến cả đám cười phá lên. Giữa bầu không khí ớn lạnh, sởn gai ốc đó, Bliss chun mũi ghê tởm, một gã bỗng lên tiếng.

    “Nhìn cái bản mặt lúc nào cũng vênh váo, ra vẻ ta đây thanh cao của thằng chả là ngứa mắt rồi, tao chỉ muốn cho nó một bài học nhớ đời thôi.”

    “Chuyện nhỏ, thiếu gì cách.”

    “Chuẩn. Ví dụ như rủ đi săn chung chẳng hạn.”

    “Nhiều khi hoa mắt tưởng thú rừng mà lỡ tay nướng nhầm bạn đi săn cũng là chuyện bình thường ở huyện mà.”

    Cả đám lại rú lên cười hô hố. Tụi nó tưởng thế là vui lắm chắc, nhưng Bliss thì chẳng thấy buồn cười tí nào. Một gã vừa nốc rượu vừa hùng hồn tuyên bố.

    “Cứ chống mắt lên mà xem. Tao thề sẽ có ngày tao chà đạp cái lòng kiêu hãnh của nó xuống tận bùn lầy cho xem.”

    Hả?

    Nghe đến đây, tai Bliss dựng đứng lên. Cậu ngước nhìn gã đàn ông đang cười khẩy tuyên bố chắc nịch.

    “Nhất định tao sẽ bắt cái thằng Cassian Strickland đó phải quỳ gối phủ phục dưới chân tao. Bắt nó phải dập đầu lạy lục xin tha mạng.”

    Mày á?

    Ngay giây phút đó, một ngọn lửa bùng lên dữ dội trong đáy mắt Bliss. Mày vừa sủa cái quái gì thế hả? Cơn say bỗng chốc bốc lên tận đỉnh đầu, đầu óc quay cuồng. Cái gã điên này dám nuôi cái mộng tưởng viển vông, cấm kỵ đó ư. Kẻ duy nhất trên đời này có tư cách khiến Cassian phải quỳ gối xin tha chỉ có thể là Bliss Miller này thôi. Chứ không phải cái loại ếch ngồi đáy giếng như mày. Cái gì cơ? Quỳ gối lạy lục mày á?

    Cái đồ tép riu không biết tự lượng sức mình này dám…!

    Và rồi, ngay khoảnh khắc đó. Hình ảnh người nhạc công vĩ cầm của ban nhạc bất chợt lọt vào tầm ngắm của cậu.

    ***

    Chuyện quái gì thế này.

    Cassian cau mày khó chịu, Eina vẫn đang bám chặt lấy cánh tay anh, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.

    “Cassian à, hay là anh cứ cho anh ấy mượn danh tiếng của anh được không? Tôi chỉ bảo là Bá tước Heringer có hứng thú với dự án thôi. Xin anh đấy, giúp tôi lần này thôi, nha?”

    Cassian nhìn cô bạn thân bằng ánh mắt chứa đầy sự phức tạp. Nếu Bá tước Layrock mà chứng kiến cảnh cô con gái út cưng như trứng mỏng của mình phải khúm núm đi ăn xin từng đồng vốn đầu tư thế này, chắc ông ấy lên cơn đau tim đột quỵ mất. Cassian cũng cạn kiệt kiên nhẫn, không muốn lãng phí thời gian thêm nữa.

    “Tỉnh mộng đi Eina.”

    Anh lạnh lùng quát thẳng vào mặt cô bạn.

    “Cái thằng đó là một tên lừa đảo chuyên nghiệp. Cô bớt ảo tưởng sức mạnh lại và nhìn thẳng vào thực tế đi.”

    “Cái gì….”

    Hai má Eina đỏ lựng lên vì xấu hổ. Đúng lúc đó, chuông báo thức reo vang. Cassian tắt báo thức, quay mặt đi, né tránh ánh mắt đang chất chứa sự nhục nhã và phẫn nộ tột độ của Eina. Giờ là lúc phải đi thật rồi. Không thể vứt cái hạt đậu phộng đó ở lại một mình lâu hơn được nữa. Đang định nhấc chân thì.

    “Á á á!”

    Một tiếng thét thất thanh xé toạc không gian, kèm theo đó là âm thanh “Xoảng xéng” chát chúa vang lên từ phía sảnh chính của buổi tiệc.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú