Chương 3
bởi Ly ThiênTrước lời đề nghị dịu dàng, cậu nhóc lập tức bày tỏ mong muốn của mình. Thấy Koi mỉm cười gật đầu, Grayson như chỉ chờ có thế liền bước lên phía trước.
“Con đi cùng em được chứ ạ? Không sao chứ, Bliss?”
Nhìn nụ cười tươi rói trên gương mặt con trai, trước khi Ashley kịp mở lời, Koi đã vội đáp.
“Ừ, hai đứa cùng đi đi. Có thấy đằng kia không?”
Nhìn theo hướng tay Daddy chỉ, hai đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu. Nắm tay Bliss bước tới quầy phát kem, Grayson nhận lấy ly kem dâu tây đúng như ý muốn của Bliss rồi đưa cho em.
“Đây, của em.”
“Cảm ơn anh. Cháu cảm ơn ạ.”
Giọng nói đã dịu đi phần nào chứng tỏ cơn uất ức đã nguôi ngoai, sau khi Bliss cảm ơn cả người phục vụ vừa múc kem cho mình, người nọ cũng cong khóe môi, mỉm cười gật đầu hài lòng. Vừa nhìn thấy món kem yêu thích, tâm trạng Bliss liền tốt lên ngay tắp lự. Cậu nhóc há to miệng “A” một tiếng, định ngậm trọn phần kem mềm mịn vào miệng thì…
“Ây da da.”
Con mắt vừa sưng tấy truyền đến một cơn đau nhói khiến cậu vô thức rên rỉ. Vừa nhăn mũi vừa lấy một tay ôm mắt, cậu chợt nghe thấy tiếng chép miệng “Chậc chậc” của Grayson vang lên từ trên đỉnh đầu.
“Thế nên anh mới bảo sao em lại đi tự hại mình cơ chứ, đồ ngốc.”
Câu nói đó khiến ngọn lửa giận dữ vừa mới được dập tắt trong lòng Bliss lại một lần nữa bùng lên.
“Đã bảo rồi mà! Tại thằng ranh đó dám trêu em không có mắt màu tím!”
Trái ngược với vẻ mặt trừng trừng hai mắt để bảo vệ lý lẽ của bản thân của Bliss, Grayson vẫn giữ thái độ dửng dưng.
“Thế anh mới hỏi, tại sao lại tự hại mình.”
Lặp lại y nguyên câu nói ban nãy, Grayson chậm rãi nói thêm.
“Bị thương thì chỉ có em thiệt thòi thôi. Ngay từ đầu, tại sao em lại phải cất công biến mắt mình thành màu tím chỉ vì một câu nói của cái thằng ranh đó chứ?”
Trước lời vạch trần bất ngờ, Bliss sững người. Ờ, nghe cũng có lý nhỉ…?
“Vậy, phải làm sao…?”
Nhìn cậu em ngập ngừng lí nhí hỏi, Grayson nở một nụ cười rạng rỡ.
“Thì làm cho thằng ranh đó không thể thốt ra mấy lời như vậy nữa là xong.”
Tiếp nhận một câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, não bộ Bliss nhất thời không kịp load.
“…Hả?”
“Bắt nó không bao giờ được sủa ra mấy câu đại loại như mắt màu tím hay không màu tím nữa.”
Thấy em trai vẫn ngơ ngác không hiểu, Grayson giải thích thêm một lần nữa. Sau đó, cậu nheo mắt nhìn xuống Bliss, khẽ mỉm cười.
“Anh dạy em cách nhé?”
“Vâng!”
Thấy ông anh cứ úp úp mở mở, Bliss sốt ruột không chịu nổi, gật đầu lia lịa.
“Nói đi, mau nói đi Grayson! Phải làm thế nào? Chỉ cho em mau lên, mau lên!”
Nhìn cậu em dậm chân bình bịch hối thúc, Grayson mang vẻ mặt đầy thỏa mãn mà đưa ra đáp án.
“Bắn nát miệng nó đi. Như thế thì sẽ chẳng có kẻ nào dám sủa bậy bạ trước mặt em nữa.”
Một câu trả lời quá sức tưởng tượng khiến Bliss giật nảy mình, hai mắt trợn tròn xoe.
“Bắn súng á?”
Súng sao? Chẳng phải Papa đã dặn đi dặn lại rất nhiều lần là tuyệt đối không được dùng đến thứ đó sao? Dù trong nhà đúng là có súng thật, nhưng chúng đều được cất trong két sắt bí mật, cậu chỉ biết là có tồn tại chứ chưa từng được chiêm ngưỡng bao giờ. Thế mà Grayson lại có thể thản nhiên xúi cậu dùng súng bắn người, thực sự làm vậy được sao?
Vô thức quay đầu lại nhìn, lọt vào tầm mắt cậu là Papa và Daddy nãy giờ vẫn đang dõi theo hai anh em. Dời mắt khỏi Daddy – người đang mỉm cười vẫy tay với con trai, Bliss hạ giọng thì thầm như sợ bị ai đó nghe lén.
“Làm sao mà bắn súng được, thứ đó….”
“Tất nhiên nếu lúc đó em không mang theo súng thì đành chịu thôi.”
Bliss định nói ‘Không được đâu’ nhưng câu nói tiếp theo của Grayson lại một lần nữa khiến cậu nghẹn họng. Ý em định nói không phải là chuyện đó cơ. Nhìn cậu em trai chỉ biết trố mắt chớp chớp, Grayson nở một nụ cười tươi tắn rồi đề xuất phương án thay thế.
“Vậy thì cứ vơ đại thứ gì đó xung quanh rồi phang thẳng vào mồm nó. Đánh cho rụng dăm ba cái răng thì đảm bảo nó chẳng bao giờ dám thốt ra mấy lời đó nữa đâu. Nếu tiện tay cắt luôn cái lưỡi để cả đời nó khỏi mở miệng thì càng tốt. Thế thì có phải nó sẽ không bao giờ sủa bậy được nữa không? Lũ nhãi nhép khác thấy thế chắc chắn cũng sẽ tự rút ra bài học cho mình.”
“Ờ….”
Những gì Grayson nói quả thực chẳng sai điểm nào. Chỉ trừ việc trong lòng cứ thấy gợn gợn sao đó. Bliss ngẩn ngơ chớp mắt rồi “Ừm” một tiếng, gật đầu. Nhận được phản ứng đó, Grayson kiêu ngạo hất cằm lên, nói.
“Sau này có phiền não gì cứ nói với anh, anh sẽ đưa ra cách giải quyết cho em giống như hôm nay.”
“Ờ, vâng.”
Một lần nữa gật đầu, dẫu trong đầu vẫn còn đầy rẫy thắc mắc, Bliss vẫn nói lời cảm ơn.
“Cảm ơn anh, Grayson.”
“Có gì đâu.”
Grayson mỉm cười, nhận lấy ly kem vani từ người phục vụ rồi nói thêm.
“Giúp đỡ người khác luôn là niềm vui lớn nhất của anh mà.”
***
Rốt cuộc là hai đứa đang nói chuyện gì vậy. Nhìn hai cậu con trai cứ rù rì to nhỏ trước quầy kem, Ashley Miller khẽ nhíu mày. Đừng nói là Grayson lại đang lải nhải mấy lời xằng bậy với Bliss đấy nhé. Ngay lúc trong lòng ông đang dâng lên một cỗ bất an, thì đột nhiên Koi đứng bên cạnh lẩm bẩm.
“Mới rời mắt có một chút thôi mà đã xảy ra chuyện như vậy.”
Liếc nhìn sang bên cạnh, ông thấy Koi cũng đang hướng ánh mắt về phía bọn trẻ y hệt như mình rồi nói tiếp.
“Em không nghĩ là Bliss lại để tâm đến những chuyện như vậy. Cứ tưởng thằng bé còn nhỏ nên chưa hiểu gì về đặc tính chứ….”
Ngoại trừ Koi và Bliss, tất cả các thành viên trong gia đình đều có chung một đặc tính. Đôi mắt màu tím chính là một trong những đặc điểm nhận diện của các Cực Alpha, một khi thức tỉnh, màu mắt nguyên bản sẽ chuyển sang màu tím. Ngay cả Papa Ashley, trước khi thức tỉnh cũng từng sở hữu đôi mắt xanh biếc, nhưng hiện tại đã chuyển sang màu tím sẫm y hệt như những đứa con khác.
Chỉ duy nhất Koi và Bliss là sở hữu đôi mắt màu xanh, bởi Koi là một Cực Omega, còn Bliss vì mới sáu tuổi nên vẫn chưa đến lúc thức tỉnh. Nếu Bliss cũng thức tỉnh thành Cực Alpha, thì đồng nghĩa với việc trong nhà chỉ còn mỗi Koi là người duy nhất sở hữu màu mắt khác biệt.
Tất nhiên, đó là trong trường hợp đứa trẻ đó thức tỉnh thành Cực Omega….
Chợt nghĩ đến sự thật ấy, cõi lòng Ashley trở nên rối bời. Việc năm trong số sáu đứa con kết tinh giữa ông và Koi đều là Cực Omega quả là một hiện thực khó chấp nhận. Nếu ngay cả cậu út Bliss – đứa con có ngoại hình giống Koi nhất – cũng thức tỉnh thành Cực Alpha, thì có lẽ ông sẽ thực sự từ bỏ đức tin vào Chúa mất.
Mà vốn dĩ ông cũng chẳng tin.
“Anh này.”
Giọng nói cẩn trọng của Koi đã kéo Ashley trở về với thực tại. Thấy ông im lặng hướng ánh nhìn về phía mình, Koi tiếp lời.
“Liệu chúng ta có nên dạy cho Bliss về đặc tính không?”
“Không cần đâu.”
Không cần suy nghĩ lâu la, Ashley lắc đầu từ chối.
“Bây giờ thằng bé cũng chưa hiểu được gì đâu, vớ lại ai mà biết được con mình sẽ mang đặc tính gì cơ chứ.”
“Cũng phải.”
Koi gượng gạo tỏ vẻ đồng tình. Nếu biết tường tận về đặc tính, tự nhiên thằng bé sẽ nảy sinh kỳ vọng, để rồi nếu lỡ mang đặc tính khác biệt với gia đình, chắc chắn nó sẽ vô cùng thất vọng. Vậy nên, có lẽ cứ để mặc mọi chuyện, không cho thằng bé biết gì lại là cách tốt nhất.
Tất nhiên Ash tuyệt đối không mong muốn kết quả đó xảy ra.
“Bliss sẽ không hiểu đâu ạ. Em ấy ngốc mà.”
Giọng nói đột ngột chen ngang đó là của Stacy – em gái sinh đôi của Grayson. Nhìn vẻ mặt đầy tự tin của con bé, Koi nhất thời hoang mang.
“Stacy, sao con lại nói em như thế… Thôi, bỏ đi.”
Định lên tiếng nhắc nhở con gái thêm một lần nữa nhưng cuối cùng ông đành bỏ cuộc. Đã không biết là lần thứ mấy trong ngày hôm nay ông phải lặp lại chuyện này rồi. Nhìn Koi có vẻ nhanh chóng kiệt sức, Ashley lên tiếng.
“Chuyện này để sau hẵng nói tiếp… Giờ chúng ta về thôi, có vẻ xong việc cả rồi.”
Như thể đó là một ám hiệu, Nathaniel là người đầu tiên quay gót bước về phía cửa chính. Sau khi nhìn thấy những đứa con còn lại lục tục theo sau dáng đi sải bước mạnh mẽ của cậu con cả, Ashley vẫn đứng lại cùng Koi để chờ Grayson và Bliss quay lại. Những chuyện còn lại để về rồi tính. Mọi lịch trình hôm nay đến đây là kết thúc….
Ông đã nghĩ vậy, nhưng một tình huống đột xuất đã xảy ra. Bliss đột nhiên chạy đi hướng khác, để lại một mình Grayson quay trở về phía họ. Ashley lập tức cau mày hỏi.
“Sao thế? Tại sao lại bỏ em lại mà về một mình?”
Trước câu hỏi hiển nhiên đó, Grayson thản nhiên đáp lời.
“Em ấy bảo đi tè nên vào nhà vệ sinh rồi ạ.”
Một tiếng thở dài vô thức buông ra khỏi miệng Ashley. Bất giác đưa một tay lên xoa trán, ông cất chất giọng trầm thấp quen thuộc.
0 Bình luận