Bạn không có cảnh báo nào.

    Sau khi chuyển từ ô tô sang máy bay chuyên cơ, trên suốt quãng đường, cả hai không ai nói với ai lời nào. Bliss cố chấp quay mặt đi, né tránh ánh mắt của Cassian bằng mọi giá, và Cassian cũng làm ngơ chẳng thèm đếm xỉa. Bầu không khí gượng gạo, kỳ quặc giữa hai người khiến các tiếp viên trên máy bay tò mò, len lén quan sát.

    “Quý khách có cần thêm gì không ạ?”

    Khi Bliss giơ tay lên, một tiếp viên vội vã tiến lại hỏi, cậu dõng dạc đáp.

    “Tôi muốn dùng bữa ạ.”

    “Dạ? Nhưng mà….”

    Chuyến bay này chỉ kéo dài vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ. Thấy tiếp viên lúng túng quay sang nhìn mình, Cassian lạnh lùng nói.

    “Cứ làm theo ý cậu ta đi.”

    “Dạ, tôi hiểu rồi ạ.”

    Tiếp viên nhanh chóng đáp lời, nở nụ cười chuyên nghiệp quay sang Bliss.

    “Chúng tôi sẽ chuẩn bị bữa ăn ngay ạ. Quý khách muốn dùng món gì ạ?”

    Cô tiếp viên trưởng đưa thực đơn cho Bliss, cậu lướt mắt qua từng trang với ánh nhìn sắc lẹm.

    Hứ, anh tưởng tôi dễ chịu thua thế à.

    “Món này, món này, món này, cả món này nữa, dọn hết lên cho tôi.”

    Sau khi chỉ tay điểm mặt gần như tất cả các món trong thực đơn, Bliss hắng giọng “Hừm” một tiếng rồi ngồi ngay ngắn lại.

    Phải ăn no nê rồi ngủ một giấc thật đã thì mới có sức chiến đấu tiếp được.

    Trái ngược với Bliss đang hì hục càn quét bàn ăn như đánh trận rồi lăn ra ngủ ngon lành, Cassian lại ngồi bất động, không ăn không ngủ, mắt mở trừng trừng.

    Không được lơ là cảnh giác.

    Không thể để lặp lại cái sự sỉ nhục vì bị con Capybara điên khùng đó quyến rũ thêm lần nào nữa. Anh dứt khoát quay mặt đi, cố chấp nhìn ra ngoài cửa sổ, mặc kệ tiếng ngáy “Khò khò” đều đặn vang lên từ người ngồi đối diện. Và rồi, chuyến bay kết thúc đúng như lịch trình, họ đã hạ cánh xuống điểm đến.

    ***

    Trời bắt đầu hửng sáng khi họ lại ngồi trên ô tô di chuyển. Ánh nắng bình minh chói chang hắt vào khiến Bliss nhăn nhó, ngáp dài một cái. Rốt cuộc là lại đi đâu nữa đây. Dù đã cố gắng ăn no ngủ kỹ để nạp năng lượng, nhưng sự mệt mỏi vẫn là điều khó tránh khỏi.

    Lần này làm ơn là khách sạn đi mà…!

    Cậu thầm cầu nguyện trong bụng, nhưng chiếc xe vô tình lướt qua hàng loạt khách sạn sang trọng, tráng lệ. Khi đang cố bám víu vào chút hy vọng cuối cùng, Bliss nhận ra khung cảnh xung quanh bắt đầu thay đổi. Chiếc xe không chạy trên đường nhựa nữa mà đang tiến vào một quảng trường rộng lớn. Gì đây? Cái gì thế này? Đang dán mặt vào cửa kính chớp chớp mắt ngơ ngác, một công trình kiến trúc ngoài sức tưởng tượng đập vào mắt Bliss.

    Cung điện ư?

    Ngay lúc đó, xe dừng lại, vệ sĩ mở cửa xe cho cậu. Vội vã bước xuống, Bliss trợn tròn hai mắt kinh ngạc trước công trình đồ sộ hiện ra trước mắt.

    “Đ-Đ-Đây, đây là.”

    Không chỉ một, mà có vô số những tòa nhà nguy nga, lộng lẫy nối tiếp nhau san sát, quy mô hoành tráng đến mức ngôn từ cũng đành bất lực. Hàng ngàn ô cửa sổ và mái vòm được mạ vàng lấp lánh, những hàng cột đá cẩm thạch kiên cố, cùng những bức tượng điêu khắc tinh xảo trải dài khắp nơi, tạo nên một vẻ đẹp xa hoa, lộng lẫy đến choáng ngợp. Một cung điện đích thực, nơi chỉ dành cho những bậc đế vương.

    Hả? Vua chúa á?

    Ý nghĩ vừa lóe lên, Bliss liền há hốc mồm. Chẳng lẽ đây là. Đúng lúc đó, một gã đàn ông từ xa tất tả chạy lại, đon đả chào hỏi.

    “Chào mừng ngài Bá tước, chúng tôi đã đợi ngài từ lâu.”

    Nhìn thấy gã, Bliss lại thêm một phen giật mình.

    Lại là đầu trọc nữa hả?

    Nhìn cái đầu trọc lốc phản chiếu ánh nắng ban mai lấp lánh, Bliss có cảm giác deja vu, và y như rằng, gã đầu trọc này cũng tuôn ra một tràng chào hỏi y hệt gã đầu trọc lúc nãy, chỉ khác mỗi cái mặt.

    “Mọi thứ đã được chuẩn bị tươm tất theo đúng yêu cầu của ngài. Lực lượng an ninh cũng đã được bố trí dày đặc khắp nơi, ngài cứ yên tâm thong thả tham quan ạ. Rất hân hạnh được đón tiếp ngài. Thay mặt chính quyền, tôi xin gửi lời….”

    Mặc cho gã thao thao bất tuyệt những lời chào hỏi nhạt nhẽo, Cassian chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Phía sau anh, con Capybara đang đứng ngồi không yên, cứ đi qua đi lại đầy phấn khích. Dứt lời, gã đàn ông liếc nhìn Bliss rồi hạ giọng hỏi khẽ.

    “Dạ, thưa ngài Bá tước. Vị này là? Có phải là người mà ngài đã….”

    Gã ngập ngừng không nói hết câu, Cassian khẽ gật đầu.

    “Đúng vậy. Là cậu nhóc này.”

    “À, ra là vậy. Tội nghiệp quá, trông cậu ấy vẫn còn trẻ thế này mà.”

    Gã đầu trọc ném ánh nhìn thương hại về phía Bliss, rồi quay sang Cassian nói tiếp.

    “Chúng tôi sẽ tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất ạ. Mong hai vị sẽ có những trải nghiệm thật tuyệt vời.”

    Và rồi, gã thốt ra một câu khiến Bliss bàng hoàng.

    “Ngay tại Cung điện Versailles này!”

    “Biết ngay mà!”

    Bliss reo lên cùng lúc. Quả nhiên, quả nhiên là vậy! Đoán đâu trúng đó. Cung điện của các vị vua, nơi ở của Hoàng hậu, nơi từng diễn ra những buổi vũ hội xa hoa bậc nhất của giới quý tộc – Cung điện Versailles!

    Và cũng là nơi diễn ra những cuộc tình vụng trộm đầy tai tiếng giữa nhà vua và các sủng phi…!

    “Trời đất ơiiii.”

    Bliss ôm chặt hai má, thở hắt ra vì quá đỗi sung sướng. Mình mà lại được đặt chân đến đây sao! Trong đầu cậu tua nhanh những thước phim truyền hình và phim tài liệu từng xem. Nào là ‘Phòng ngủ của Hoàng hậu’, ‘Mặt trời và Ta’, ‘Dù có chồng em vẫn yêu anh’ vân vân và mây mây. Biết bao nhiêu siêu phẩm đã lấy bối cảnh Cung điện Versailles này làm nền!

    Trong lúc Bliss còn đang bấn loạn, tim đập thình thịch vì sung sướng thì Cassian quay lại nhìn cậu.

    “Này.”

    Tiếng gọi cộc lốc khiến Bliss giật mình ngước lên, Cassian giữ khuôn mặt lạnh tanh, hất ngón tay ra hiệu bảo cậu đi theo.

    Cái tên khốn kiếp này, dám coi thường mình!

    Bliss bực bội trong lòng nhưng đôi chân vẫn tự động bước theo Cassian. Biết làm sao được, sức cám dỗ của Cung điện Versailles lớn quá mà. Cơn tức giận bay biến trong chớp mắt, nhường chỗ cho sự háo hức trước chuyến thám hiểm sắp tới. Cậu sải bước định đuổi theo, thì gã đầu trọc nãy giờ vẫn đứng đó bỗng lên tiếng bắt chuyện.

    “Trong lúc tham quan, nếu cậu cảm thấy không khỏe hay có vấn đề gì thì cứ báo ngay cho nhân viên gần nhất nhé. Họ sẽ hỗ trợ cậu lập tức.”

    “Dạ? Vâng… cháu cảm ơn ạ.”

    Ngơ ngác trước lời dặn dò bất ngờ, Bliss gật đầu, gã khẽ thở dài rồi làm dấu thánh giá.

    “Cầu Chúa ban phước lành cho cậu.”

    Gì thế nhỉ?

    Bliss thắc mắc nhưng không có thời gian để tìm hiểu. Cassian đang đứng chờ phía trước với vẻ mặt cau có. Cậu ba chân bốn cẳng chạy tới, Cassian liền quay ngoắt đi, tiếp tục sải bước. Gã đầu trọc nhìn theo bóng lưng hai người với ánh mắt đầy thương xót.

    ***

    “Bán vé ở lối này ạ.”

    Nghe hướng dẫn, Cassian đích thân lấy thẻ ra quẹt mua hai vé tham quan. Quầy bán vé ngay trước cổng cung điện luôn cơ à, sao khác xa trong phim tài liệu thế nhỉ? Bliss nghiêng đầu thắc mắc nhưng rồi lại bỏ qua. Hệ thống thì thay đổi xoành xoạch là chuyện bình thường mà.

    Quan trọng hơn là cậu đang đứng trong Cung điện Versailles. Bliss ôm trọn niềm háo hức, theo chân Cassian bước vào trong.

    “Woa!”

    Ngay giây phút bước vào, Bliss không kìm được mà bật lên một tiếng cảm thán. Trần nhà cao vút, những bức bích họa tuyệt đẹp phủ kín các bức tường, hành lang dài thênh thang ngập tràn ánh sáng từ những chiếc đèn chùm khổng lồ, dọc hai bên là những bức tượng điêu khắc tinh xảo đặt san sát nhau như đang nghênh đón quan khách. Cậu chỉ muốn được thong dong sải bước dọc theo hành lang nguy nga, lộng lẫy này y như một nhân vật chính trong phim truyền hình, nhưng đáng tiếc là điều đó bất khả thi. Bởi vì bên trong cung điện đã chật ních khách du lịch tham quan, tiếng người nói chuyện ồn ào, huyên náo.

    Đành chịu thôi, khu du lịch nổi tiếng mà lại.

    Tự an ủi bản thân, cậu kiên nhẫn nhích từng bước một trong dòng người đông đúc, thì bỗng một bà lão đi ngang qua lén liếc nhìn cậu. Ánh mắt tình cờ chạm nhau, bà cụ mỉm cười hiền từ tiến lại gần bắt chuyện.

    “Chào cháu, cháu đi tham quan có vui không?”

    “À, dạ vâng.”

    Tình huống bất ngờ khiến Bliss gượng cười lúng túng. Trong lúc cậu đang nhấp nhổm lo sợ lạc mất Cassian giữa biển người, bà cụ vẫn đứng nán lại, lục lọi túi xách và lấy ra một gói nhỏ đưa cho cậu.

    “Cầm lấy đi cháu. Bánh quy tự tay bà nướng đấy. Không có thành phần lạ nào đâu nên cháu cứ yên tâm ăn nhé.”

    Bà cụ nhét gói bánh vào tay Bliss, rồi dịu dàng dặn dò thêm.

    “Bà cầu chúc cháu gặp nhiều may mắn. Cháu là một đứa trẻ mạnh mẽ nên chắc chắn sẽ vượt qua được thôi, đừng lo lắng quá nhé.”

    “Dạ?”

    Để lại một câu nói đầy ẩn ý, bà cụ quay lưng rời đi. Bliss còn đang đực mặt ra chưa hiểu gì, thì một giọng nói lạnh lùng vang lên từ trên đầu.

    “Cậu đang làm cái gì thế hả? Sao không đi theo tôi.”

    “À, dạ là.”

    Bliss giật mình ngước lên, thấy Cassian đã quay lại tìm mình. Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt Bliss rồi dừng lại ở gói bánh trên tay cậu, anh nhíu mày hỏi.

    “Cái gì kia?”

    “À.”

    Bliss nhìn xuống tay mình, rồi ngước lên trả lời.

    “Có một bà lão lạ mặt vừa tặng tôi đấy ạ.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú