Chương 2
bởi Ly Thiên“Đâu, đâu?”
“Gì thế? Mắt Bliss bị sao vậy?”
“Oa, mắt Bee đỏ lừ rồi! Nhìn kìa, đỏ chót luôn? Quả dâu tây, quả dâu tây!”
“Bị bọ đốt à?”
“Đồ ngốc, chắc là bị ai đánh rồi. Bliss ngốc nghếch mà.”
“Cái gì? Bliss, bị ai đánh hả? Là ai? Nói mau!”
Từ phía sau đám em đang ồn ào la ó, người anh cả vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cậu út bèn lên tiếng.
“Nếu thực sự bị đánh thì đây là một vấn đề nghiêm trọng đấy, vì kẻ đó đã đánh một người nhà Miller.”
Lời nói ấy vừa buông xuống, bầu không khí đột nhiên trở nên lạnh lẽo. Bình thường, anh tuyệt đối không bao giờ xen vào mấy trò ấu trĩ như thế này. Một phần vì đã qua cái tuổi đó, phần khác là do bản tính vốn lạnh lùng. Việc tham dự bữa tiệc này cũng chẳng khác nào một nghĩa vụ của thành viên gia tộc Miller. Thế nên, làm ngơ trước những vụ xích mích cỏn con xảy ra tại đây gần như là lẽ đương nhiên.
Thế nhưng, nếu có kẻ dám tấn công người nhà ‘Miller’ thì đó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Bởi điều đó đồng nghĩa với việc kẻ đó không hề sợ hãi cái tên ‘Miller’. Bao gồm cả Nathaniel đang nhíu mày đầy khó chịu, tất cả những đứa trẻ còn lại đều mang khuôn mặt lạnh tanh, ngước nhìn Bliss đang nằm gọn trong vòng tay Papa. Giữa không gian tĩnh lặng, Papa Ashley Miller – người vẫn luôn im lặng từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng cất lời.
“Nathaniel nói đúng. Bliss, kẻ nào to gan dám làm ra chuyện này?”
Kẻ đó phải chịu trách nhiệm vì đã làm bầm mắt cậu út nhà Miller quý giá. Dưới ánh mắt hừng hực lửa giận của mọi người xung quanh, Bliss – người nãy giờ vẫn đang hoang mang trước phản ứng của cả nhà – có chút ngập ngừng rồi mới he hé miệng.
“Là, là con tự làm mà.”
Trong tích tắc, một sự im lặng gượng gạo bao trùm lấy không gian. Sau một khoảng lặng ngắn ngủi tựa như để đại gia đình loay hoay tiêu hóa xem mình vừa nghe thấy cái gì, đột nhiên, cứ như lời nguyền vừa được hóa giải, tất cả mọi người đồng loạt tranh nhau cất tiếng.
“Cái gì? Bee, em tự đánh mình á? Tại sao chứ?”
“Tự nhiên làm cái trò gì vậy? Không phải là học dốt nữa mà là không có não luôn rồi hả?”
“Đừng nói là Bee, em muốn thử xem đầu mình cứng đến mức nào đấy nhé?”
“Đồ ngốc, thế thì phải đập vào đầu chứ sao lại đập vào mắt? À, không lẽ Bliss không phân biệt được đâu là mắt đâu là đầu sao?”
“Nếu là Bliss thì cũng có khả năng lắm. Nó ngốc mà.”
“Không phải, Grayson, Stacy! Mấy cái đồ ngốc này! Không phải như vậy đâu!”
Cứ nghe tụi nó luyên thuyên mãi. Bliss không kìm được cục tức, giãy nảy lên bành bạch ngay trong vòng tay của Papa. Ngay sau đó, tất cả đều im bặt và đồng loạt nhìn chằm chằm vào cậu. Ánh mắt dường như muốn hỏi: Vậy thì rốt cuộc chuyện này là sao. Phù, thở hắt ra một hơi thật mạnh, Bliss lúc này mới chịu lên tiếng.
“Vừa nãy có một đám ranh con lạ mặt xúm lại…”
“Xúm lại?”
“Xúm lại rồi sao?”
“Grayson, Stacy.”
Nhìn hai đứa không nhịn nổi mà vội vàng chen ngang, Ashley Miller nghiêm giọng cảnh cáo.
“Papa đã nói là không được ngắt lời người khác cơ mà? Tất cả trật tự, cho đến khi Bliss nói xong thì không ai được phép mở miệng.”
Trước chất giọng lạnh lùng đầy uy nghiêm giáng xuống, đám trẻ căng thẳng ngậm chặt miệng lại. Đưa mắt quét một vòng quanh những đứa con đã ngoan ngoãn im lặng chỉ trong chớp mắt, lúc này Ashley mới chuyển dời ánh nhìn sang Bliss.
“Rồi sau đó thì sao? Kể tiếp đi, Bee.”
Trước chất giọng ôn hòa hướng về phía mình, Bliss vừa vân vê hai bàn tay vừa cụp mắt xuống.
“Dạ, chuyện là, thế này, mấy cái thằng ranh đó…”
“Bee, không được gọi là thằng ranh, phải gọi là mấy bạn chứ.”
“Koi.”
Lần này, hướng về phía Daddy vừa xen ngang để chấn chỉnh cách dùng từ của con trai, Papa khẽ mỉm cười.
“Trước tiên cứ để Bliss nói theo ý con nó muốn đi, nhé?”
Một chất giọng hoàn toàn khác hẳn so với lúc cảnh cáo đám trẻ. Trước lời khuyên nhủ dịu dàng kèm theo nụ cười ấm áp, Koi đỏ mặt, “Vâng” một tiếng rồi ngoan ngoãn im lặng. Cho đến khi không gian xung quanh đã hoàn toàn trở nên yên tĩnh, Ashley mới gật đầu với Bliss thêm một lần nữa. Cứ như muốn nói: Tiếp tục đi con. Phù, hít một hơi thật sâu, Bliss cuối cùng cũng tuôn hết những uất ức kìm nén trong lòng ra.
“Lũ ranh đó, à mấy bạn đó, dám bảo con không phải là người nhà Miller!”
Trong khoảnh khắc, vạn vật xung quanh như chìm vào tĩnh lặng. Sự im lặng lúc này mang một sắc thái hoàn toàn khác so với vừa nãy. Nathaniel nhướng mày, những đứa trẻ còn lại nhìn nhau đăm đăm, còn Daddy và Papa thì cau mày nhìn thẳng vào Bliss. Sau khi hàng tá dấu chấm hỏi xẹt qua trong đầu, cuối cùng cũng có người lên tiếng.
“Nói Bliss không phải người nhà Miller là sao cơ?”
Đứa con thứ năm, Larien, là người hỏi đầu tiên, ngay sau đó đứa thứ tư, Chase, liền đáp lời.
“Toàn nói nhảm nhí chứ sao, lũ ngu ngốc thì sủa ra mấy câu ngu ngốc thôi.”
“Chase, không được nói bậy như thế.”
Koi dịu dàng răn đạy đứa con, thế nhưng mặc kệ lời khuyên của Daddy, cặp sinh đôi thứ ba và thứ hai đã vội vàng tranh nhau lên tiếng.
“Dù là nhảm nhí nhưng việc chúng nó dám sủa ra câu đó mới là vấn đề.”
“Đúng thế, gan to tày trời mới dám mở miệng thốt ra mấy lời như vậy, chắc đầu óc có vấn đề rồi. Phải nắn gân lại chúng nó thôi. Dùng cách nào thì hay nhỉ?”
“Các con à…”
Giữa lúc Koi đang vô cùng lúng túng không biết phải uốn nắn những ngôn từ thô bạo của bọn trẻ như thế nào rồi lại chuẩn bị mở miệng, thì đột nhiên anh cả nêu lên thắc mắc.
“Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến việc mắt em biến thành màu tím?”
Khi Nathaniel chau mày chỉ ra điểm mấu chốt, những đứa trẻ còn lại lúc này mới như sực tỉnh, đồng loạt hướng mắt về phía Bliss. Đưa mắt liếc nhìn cậu con cả một cái, Papa cũng mang vẻ mặt đầy nghi hoặc mà hỏi theo.
“Papa cũng đang thắc mắc chuyện đó đây. Rốt cuộc là sao, con mắt đó ấy?”
Trước chất giọng điềm tĩnh, mọi người đều đổ dồn sự chú ý vào đôi môi của Bliss. Sự quan tâm ngoài sức tưởng tượng này khiến cậu nhóc ngập ngừng đôi chút, nhưng rồi sau một cú hít thở sâu, cậu cũng phơi bày toàn bộ sự thật của vụ việc.
“Mấy thằng ranh, à mấy bạn đó bảo mắt con không phải màu tím nên không phải người nhà Miller.”
“Rồi sao nữa?”
Vừa nghĩ lại, cục tức lại trào lên tận cổ. Dõi theo đứa con út đang thở phì phò tức tối, Papa hỏi tiếp một câu, và Bliss liền ưỡn ngực, dõng dạc hét lớn.
“Thế nên con đã tự đấm vào mắt mình để biến nó thành màu tím!”
Ngay tức khắc, những tiếng thở hắt ra “À” đồng loạt vang lên. Đám trẻ đang đứng xem, và đương nhiên là cả Papa lẫn Daddy, đều cạn lời nhìn Bliss. Ở giữa vòng vây, chỉ có mỗi Bliss là đắc ý ngẩng cao đầu.
“Bảo con không có mắt màu tím nên không phải người nhà Miller, thế thì biến nó thành màu tím là xong chứ gì! Vậy nên con mới đấm liên tục vào mắt, thế là bọn chúng sợ quá chạy mất dép. Lũ hèn nhát, lũ ngu ngốc! Đáng đời! Đáng lẽ phải tẩn cho tụi nó một trận ra trò nữa cơ. Lúc con đang rượt theo bọn chúng thì tự nhiên có ai đó ngáng đường. Chứ mà tóm được thì con đã đấm cho thế này, thế này này.”
Bọn họ chẳng thốt nên lời, cứ thế im lặng đứng nhìn bộ dạng hưng phấn tột độ của Bliss, vừa đấm những cú đấm vào hư không vừa hô vang khẩu quyết ‘Ây da, ây da’. Giữa một Koi đang vô cùng bế tắc không biết phải mở lời bắt đầu từ đâu, và đám con cái cũng ngậm chặt miệng vì có suy nghĩ chẳng khác Daddy là bao, Ashley đành là người lên tiếng.
“Con đã chiến đấu vì lòng kiêu hãnh với tư cách là một người nhà Miller, đó là một việc làm rất đáng khen.”
Đầu tiên, ông dành lời khen ngợi cho cậu nhóc đang hừng hực khí thế, sau đó mới từ tốn nói tiếp.
“Tuy nhiên, tự hại bản thân trong quá trình đó không phải là một cách hay. Những lúc như thế…”
“Tự hại là gì ạ?”
Thấy Bliss nghiêng đầu thắc mắc, Papa đột nhiên nhắm nghiền mắt lại. Giữ nguyên tư thế ấy khoảng 2, 3 giây như đang suy tính điều gì đó, Papa lại mở mắt ra, và vẫn với chất giọng trầm tĩnh như vừa nãy, ông từ tốn giải thích.
“Nghĩa là tự gây thương tích cho chính mình. Dù trong bất kỳ tình huống nào, tuyệt đối không được làm đau bản thân, hiểu chưa?”
“Dạ…”
Chẳng hiểu sao, có cảm giác như mình vừa làm một chuyện sai trái, khóe môi Bliss chùng xuống. Thấy vậy, Papa ngay lập tức nói thêm.
“Lần sau nếu có chuyện tương tự xảy ra, cứ đến tìm Papa hoặc Daddy, hai ta sẽ giải quyết cho con.”
Trước lời dỗ dành mềm mỏng, Bliss bĩu môi càu nhàu.
“Con có thấy ai đâu cơ chứ.”
“Vì Bliss chỉ bé bằng cục gỉ mũi thôi mà.”
Hướng về phía cô con gái thứ năm Larien vừa chớp thời cơ chen mồm vào, Ashley phóng một ánh nhìn lạnh lẽo mà chẳng thèm nói một lời. Sau khi xác nhận con gái đã lập tức im bặt, Papa mới quay sang nói với Bliss.
“Những lúc như thế, con hãy đi tìm các anh chị em khác, hoặc nói với bất kỳ người lớn nào ở gần đó. Rằng con là Bliss ‘Miller’ nhưng có những kẻ không biết tự lượng sức mình đang bắt nạt con.”
Ông vừa từ tốn giải thích vừa nhếch một bên mép lên cười.
“Khi đó, bất cứ ai cũng sẽ ra tay giúp đỡ và đưa con về với chúng ta.”
Lắng nghe mọi chuyện nãy giờ, Koi khẽ vươn tay xoa đầu đứa con út. Bàn tay ấm áp tựa như muốn nói từ nay hãy an tâm nhé, khiến cơ mặt Bliss giãn ra, hai má cũng từ từ ửng hồng. Không bỏ lỡ khoảnh khắc đó, Koi vội vàng lên tiếng hỏi con trai.
“Bliss, đi ăn kem nhé?”
“Vị dâu tây ạ.”
0 Bình luận