Bạn không có cảnh báo nào.

    Chỉ tưởng tượng đến cảnh một người đàn ông cao hơn 2 mét phải co rúm người lại, chui tọt vào cái trò chơi bé xíu xiu này để chơi cùng con trai thôi cũng đủ khiến Cassian chóng mặt.

    Trời đất ơi, Ashley Miller….

    Sự thật phũ phàng rằng chủ nhân của ‘Gia tộc có sức ảnh hưởng bậc nhất nước Mỹ’ lại đang phải sống một cuộc đời gian truân, vất vả đến mức không tưởng này bỗng chốc đánh sập mọi ý chí phản kháng trong anh.

    Đúng rồi, đến cỡ Ashley Miller mà còn phải chịu đựng cảnh này thì mình là cái thá gì cơ chứ.

    Vừa ngậm ngùi tự kiểm điểm bản thân, Cassian vừa lầm lũi bước lên chiếc tàu hải tặc. Anh khó khăn phớt lờ tiếng gào thét của lý trí: ‘Cái hạt tiêu trước mặt là con ruột của ông ta cơ mà, rõ ràng trường hợp của ông ta và mình hoàn toàn khác nhau’. Bởi lẽ, đứng trước một ‘Ashley Miller’, anh cũng chỉ là ‘một thằng nhóc thừa kế tước vị Công tước quèn’ mà thôi. Sức nặng dồn về một bên khiến chiếc tàu chao nghiêng về phía Cassian, Bliss bị hất văng lên cao liền bật cười lanh lảnh “Kyahaha”.

    “Vui quá đi! Cassian, thắt dây an toàn nhanh lên. Nhanh lên! Nguy hiểm lắm đấy!”

    Trước tiếng hối thúc kèm theo cái dậm chân bình bịch của cậu nhóc, anh đành thở dài, ngoan ngoãn cài dây an toàn y hệt như những gì Bliss đã làm. Cứ tự nhủ rằng Ashley Miller chắc hẳn cũng từng thắt cái dây này, thì chuyện này cũng chẳng có gì là to tát. Vừa thấy Cassian buông tay khỏi chốt cài an toàn, Bliss đã hưng phấn giơ bổng một cánh tay lên trời.

    “Vậy thì giờ xuất phátttt!”

    Nhận được tín hiệu, người hầu đang đứng túc trực liền nhấn nút khởi động máy móc. Và thế là, chiếc tàu hải tặc bắt đầu đu đưa theo những nhịp điệu đều đặn, vẽ nên một đường cung nhỏ xíu trên không trung. Bị nhốt trong con tàu hải tặc đang đung đưa nghiêng ngả lên xuống ở cái độ cao vỏn vẹn 15 độ chênh chếch ấy, Cassian chìm vào những suy nghĩ mông lung.

    Rốt cuộc nhân sinh là gì.

    Và rồi, hai người họ đã không bỏ sót bất kỳ một trò chơi nào ở đó, cứ thế leo lên rồi lại leo xuống. Đến lúc người hầu đến bẩm báo “Thưa ngài, Công tước dặn là đã đến lúc phải về rồi ạ”, thì cũng là lúc Cassian đang đắm chìm trong những suy nghĩ sâu xa về nguồn gốc hình thành vũ trụ.

    Chẳng biết từ lúc nào, phía xa xa, mặt trời đã dần khuất bóng.

    ***

     

    “Bọn con về rồi đây ạ!”

    Lúc Bliss tung cửa bước vào phòng khách – nơi những người lớn đang trò chuyện – và dõng dạc hô to, thì cũng đã ba, bốn tiếng đồng hồ trôi qua. Trái ngược với Bliss, người đã cày nát đủ mọi trò chơi mà vẫn chạy ùa vào phòng khách chào hỏi to rõ, chẳng hề có vẻ gì là thấm mệt, Cassian lết những bước chân nặng trĩu dọc hành lang, quầng thâm lộ rõ dưới mí mắt cùng khuôn mặt bơ phờ, rã rời. Trong lúc đó, Bliss đã sà vào lòng Daddy và bắt đầu liến thoắng.

    “Cassian không biết chơi mấy trò đó đâu ạ. Anh ấy cứ sợ rồi không chịu lên, nên con phải nắm chặt tay anh ấy rồi luôn miệng cổ vũ không sao đâu, không sao đâu. Nhưng chơi vài lần xong là anh ấy dạn dĩ hẳn ra…!”

    Nhìn bộ dạng hớn hở của đứa trẻ, bốn người lớn đều nở nụ cười mãn nguyện.

    “Có vẻ cháu đã chơi đùa rất vui vẻ với Cassian nhỉ.”

    Nghe Công tước hỏi, Bliss “Vâng” một tiếng rồi gật đầu lia lịa.

    “Đáng lẽ bọn con còn chơi được thêm nữa nhưng bị gọi về đó ạ. Cassian vừa mới bắt đầu quen với mấy trò đó thôi. Đáng lẽ phải rủ anh ấy ra chơi sớm hơn mới đúng. Chuyện đó thì hơi tiếc một chút. Nhưng mà không sao, lần sau lại chơi tiếp là được ạ.”

    Trước những lời lẽ tràn đầy phấn khích của cậu nhóc, người lớn vẫn giữ nụ cười trên môi, gật gù đáp ‘Ừ, ừ’. Vừa lúc đó, Cassian lết tới trước cửa sảnh tiếp khách, và phát hiện ra cái con quái vật nhí kia đang được bao vây giữa đám người lớn, cười tươi như hoa nở. Đúng lúc đó, Công tước lên tiếng hỏi.

    “Giỏi quá nhỉ. Chơi mấy trò đó cháu không thấy sợ sao?”

    “Không hề ạ!”

    Con quái vật nhí hào hứng hét lên.

    “Vì con là đàn ông mà. Nên con chơi dũng cảm lắm. Con còn bảo vệ cả Cassian nữa đấy!”

    Vợ chồng Công tước đồng loạt phóng ánh mắt mang ý vị ‘Thật vậy sao?’ về phía cậu con trai vừa mới bước vào. Thế nhưng, đôi mắt trũng sâu đờ đẫn vì kiệt sức của Cassian chỉ dán chặt vào họ, miệng lẩm bẩm một câu hoàn toàn chẳng ăn nhập gì.

    “Không phải bảo là đi về rồi sao….”

    Nhìn bộ dạng lờ đờ, thẫn thờ như người mất hồn của con trai, vợ chồng Công tước bối rối nhìn nhau, nhưng rồi cũng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản như đã hiểu ra vấn đề. Chơi với trẻ con đâu phải chuyện đùa. Vừa tự hào nhưng cũng vừa xót xa cho cậu con trai đang kiệt quệ sức lực, Công tước bèn quay sang Ashley, lên tiếng.

    “Vậy hôm nay chúng tôi xin phép cáo từ. Quả là một khoảng thời gian vô cùng thú vị.”

    Tiếp lời Công tước, phu nhân cũng nói.

    “Cảm ơn ngài đã mời chúng tôi đến. Chúng ta đã có những cuộc trò chuyện rất tuyệt vời. Hy vọng sẽ còn có cơ hội gặp lại ngài vào lần tới.”

    Sau những lời cảm ơn lịch thiệp, phu nhân khẽ gật đầu chào Ashley rồi đến Koi, và cuối cùng dừng ánh mắt ở Bliss. Bà nở một nụ cười hiền từ, nói thêm.

    “Thật vinh hạnh khi được gặp một cậu bé đáng yêu và kháu khỉnh thế này.”

    “Cảm ơn phu nhân.”

    Koi ngượng ngùng đỏ mặt nhưng cũng không giấu nổi nụ cười tự hào. Bầu không khí đang vô cùng tốt đẹp, những tưởng màn chào tạm biệt sẽ kết thúc êm thấm tại đây thì.

    “Cassian, anh đi về nhà á?”

    Bliss, người nhận ra tình hình muộn màng nhất, đột nhiên hét toáng lên hướng về phía Cassian. Cassian, người nãy giờ chỉ một lòng mong ngóng cái khoảng thời gian nhàm chán này mau mau kết thúc, chợt khựng lại, rồi quay sang với khuôn mặt bơ phờ, đáp lời một cách yếu ớt.

    “Tất nhiên là phải về rồi.”

    Câu trả lời đó khiến Bliss hoảng loạn trông thấy, hai mắt đảo liên hồi. Cứ như thể đây là một tình huống cậu hoàn toàn không thể lường trước được vậy. Thấy con trai như vậy, Koi dịu dàng khuyên nhủ.

    “Bee à, Cassian phải về nhà của anh ấy chứ. Còn đây là nhà của Bee mà.”

    Bliss hoàn toàn cứng họng. Daddy nói đúng. Bliss phải ở lại nhà của Bliss, còn Cassian thì phải về nhà của Cassian. Cậu thừa biết điều đó. Nhưng mà, nhưng mà.

    “Không muốn xa nhau đâu.”

    Bliss mếu máo, rơm rớm nước mắt lầm bầm. Làm sao có thể để người bạn mới quen mà cậu đã lỡ u mê quên lối về này cứ thế rời đi được chứ. Không thích, tuyệt đối không được! Dù rất thấu hiểu nỗi lòng của đứa con đang lắc đầu quầy quậy phản đối kịch liệt kia, nhưng họ cũng không thể cứ nhắm mắt chiều theo ý thằng bé được. Ashley nghiêm giọng trách mắng.

    “Đừng có nói mấy lời vô lý rồi ăn vạ nữa, Bliss. Nào, chào tạm biệt khách đi con. Nhanh lên.”

    Bị hối thúc liên tục, cái đầu nhỏ bé của Bliss bắt đầu nhảy số liên hồi. Nhìn thái độ của Papa và Daddy thì chắc chắn là không có chuyện họ sẽ chịu nghe lời cậu rồi. Vậy giờ phải làm sao đây? Làm thế nào để được ở bên cạnh Cassian lâu hơn nữa? Phải làm sao đây?

    A.

    Khoảnh khắc đó, một ý tưởng mang tầm vóc thiên tài lóe lên trong đầu Bliss. Chính là nó!

    Khuôn mặt mếu máo sắp khóc ban nãy lập tức bừng sáng nụ cười. Quay ngoắt đầu lại, Bliss hướng về phía Cassian – người nãy giờ vẫn đang lảng tránh ánh mắt của mọi người và chỉ chắp tay cầu nguyện cho mau chóng thoát khỏi chốn này – hét lên một câu chấn động.

    “Cassian, kết hôn với em đi!”

    Những âm thanh xôn xao, ồn ào nho nhỏ của màn chào hỏi bỗng chốc tắt lịm, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng bao trùm. Vợ chồng Công tước, Ashley và Koi, tất cả đều tròn xoe mắt sững sờ nhìn Bliss, thế nhưng người kinh hãi nhất trong số đó, không ai khác, chính là Cassian.

    …Em đang nói cái quái gì vậy, cái đồ nhóc con điên khùng này.

    Anh trân trối đứng đó không dám chớp mắt, khó nhọc lắm mới load được câu nói vừa rồi. Một giọt mồ hôi lạnh toát chảy dọc sống lưng.

    Tích tắc, tích tắc, tiếng kim giây của chiếc đồng hồ treo tường vang lên nặng nề. Dù chỉ mới vài giây ngắn ngủi trôi qua, nhưng sự im lặng lúc này dường như đang đè nặng lên đôi vai Cassian hơn bao giờ hết.

    “…Con nói cái gì cơ?”

    Người đầu tiên phá vỡ bầu không khí đó là Ashley. Nhờ vậy mà sự tĩnh lặng ngột ngạt đến khó thở mới bị đập tan, nhưng thay vào đó, một luồng không khí lạnh lẽo, rợn tóc gáy bắt đầu lan tỏa khắp xung quanh. Tình hình lại càng tồi tệ hơn.

    “Bee, con vừa nói cái gì vậy? Con có biết mình vừa nói gì không?”

    “Vâng, đương nhiên là con biết chứ!”

    Thấy Koi hốt hoảng bước lên hỏi dồn, Bliss dõng dạc hét lớn.

    “Con sẽ kết hôn với Cassian. Con muốn kết hôn, cho con kết hôn đi!”

    Chứng kiến cảnh tượng đó, vợ chồng Công tước đã hoàn toàn đánh mất vẻ điềm tĩnh thường ngày, hoảng hốt đến mức lắp bắp không nói nên lời.

    “Ơ, ơ kìa, chuyện này….”

    Bất lực, họ đành phóng ánh mắt ‘Rốt cuộc chuyện này là sao?’ về phía Cassian, thế nhưng cậu con trai của họ cũng đang rơi vào tình trạng mù tịt chẳng kém. Nhìn khuôn mặt nhăn nhó đầy oan ức của Cassian cùng khẩu hình miệng đang câm lặng gào thét ‘Con hoàn toàn vô tội’ của anh, Koi cuống quýt quay sang hỏi Bliss.

    “Tự nhiên con nói cái gì vậy hả Bliss. Kết hôn với Cassian là sao chứ.”

    “Trẻ con thì nói năng có ý nghĩa gì sâu xa đâu ngài? Chắc em ấy chỉ nói bừa….”

    Cassian vội vã lên tiếng thanh minh, thế nhưng chưa kịp nói dứt câu, Bliss đã nhanh nhảu hét lên cắt ngang.

    “Thì kết hôn với người mình thích cơ mà!”

    Sự im lặng lại một lần nữa giáng xuống, nhưng lần này lại mang một dư vị sai sai khó tả. Giữa một đám người vẫn đang ngơ ngác, chưa ai kịp định hình tình huống để thốt lên lời nào, Bliss tiếp tục thao thao bất tuyệt bằng chất giọng hưng phấn tột độ.

    “Em thích Cassian. Kết hôn xong là không phải xa nhau, được sống chung một nhà mà đúng không? Thế thì hôm nay, ngày mai, ngày nào ngày nào cũng được ở bên cạnh nhau, tha hồ mà đi chơi với nhau! Thế nên em muốn kết hôn với Cassian!”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú