Chương 47
bởi Ly ThiênChính vì thế, một Alpha không bao giờ có thể hoàn toàn sở hữu một Omega. Họ luôn phải sống trong nỗi nơm nớp lo sợ rằng một ngày nào đó, một Alpha khác sẽ xóa sạch dấu ấn của mình và cướp mất Omega đó.
Nhưng đối với Omega, cả đời họ chỉ có thể trao dấu ấn cho duy nhất một người, và một khi đã trao đi thì không thể nào rút lại được. Alpha nhận được dấu ấn sẽ hoàn toàn thuộc về Omega đó, từ nay về sau không thể ngửi thấy mùi Pheromone của bất kỳ Omega nào khác, cũng không thể có con với ai khác. Nói cách khác, cả cuộc đời của Alpha đó đã bị trói buộc hoàn toàn vào tay Omega đã đánh dấu mình.
Cách duy nhất để phá bỏ dấu ấn này là Omega đã tạo ra nó hoặc Alpha mang dấu ấn đó phải chết. Vì vậy, không hiếm những trường hợp Alpha từng thề non hẹn biển đòi Omega đánh dấu mình, nhưng khi cạn tình cạn nghĩa lại nhẫn tâm ra tay sát hại Omega đó chỉ để xóa bỏ dấu ấn.
Chính vì dấu ấn của Omega mang sức mạnh to lớn nhưng cũng tiềm ẩn rủi ro chết người như vậy, nên ông lại càng phải bảo bọc Bliss cẩn thận hơn. Chỉ cần đợi đến khi các con của ông tìm được bạn đời và bị đánh dấu, Bliss sẽ không còn gặp nguy hiểm nữa. Đáng tiếc là do một tai nạn hồi trẻ khiến một phần não bộ bị tổn thương nên ông không thể nhận dấu ấn từ Koi. Tuy nhiên, Ashley chỉ có phản ứng với duy nhất Pheromone của Koi, còn Pheromone của những Omega khác đều khiến ông bị sốc phản vệ, nên Pheromone của Bliss cũng không ảnh hưởng gì đến ông. Tóm lại, chỉ cần lũ trẻ kia biết chừng mực thì mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhưng nếu chuyện đó quá khó khăn thì….
Chỉ còn cách chia cắt chúng về mặt địa lý.
Đã quyết là làm, Ashley quyết định tống cổ cậu con út sang tận bên kia bờ đại dương. Và địa điểm được chọn chính là.
“Ta quyết định sẽ đưa con sang Anh.”
Hicccc.
Bliss trợn tròn mắt kinh ngạc. Thậm chí cậu còn không thốt nên lời, chỉ biết há hốc mồm ngơ ngác nhìn Papa. Thay vì giải thích thêm, Ashley bưng tách cà phê vẫn còn bốc khói lên nhấp một ngụm. Cố tình kéo dài thời gian bằng cách nuốt chất lỏng đen ngòm đắng ngắt xuống họng, ông đặt tách xuống rồi mới chậm rãi cất lời.
“Không lâu đâu. Ta nghĩ đi chừng 1, 2 năm là đủ rồi. Con cứ coi như đi nghỉ dưỡng dài hạn đi….”
Đang nói dở, nhìn biểu cảm đờ đẫn của Bliss ngồi đối diện, Ashley thầm tặc lưỡi. Chắc thằng bé sốc lắm. Tự dưng lại bị bắt phải rời xa nơi mình đang sống cơ mà. Thấy tội nghiệp con, ông đang định mở lời khuyên nhủ thêm thì.
Đột nhiên hai mắt Bliss sáng rực lên, hét lớn.
“Thật ạ? Thật, thật là đi Anh ạ? Con được đi một mình ạ? Một mình con sang Anh á.”
Trời ạ, sốc đến mức này cơ à.
Ashley lại tặc lưỡi, cảm thấy vô cùng xót xa. Chắc phải hoảng loạn lắm mới cứ lặp đi lặp lại một câu hỏi như thế. Vốn từ vựng đã ít ỏi sẵn rồi, giờ lại còn lủng củng không thành câu nữa chứ.
Ashley hạ giọng, cố gắng dỗ dành con một cách nhẹ nhàng nhất có thể.
“Đúng rồi Bliss. Dù có cô đơn thì con cũng ráng chịu đựng một thời gian nhé. Ta sẽ chuẩn bị đầy đủ mọi thứ để con có một cuộc sống thoải mái nhất….”
“Hicccc!”
Bliss hít một hơi thật sâu, lấy hai tay bịt chặt miệng. Ôi trời, chắc thằng bé sắp khóc òa lên mất. Thấy thương con quá, Ashley đưa tay vuốt ve cánh tay Bliss để an ủi.
“Ta xin lỗi, nhưng con đừng lo quá. Papa và Daddy sẽ thường xuyên sang thăm con mà….”
“A, dạ không, không, không sao đâu ạ!”
Nghe vậy, Bliss giật mình xua tay rối rít. Thấy Ashley khựng lại nhìn mình, cậu mới hoàn hồn, nở một nụ cười gượng gạo chữa cháy.
“Hai người bận rộn thế sang thăm con làm gì. Con tự lo được mà. Chắc chắn luôn, hai người cứ yên tâm. Đi Anh cơ mà, Anh Quốc lận đó.”
Bliss lại nhai đi nhai lại từ đó thêm lần nữa. Lạy Chúa, chắc cậu con út bị sốc nặng quá nên phát điên luôn rồi. Mang theo tâm trạng rối bời nhìn con trai, Ashley cất tiếng.
“Bliss à, nếu con không thích đi Anh thì ta có thể chọn nơi khác….”
Ông chưa kịp nói dứt câu, Bliss đã giãy nảy lên, lắc đầu quầy quậy.
“A, dạ không! Con thích, con thích lắm ạ! Con sẽ đi Anh. Cho con đi Anh đi ạ, nhất định đấy nhé! Tuyệt vời quá! Nước Anh! Versailles! Mozart! Dãy Alps!”
Yahoo! Nhìn cậu con trai nhảy nhót reo hò vòng quanh phòng, Ashley có chút hoang mang nhưng rồi cũng gạt mớ thắc mắc đó sang một bên. Dù sao thì Bliss bằng lòng đi là tốt rồi.
“Được rồi Bliss. Con thích là tốt rồi.”
Trút bỏ được gánh nặng trong lòng, Ashley đứng dậy chỉnh lại bộ vest. Bliss nãy giờ vẫn đang nhảy tưng tưng trên giường lập tức nhảy tót xuống, sà vào lòng ôm chầm lấy ông. Ashley hiền từ xoa đầu con trai, dặn dò thêm lần cuối.
“Nếu thấy không thoải mái thì cứ nói với ta, ta sẽ sắp xếp chỗ khác cho con. Cần gì thì cứ bảo ta nhé.”
“Vâng ạ, Papa cứ yên tâm. Con yêu Papa nhất!”
Trời ơi, Papa đồng ý cho mình đi Anh dễ như ăn kẹo vậy!
Bliss cảm tạ rối rít với trái tim rộn ràng sung sướng. Ashley khẽ mỉm cười, đặt một nụ hôn lên má con trai rồi mới rời khỏi phòng. Bliss bám chặt lấy cửa sổ, dõi theo chiếc xe của Papa khuất dần. Chỉ đến khi chắc chắn mình đã ở một mình, cậu mới bung xõa hết cỡ, hét lên sung sướng.
“Kyaaaaa hoo!”
Không thể kìm nén được sự phấn khích tột độ, cậu nhóc nhảy loi choi trên ghế sofa, lăn lộn trên giường, rồi chạy ùa ra ban công gào thét.
Thành công rồi, thành công rồi! Cuối cùng cũng được đi báo thù rồi!
Bliss hướng ánh mắt xa xăm, mơ mộng về nước Anh ở một chân trời nào đó. Mọi chuyện được giải quyết dễ dàng và bất ngờ đến mức cậu chẳng dám tin vào sự thật.
Bên nhà quản gia kia vẫn chưa tìm được người mới. Cassian Strickland, anh cứ chờ đấy. Sắp tới anh sẽ phải hối hận xanh ruột vì những lời đã nói 8 năm trước. Dám động đến gia đình tôi à. Tôi sẽ bắt anh phải trả một cái giá cực kỳ đắt!
“Muahahaha, muahahahaha!”
Cậu nhóc đã chìm đắm trong men say chiến thắng như thể mọi chuyện đã thành công mỹ mãn. Cho đến tận lúc đó, Bliss vẫn chưa hề nhận ra một sự thật vô cùng quan trọng. Và đúng 30 phút sau khi ngả lưng xuống giường định đánh một giấc ngon lành, cậu nhóc mặt cắt không còn một giọt máu, bật dậy như lò xo.
Chết dở rồi.
“Á á á á!”
Thay vì điệu cười đắc thắng lúc nãy, cậu nhóc hét lên thảm thiết rồi nhảy dựng khỏi giường. Trên bàn trà vẫn còn nằm chễm chệ xấp tài liệu Larien đưa cho. Chính là cái xấp tài liệu mà Bliss phải học thuộc lòng ấy.
Tính sao giờ.
Cậu vẫn chưa thuộc nổi một phần tư xấp tài liệu này nữa. Mà thời hạn chỉ còn vỏn vẹn ba ngày. Trừ đi thời gian bay lượn trên trời thì cùng lắm chỉ còn lại một ngày là cùng?
“T-Trước tiên phải chốt lịch phỏng vấn đã.”
Những việc khác tính sau. Canh me thời gian để gọi điện cho ông quản gia xong xuôi, cậu nhóc lại phải đối mặt với thử thách khó nhằn nhất.
“Ư ưm.”
Việc học thuộc làu làu toàn bộ xấp tài liệu này là nhiệm vụ bất khả thi. Nhớ có lần thấy anh cả Nathaniel chỉ đọc lướt qua một xấp tài liệu hồ sơ kiện tụng dày gấp ba lần xấp này mà đã nhớ như in, cậu cũng bắt chước làm theo nhưng vừa đọc chữ đầu tiên ở trang đầu tiên đã tắc tịt, đành bỏ cuộc luôn. Mấy cái tài liệu này tuy không có từ ngữ chuyên ngành gì khó hiểu nhưng vấn đề là làm sao để nhét hết vào đầu.
“Lịch sử gia tộc Strickland thì liên quan quái gì đến mình, đến lịch sử nước Mỹ mình còn chẳng biết nữa là.”
Đang cáu bẳn càu nhàu thì. Đột nhiên một ý tưởng lóe sáng trong đầu cậu. Đúng rồi, đúng là nó! Bliss lập tức ba chân bốn cẳng chạy ào vào phòng chiếu phim.
Và một ngày sau, khi Ashley và Koi đến đón cậu ra sân bay, họ thấy cậu con út hai mắt đỏ ngầu, dán chặt vào màn hình suốt 29 tiếng đồng hồ liên tục.
***
“Vậy Papa, Daddy con đi nhé.”
Đứng trước cửa chuyên cơ, Bliss cất lời chào tạm biệt với dáng vẻ chững chạc hiếm thấy. Koi ôm chầm lấy con, dịu dàng nói.
“Ta sẽ sớm sang thăm con nhé Bliss.”
“Hai người bận thế không cần sang đâu ạ.”
Bliss cười tít mắt, buông Koi ra rồi quay sang ôm chầm lấy Ashley. Siết chặt vòng tay một cái rồi buông ra, cậu vẫy tay chào cả hai rồi rảo bước lên chuyên cơ. Lên máy bay rồi vẫn phải tiếp tục xem video mới được. Từ giờ đến lúc phỏng vấn mà không xem hết mớ danh sách đó thì thời gian chẳng còn bao nhiêu nữa.
Thấy Bliss cuống cuồng bước lên bậc thang rồi mất hút vào trong chuyên cơ, Koi thở dài thườn thượt.
“Chắc con buồn lắm nhưng cứ cố tỏ ra mạnh mẽ đấy.”
Ashley đút hai tay vào túi quần, hờ hững lầm bầm.
“Đành chịu thôi, thay vào đó chúng ta cố gắng sang thăm con thường xuyên là được. Nhớ gọi điện cho con nữa.”
Koi “Ừ” một tiếng rồi gật đầu, vẫy vẫy tay về phía chiếc máy bay. Dù miệng thì chào hỏi ra vẻ người lớn lắm, nhưng chắc trong lòng thằng bé đang tủi thân lắm nên mới cúi gầm mặt, chẳng buồn nhìn ra ngoài cửa sổ lấy một lần.
0 Bình luận