Bạn không có cảnh báo nào.

    May mà trong phòng tối om. Bliss tự nhủ, cố nín thở để điều hòa nhịp tim.

    Nếu phòng sáng thì chắc chắn mình đã bị lộ tẩy rồi…!

    Cassian đang tựa người vào lan can ban công. Dù cánh đồng cỏ rộng lớn ngoài kia đã bị bóng đêm nuốt chửng, chẳng còn gì để ngắm nghía, nhưng hắn ta cứ đứng chôn chân ở đó, mặc cho gió đêm lạnh lẽo thổi qua, hai tay bám chặt lan can, đăm đăm nhìn về một nơi xa xăm vô định. Hắn thậm chí còn chẳng thèm quay lại nhìn Penelope lấy một cái.

    Hắn không biết mình cũng vào theo à? Hay là biết nhưng cố tình bơ đi?

    Tuy tò mò nhưng Bliss cũng chẳng có cách nào kiểm chứng. Thậm chí cậu còn thấy thà hắn cứ quay lưng lại như thế này còn hơn. Chứ lỡ chạm mặt nhau thì….

    Biết chuyện gì sẽ xảy ra.

    ‘Bliss.’

    Bỗng nhiên, một đoạn ký ức bị lãng quên từ lâu xẹt qua đầu cậu. Hình ảnh Cassian chỉ cho cậu tên các loài chim. Không biết cuốn sách hắn tặng cậu hồi đó giờ phiêu bạt nơi nào rồi nhỉ.

    Trong khi Bliss đang cố gắng trấn tĩnh bản thân, Penelope đẩy chiếc xe đẩy nhỏ đến cạnh ghế sofa ở phòng khách nối liền. Sau khi đặt xô đá ướp rượu vang và ly lên bàn, Penelope mở nút chai bỏ vào túi áo rồi đứng thẳng người, cất giọng.

    “Ngài có cần thêm gì không ạ, thưa Bá tước?”

    Cassian chẳng buồn quay lại, chỉ xua tay ra hiệu cho bà lui ra. Penelope liếc mắt sang Bliss, ra hiệu ‘Đến lượt cậu rồi đấy’. Bliss nuốt khan một cái rồi ưỡn thẳng lưng lên. Penelope thu ánh mắt về, hướng về phía Bá tước.

    “Dạ, thưa ngài.”

    Bà rụt rè lên tiếng, rồi tiếp tục bằng chất giọng điềm tĩnh thường ngày.

    “Người làm mới mà tôi từng thưa với ngài hôm nay đã đến rồi ạ. Cậu ấy muốn ra mắt ngài ạ.”

    Nói đoạn, Penelope lấy cùi chỏ huých nhẹ vào người Bliss. Bliss giật mình, hít một hơi ngắn rồi lên tiếng.

    “T-tôi chào ngài ạ. Tôi là Bli, Blair Carlton. Rất hân hạnh được phục vụ ngài ạ.”

    Giọng cậu run run khe khẽ. Cầu trời hắn ta nghĩ là do mình căng thẳng nên mới thế. Đang nơm nớp lo sợ chờ đợi phản ứng của hắn, Cassian vốn đang đứng bất động nãy giờ từ từ quay đầu lại.

    A.

    Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau trong bóng tối, trái tim Bliss nãy giờ vẫn đập thình thịch bỗng như ngừng đập, khiến cậu ngơ ngẩn trong giây lát.

    Một cơn gió đêm từ đâu thổi tới lướt qua má. Cái lạnh buốt giá ấy kéo Bliss về với thực tại, cậu vội vàng chớp chớp mắt.

    Cassian vẫn đứng nguyên vị trí đó. Vẫn dáng vẻ ấy, đưa mắt nhìn xuống Bliss.

    Hắn ta… cao đến thế này sao…?

    Bliss mang máng nhớ lại. Cậu đã không gặp hắn ta suốt hơn 10 năm rồi. Hồi đó Cassian mới bước vào tuổi trưởng thành, còn Bliss thì mới 7 tuổi đầu. Bấy lâu nay cậu cứ đinh ninh chỉ có mình là thay đổi, mà quên béng mất Cassian cũng sẽ trưởng thành và thay đổi rất nhiều. Cũng phải thôi, bởi trước khi đến đây, hầu như ngày nào cậu cũng cày nát các bài báo và ngắm ảnh hắn trên mặt báo cơ mà.

    Nhưng đây là người thật việc thật. Cassian Strickland bằng xương bằng thịt đang đứng sừng sững ngay trước mặt cậu. Khí thế bức người của hắn vượt xa những gì cậu tưởng tượng. Hắn cao lớn chẳng kém gì Papa hay các anh trai của cậu, toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách và… vô cùng đơn độc.

    Đúng rồi, gã đàn ông này đang rất đơn độc.

    Bliss chợt nhận ra điều đó. Xung quanh Cassian chẳng có lấy một bóng người.

    Lạ thật đấy. Rõ ràng là hắn ta đang có trong tay rất nhiều thứ. Rất, rất nhiều thứ là đằng khác. Của cải, danh vọng thì khỏi bàn, ngay cả những người bạn chí cốt cùng nhau cười đùa, làm trò con bò hắn cũng không thiếu. Chính mắt Bliss đã từng chứng kiến cơ mà.

    Nhưng tại sao trông hắn lại trống rỗng đến vậy.

    Một cảm giác khó tả len lỏi trong tâm trí. Chẳng hiểu sao Bliss lại có thôi thúc muốn chạy đến ôm chầm lấy hắn và nói ‘Không sao đâu’. Mặc dù chính bản thân cậu cũng chẳng hiểu tại sao mình lại có cái suy nghĩ kỳ quặc đó.

    “…….”

    Cassian mở miệng lầm bầm gì đó. Phải mất 2, 3 giây sau Bliss mới tiêu hóa được câu nói đó.

    “…Gì cơ?”

    Giọng hắn trầm đến mức cậu nghe chữ được chữ mất. Rốt cuộc hắn hỏi vậy là có ý gì? Hỏi tên mình à? Hay là hỏi mình vừa nói cái quái gì? Thấy Bliss cứ ớ người ra không biết đường trả lời, Penelope đành lên tiếng giải vây.

    “Cậu ấy là Blair Carlton thưa ngài Bá tước. Là họ hàng xa của tôi ạ.”

    Sau đó, bà lặp lại bài diễn văn đã giới thiệu với đám người làm lúc nãy.

    “Cậu ấy mới từ Mỹ sang. Cậu ấy đến đây để phụ việc và học hỏi kinh nghiệm từ tôi ạ. Vì mới bắt đầu công việc nên chắc chắn sẽ còn nhiều thiếu sót. Kính mong ngài Bá tước bao dung, chỉ bảo thêm ạ.”

    Nói xong, Penelope cúi gập người cung kính rồi đứng thẳng lên. Thấy Penelope im lặng như đã báo cáo xong xuôi, Cassian cũng không nói thêm gì nữa. Hắn cứ đứng trân trân nhìn chằm chằm vào Bliss không nhúc nhích khiến cậu bắt đầu lo sốt vó. Chết dở, giờ phải nói gì tiếp đây? Cứu cháu với bác Penelope ơi!

    Đang gào thét cầu cứu trong tuyệt vọng thì.

    “…Cút.”

    “Dạ?”

    Lần này đến lượt Penelope nghe không rõ, phải hỏi lại. Chắc nhìn hai cái bản mặt ngơ ngác như hai con Capybara ngốc nghếch khiến vị Bá tước bùng nổ cơn thịnh nộ, hắn nghiến răng kèn kẹt rồi gầm lên.

    “Cút, cút ngay cho tôi! Cút khỏi đây ngay lập tức, cái đồ XXXX XXX XXXX XXX X XXXXXX này….”

    Tiếng gầm thét kinh thiên động địa khiến đàn chim đang ngủ trên cành cây giật mình hoảng hốt bay tán loạn. Mớ âm thanh chửi bới thô tục liên tục bị mã hóa thành những tiếng “bíp, bíp” chát chúa vang vọng trong đầu khiến Bliss xây xẩm mặt mày, đầu óc quay cuồng.

    “Trời đất ơi!”

    Quá hoảng sợ, Penelope vội vã đưa hai tay bịt chặt tai Bliss rồi ba chân bốn cẳng kéo cậu chạy thục mạng ra khỏi phòng. Kể cả khi Bliss đã bị Penelope kéo xềnh xệch ra ngoài trong tình trạng hồn bay phách lạc, những lời chửi rủa cay độc của Cassian vẫn không ngừng dội vào tai.

    ***

     

    Hộc, hộc.

    Chạy thục mạng một mạch xuống tận sảnh tầng 1, hai người mới dám dừng lại thở dốc, vuốt ngực trấn an trái tim đang đập thình thịch.

    S-Suýt chút nữa thì toi mạng….

    Bliss mặt cắt không còn một giọt máu, hai vai run lên bần bật, mãi mới hoàn hồn. Penelope cũng chẳng khá khẩm hơn, mặt mày tái mét, mồ hôi vã ra như tắm. Hai người cứ đứng thở hồng hộc một lúc lâu chẳng ai nói với ai câu nào. Mãi một lúc sau, Penelope mới là người lên tiếng trước.

    “Rốt cuộc chuyện này là sao?”

    Thấy vẻ mặt hoang mang tột độ của bà, Bliss giật mình thon thót hỏi.

    “Ch-Chắc không phải ngài ấy nhận ra cháu đâu nhỉ?”

    “Chắc chắn là không rồi.”

    Nhìn Bliss run lẩy bẩy vì sợ hãi, Penelope quả quyết gạt đi. Tất nhiên là bà có cơ sở để khẳng định như vậy.

    “Cậu thử nghĩ mà xem. Nếu ngài Bá tước rơi vào tình huống của Bliss thì ngài ấy sẽ phản ứng thế nào? Giả sử ngài ấy nhận ra Bliss ấy!”

    Penelope đưa ra câu hỏi giả định nhưng Bliss không trả lời được ngay.

    “Ơ….”

    “Giống hệt nam chính trong phim ấy!”

    Thấy Bliss cứ đảo mắt bối rối, Penelope nghiêm giọng quát. Ngay lập tức, hai mắt Bliss sáng rực lên, thái độ thay đổi 180 độ.

    “Tại sao cậu lại ở đây?”

    “Chuẩn luôn.”

    Nghe Bliss hét lên đầy sắc bén, Penelope gật đầu hài lòng. Bliss cũng hiểu ý bà muốn nói gì.

    “Vậy là ngài ấy không nhận ra cháu rồi.”

    “Chứ còn gì nữa.”

    Thấy Penelope khẳng định chắc nịch thêm lần nữa, lúc này Bliss mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. May quá, Bliss vuốt ngực an ủi trái tim bé bỏng. Nếu những lời chửi bới thô tục lúc nãy mà nhắm vào mình chắc mình trụy tim chết mất. Penelope vội vã nói tiếp.

    “Trời đất ơi, đây là lần đầu tiên tôi thấy ngài Bá tước chửi bới thô tục như thế đấy.”

    Bliss hoàn toàn đồng ý. Cậu gật đầu lia lịa hùa theo bà.

    “Cháu cũng thế ạ. Sống trên đời cháu chưa thấy ai chửi thề kinh khủng hơn anh Chase luôn ấy.”

    Sau khi giải thích thêm ‘Chase là một trong những anh trai của cháu’, Bliss hoang mang hỏi tiếp.

    “Giờ tính sao hả bác?”

    Penelope cũng bó tay. Bà lúng túng gãi gãi má, đáp.

    “Thật tình tôi cũng không biết nữa, tình huống này nằm ngoài dự đoán của tôi rồi.”

    Thế là bế tắc toàn tập. Thấy Bliss ỉu xìu, Penelope “Ưm” một tiếng như đang suy nghĩ lung lắm, rồi bỗng ngẩng đầu lên với vẻ mặt vô cùng quyết tâm.

    “Đành chịu thôi, giờ có vắt óc suy nghĩ chúng ta cũng chẳng tìm ra được lý do đâu.”

    “Vậy thì….”

    Đang định hỏi ‘Vậy thì phải làm sao’, Bliss đã nhận được một câu trả lời cực kỳ dứt khoát từ Penelope.

    “Trước mắt cứ đi ngủ đã.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú