Bạn không có cảnh báo nào.

    Rốt cuộc là không sao cái nỗi gì cơ chứ.

    Vừa buồn cười vừa cạn lời, nhưng nhìn bộ dạng hớn hở toàn thốt ra mấy câu lạc quẻ của Bliss, Cassian bỗng nảy sinh ý định muốn trêu chọc thằng bé. Anh giả vờ như không biết gì, hỏi.

    “Em định kết hôn với Papa hay sao? Sao nãy bảo anh giống Papa em cơ mà?”

    Để xem em còn cứng họng được bao lâu. Ngay lúc anh đang tò mò không biết cái thằng nhóc tí hon này sẽ giải quyết ca khó này như thế nào, thì Bliss lại tung ra một phương án giải quyết mang tầm vóc thiên tài.

    “Thì em làm con, kiêm luôn bạn đời của anh là được chứ gì.”

    Cassian sững người trong tích tắc, Bliss còn bồi thêm một cú chót, cười tươi rói hét lên.

    “Chồng ơi, à nhầm, Bố ơi!”

    Hình như mình vừa nghe phải một thứ ngôn từ cực kỳ nguy hiểm thì phải. Cơn choáng váng ập đến bất chợt khiến Cassian vội vã đứng trụ lại cho vững rồi hít một hơi thật sâu. Mình đang đối đáp cái quái gì với một đứa trẻ ranh vắt mũi chưa sạch thế này. Cảm giác vô nghĩa chợt ùa đến khiến anh chẳng thèm nói thêm lời nào, cứ thế lầm lũi bước tiếp. Bãi đầm lầy – điểm đến của họ – đã hiện ra ngay trước mắt.

    ***

     

    “Oaaaa, bự quá! To chà bá luôn! Cassian, nhìn này! Bự cỡ này này!”

    Cassian giật nảy mình, vội vàng ngoái đầu nhìn lại. Chỉ thấy Bliss đang hưng phấn la hét, tay liên tục đưa chiếc ống nhòm lên rồi lại hạ xuống.

    Phù, vô thức vuốt ngực thở phào, Cassian bỗng thấy ngượng ngùng đành vội vàng quay mặt đi chỗ khác. Có vẻ như sát thương từ cú sốc tối hôm qua lớn hơn anh tưởng tượng rất nhiều. Có lẽ phần đời còn lại, cứ hễ nghe thấy từ ‘bự’ là tim anh lại giật thót lên như muốn rớt ra ngoài mất. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng Cassian nhanh chóng xốc lại tinh thần.

    Sao mình có thể để câu nói của một thằng nhóc bảy tuổi đầu ám ảnh đến mức này cơ chứ, thật nực cười.

    Anh lắc mạnh đầu hai ba cái cho tỉnh táo rồi lại tập trung vào việc lắp ráp đồ nghề. Trong lúc đó, Bliss đang say sưa lia chiếc ống nhòm đi khắp nơi để tìm kiếm các loài chim, hoàn toàn chìm đắm vào thú vui ngắm chim.

    “Em thấy được nhiều chim chưa?”

    Đặt chiếc ống nhòm ngắm chim đã lắp ráp xong xuống đất và bắt đầu lấy nét, Cassian lên tiếng hỏi, Bliss liền “Dạ” một tiếng đáp lời.

    “Nhìn qua cái này thấy rõ cả mỏ chim luôn anh ạ. Thần kỳ ghê!”

    Đứa trẻ tiếp tục thao thao bất tuyệt bằng chất giọng tràn đầy sự phấn khích.

    “Lúc nãy em vừa thấy một con chim toàn thân màu trắng, nhưng trên đầu, chỗ chóp đỉnh đầu này này, lại có màu đỏ.”

    “Chóp đỉnh đầu.”

    Nghe Cassian cung cấp từ vựng, Bliss ngoan ngoãn lặp lại “Chóp đỉnh đầu” rồi vội vã kể tiếp.

    “Mấy con chim khác đi cùng nó toàn màu trắng, chỉ có mỗi nó là có màu đỏ ở đó thôi. Em đang thắc mắc tại sao lại thế, thì tự dưng mấy con kia hùa nhau dùng mỏ mổ lấy mổ để vào chỗ màu đỏ đó luôn á!”

    Bị đồng loại tẩy chay sao.

    Cassian lơ đãng nghĩ thầm. Thế giới động vật cũng chẳng khác thế giới loài người là bao. Kẻ yếu thế bị bài xích và bắt nạt trong bầy đàn cũng là chuyện thường tình.

    “Tội nghiệp ghê.”

    Có vẻ như Bliss đang rất đồng cảm với chú chim đó. Trẻ con thì vẫn là trẻ con thôi mà, đang định buông vài câu hùa theo cho có lệ thì Bliss lại lên tiếng.

    “Chắc là bị bắt quả tang đang ngoại tình rồi. Thế nên mới bảo ly hôn quách cho rồi, chứ giờ bị vặt trụi lông thành đồ hói đầu thì ai thèm rước nữa. Làm sao đây, phần đời còn lại phải sống cô độc một mình rồi. Đã thế lại còn bị hói nữa chứ.”

    Nghe Bliss cứ liên tục lải nhải “Bị hói mà phải sống một mình” rồi thở ngắn than dài, Cassian chỉ biết im lặng trân trối nhìn cậu nhóc.

    “…Em, năm nay bao nhiêu tuổi rồi ấy nhỉ?”

    Một lúc sau Cassian mới lên tiếng hỏi, Bliss vô tư đáp.

    “Bảy tuổi ạ!”

    Đúng như những gì Cassian biết. Anh cau mày, kéo dài giọng điệu hơn bình thường, hỏi.

    “Thế nhưng mà, cái chuyện… bị bắt quả tang ngoại tình, hay là bảo ly hôn gì đó, ai dạy em mấy thứ đó vậy?”

    Chẳng lẽ mối quan hệ giữa Ashley Miller và bạn đời của ông ta không êm ấm như bề ngoài sao?

    Những cặp đôi ‘bằng mặt không bằng lòng’ thì đầy rẫy ra đấy. Nhất là giới thượng lưu trọng sĩ diện thì lại càng nhiều cặp vợ chồng kết hôn vì lợi ích, biết đâu nhà Miller cũng đang trong tình trạng đó….

    “Chị Larien ạ!”

    Cái tên hoàn toàn nằm ngoài dự đoán khiến Cassian nhíu mày thắc mắc.

    “Lari… Ai cơ?”

    Thấy Cassian nghệch mặt ra không hiểu, Bliss hớn hở đáp.

    “Larien, chị gái của em á!”

    À, lúc này Cassian mới ngộ ra danh tính của Larien, Bliss lại tiếp tục kể lể.

    “Em xem phim 「Kẻ Phản Bội Ngọt Ngào」 với chị Larien, chị ấy bảo là. Mấy cái thể loại ngoại tình là phải vặt sạch tóc cho hói đầu luôn. Trong phim ông chồng của nữ chính tòm tem bên ngoài, thế là nữ chính rủ cả nhà xúm lại đánh cho một trận tơi bời hoa lá. Kinh khủng lắm anh ạ. Nắm đầu bứt tóc này, rồi đá vào chỗ hiểm này, vớ được cái gì là nện cái đó, như vầy, như vầy nè.”

    Nhìn cái thằng nhóc thò lò mũi xanh nắm chặt hai tay đấm đá loạn xạ vào không khí, Cassian bỗng cảm thấy mệt mỏi rã rời.

    “Em có biết ngoại tình là gì không đấy?”

    Trả lời câu hỏi của Cassian, Bliss vẫn tiếp tục nhảy nhót tung tăng trên mặt đất.

    “Đương nhiên là biết chứ! Là bị đá vào chỗ đó rồi biến thành đồ hói đầu chứ sao.”

    Biết cái con khỉ khô.

    Cassian quyết định ngậm miệng lại, tập trung vào công việc đang dở dang.

    Phải rồi, một đứa trẻ bảy tuổi thì biết cái quái gì cơ chứ.

    Nghĩ lại cái chuyện chưa đầy 5 phút hứa giữ bí mật đã gọi điện bô bô kể lể cho Papa nghe, tự nhiên thấy mình đặt kỳ vọng quá nhiều vào một đứa trẻ bảy tuổi cũng nực cười không kém.

    À không, mình mới là người có vấn đề đây này. Thằng nhóc đó mới 7 tuổi, còn mình thì đã trưởng thành rồi cơ mà.

    Tự chấn chỉnh lại bản thân, anh rời mắt khỏi chiếc ống nhòm ngắm chim rồi vẫy tay gọi Bliss.

    “Nào, lại đây nhìn vào chỗ này đi.”

    “Oaaaa!”

    Ghé mắt vào ống kính theo sự chỉ dẫn của Cassian, Bliss lại một lần nữa hú hét vì thích thú. Căn chỉnh lại độ cao của ống nhòm cho vừa tầm mắt đứa trẻ, Cassian bắt đầu giải thích.

    “Đó là một loài chim rất hiếm gặp, hôm nay chúng ta may mắn lắm đấy. Thỉnh thoảng ở đầm lầy này cũng xuất hiện mấy loài chim quý hiếm có nguy cơ tuyệt chủng, nên từ nhỏ anh đã hay ra đây ngắm chim rồi.”

    Việc đầm lầy này nằm trong khuôn viên lãnh địa của gia tộc quả là một sự may mắn to lớn. Nhờ vậy mà anh có thể thoải mái thong dong ngắm chim bất cứ lúc nào mình thích mà không sợ bị những kẻ vô duyên quấy rầy.

    “Em có thấy con chim có chóp đuôi lông màu đen ở đằng kia không? Loài chim đó cứ đến độ này là bay về đây, đợi lúc giao mùa lại vượt biển bay sang lục địa bên kia đấy. Nhỏ bé thế mà phi thường em nhỉ?”

    “Vâng! Phi thường thật đấy.”

    Nghe Bliss lặp lại y nguyên lời mình vừa nói trong lúc vẫn dán chặt mắt vào ống nhòm say sưa ngắm chim, Cassian khẽ bật cười. Đúng lúc đó, một đàn chim mới bay tới. Cassian bảo “Đợi anh chút nhé” rồi kéo Bliss ra, xoay ống nhòm về hướng đàn chim vừa đáp xuống và điều chỉnh lại tiêu cự.

    “Nào, giờ em nhìn đi.”

    Anh kiên nhẫn đợi đứa trẻ ghé mắt vào ống kính rồi mới nói tiếp.

    “Đàn chim đó bay đến đây để tìm bạn tình đấy. Cứ chờ một lát nữa, biết đâu em sẽ được xem điệu nhảy tỏ tình của mấy con chim đực dành cho chim mái đấy. Cả đàn cùng khiêu vũ trông hoành tráng lắm.”

    Suốt một khoảng thời gian khá dài, anh đã truyền đạt cho Bliss rất nhiều kiến thức bổ ích về các loài chim, thỉnh thoảng còn kể xen kẽ vài giai thoại thú vị. Còn Bliss thì say sưa lắng nghe những câu chuyện của Cassian đến mức quên cả thời gian. Vì vậy, khi đến lúc phải quay về, Bliss buồn ra mặt, hai vai thõng xuống tiu nghỉu.

    “Lần sau tụi mình lại đến.”

    Cassian xoa đầu Bliss như một lời an ủi, nhưng cậu bé vẫn chẳng thể phấn chấn lên nổi. Thấy vậy, Cassian mở cửa sau xe hơi, lôi từ trong cặp ra một thứ gì đó rồi đưa cho Bliss.

    “Đây.”

    Đang lưu luyến ngoái đầu nhìn về phía bầy chim, Bliss nghiêng đầu khó hiểu khi thấy thứ Cassian đang cầm trên tay.

    “Cái gì vậy anh?”

    Đó là một cuốn sổ khá dày, bìa ngoài trơn nhẵn chẳng ghi chữ gì. Trong lúc Bliss vẫn đang thắc mắc lật qua lật lại cuốn sổ, Cassian lên tiếng.

    “Sổ tay quan sát chim do chính tay anh làm đấy.”

    “Hả?”

    Câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự đoán khiến Bliss giật mình ngẩng phắt lên, rồi vội vàng lật giở những trang giấy bên trong ra xem. Chắc chắn là tự tay vẽ rồi, những bức họa về các loài chim cùng những dòng chú thích được viết nắn nót bằng nét chữ ngay ngắn lấp đầy kín mít từng trang giấy.

    “Tất cả những cái này đều do Cassian vẽ hết ạ? Chữ này cũng là anh tự viết luôn?”

    “Đúng vậy.”

    Cassian nở nụ cười nhạt, đáp.

    “Lúc đi ngắm chim, nếu mình ghi chép lại những loài chim đã tận mắt nhìn thấy thì sẽ rất hữu ích đấy. Vừa giúp ghi nhớ lâu hơn, sau này lôi ra xem lại cũng thú vị lắm.”

    “Anh cho em thật ạ?”

    “Ừ.”

    Khi Bliss reo lên vì sung sướng, Cassian gật đầu và nói thêm.

    “Chắc còn trống khoảng một nửa cuốn sổ đấy. Phần còn lại em cứ tự mình điền vào nhé. Thế nào, em làm được chứ?”

    “Đương nhiên rồi ạ!”

    Bliss không cần suy nghĩ lấy một giây mà gật đầu đồng ý tắp lự. Cassian lại tặng em món quà này ư. Người bạn thân thiết nhất của em lại tặng em cuốn sổ do chính tay anh ấy làm. Một món bảo vật độc nhất vô nhị trên thế gian này! Trái tim Bliss đập rộn ràng, hạnh phúc đến nghẹt thở.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú