Bạn không có cảnh báo nào.

    Nhớ lại những gì Koi đã kể, mọi chuyện bỗng chốc trở nên logic lạ thường. Chẳng khó khăn gì để Cassian liên tưởng đến hình ảnh thằng bé đang thở phì phò, tức giận hậm hực với đám trẻ vào ngày hôm qua. Anh tiếp lời.

    “Đây là huân chương danh dự hả?”

    Bliss chỉ chau mày nhìn Cassian. Tưởng mình dùng từ hơi khó hiểu với trẻ con, Cassian giải thích thêm.

    “Anh nghe kể rồi. Hôm qua ở bữa tiệc, mấy đứa khác kiếm chuyện với em vì màu mắt đúng không? Mắt em thành ra như vậy là do em tự đấm vào mà.”

    Đến lúc này Bliss mới nắm bắt được tình hình. Chắc chắn là Daddy hoặc Papa đã kể lại rồi. Nhưng dù vậy, sự cảnh giác đối với kẻ đứng trước mặt cũng chẳng hề giảm sút chút nào. Ngược lại, nhớ lại chuyện hôm qua, Bliss lập tức trừng mắt cảnh cáo.

    “Thế thì sao? Rồi anh cũng định bảo em ngốc chứ gì?”

    Đó là câu mà mấy đứa anh em khác vẫn thường xuyên ra rả vào tai Bliss. Thậm chí hôm qua Grayson còn trắng trợn cười nhạo cậu nữa. Giờ có thêm một người hùa vào thì cũng chẳng có gì thay đổi. Nhưng cậu tuyệt đối sẽ không để yên cho kẻ nào dám cười nhạo mình. Bảo cậu ngốc thì cậu còn nhịn được, chứ bảo cậu không phải người nhà Miller thì đừng hòng cậu nhẫn nhịn.

    ‘Bắn nát miệng nó đi. Như thế thì sẽ chẳng có kẻ nào dám sủa bậy bạ trước mặt em nữa.’

    Dù không có súng để bắn, nhưng vẫn còn những cách trừng trị khác cơ mà. Nhớ lại lời khuyên của Grayson, Bliss siết chặt nắm đấm.

    Nếu thằng khốn này dám sủa mình không phải người nhà Miller, mình sẽ đấm vỡ alo ngay lập tức.

    “Không, tuyệt đối không.”

    Bliss, người vốn đang trong tư thế sẵn sàng tung nắm đấm bất cứ lúc nào, chợt khựng lại. Nhìn cậu nhóc đang ngớ người trước câu trả lời nằm ngoài dự đoán, Cassian nói tiếp.

    “Em đã chiến đấu vì danh dự cơ mà? Đối với những người đàn ông, danh dự là thứ vô cùng quan trọng. Hoàn toàn xứng đáng để đánh cược cả tính mạng.”

    Một lần nữa, anh lại thốt ra những lời khó tin. Bliss sững sờ, lắp bắp lặp lại lời anh.

    “Đàn ông á?”

    “Đúng vậy.”

    Cassian dứt khoát gật đầu rồi nhíu mày quan sát cậu nhóc từ trên xuống dưới một lượt.

    “Đừng bảo em là con gái đấy nhé?”

    Nghe vậy, Bliss giật nảy mình, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.

    “Em là đàn ông! Em là đàn ông mà!”

    Vừa hét lớn, hai má cậu nhóc đã đỏ bừng lên từ lúc nào. Trong đầu cậu lúc này chỉ văng vẳng câu nói ban nãy của Cassian. Đàn ông! Đàn ông á? Đàn ông!

    Thật không thể tin được. Lúc nào mọi người cũng chỉ biết coi thường cậu, nào là đồ ngốc, nào là đồ nhãi ranh.

    “Th-thật không…?”

    Mang vẻ mặt bán tín bán nghi, Bliss rụt rè hỏi lại.

    “Anh thật sự nghĩ vậy sao? Rằng em là đàn ông ấy?”

    “Đã bảo là đúng vậy mà.”

    Lần này Cassian vẫn lặp lại câu trả lời y như cũ. Cùng lúc đó, một niềm cảm động trào dâng lấp đầy lồng ngực khiến nhịp thở của Bliss bất giác trở nên gấp gáp. Là thật. Người đàn ông này thực sự nghĩ như vậy.

    Anh ta là người đầu tiên công nhận mình, Bliss Miller này, là một người đàn ông!

    “Hiyaaa.”

    Chẳng biết từ lúc nào, Bliss đã buông thõng hai nắm đấm vốn đang siết chặt, thay vào đó là đan hai bàn tay vào nhau chống dưới cằm, ngước lên nhìn Cassian. Sau khi buông một tiếng cảm thán đầy phấn khích, cậu hướng ánh mắt lấp lánh nhìn người đầu tiên công nhận mình là một người đàn ông thực thụ, lên tiếng hỏi.

    “Tên anh là gì?”

    Trước giọng nói ngập tràn sự hưng phấn của cậu nhóc, Cassian mỉm cười đáp lời.

    “Cassian. Cassian Strickland.”

    “Em là Bliss Miller.”

    Thấy Bliss lập tức báo danh, Cassian bật cười sảng khoái.

    “Anh biết.”

    Bỏ ngoài tai tiếng cười lớn cùng gương mặt vẫn còn vương nét cười của người kia, Bliss dõng dạc tuyên bố.

    “Chúng ta làm bạn nhé!”

    Lời đề nghị kết bạn của Bliss khiến Cassian thoáng khựng lại. Có vẻ hơi bất ngờ, nhưng rồi anh vẫn thản nhiên gật đầu.

    “Được thôi.”

    “Tuyệt.”

    Gật đầu đáp lại một cách mạnh mẽ, ánh mắt Bliss chợt hướng xuống dưới. Biết cậu nhóc đang nhìn chằm chằm vào hộp bánh mình đang cầm trên tay, Cassian liền đưa nó cho cậu.

    “Đây.”

    “Cảm ơn anh.”

    Bliss dùng hai tay đỡ lấy, ôm khư khư lọ thủy tinh vào lòng, rồi dùng một tay cẩn thận mở nắp bần ra. Lấy ra một chiếc bánh quy to bự chảng điểm đầy hạt sô-cô-la chíp, Bliss đưa thẳng về phía Cassian.

    “Cầm lấy đi, quà ra mắt đấy.”

    Thật ra Cassian chẳng có tâm trạng nào để ăn bánh kẹo lúc này. Thế nhưng, nhìn gương mặt ửng hồng cùng ánh mắt ngập tràn mong đợi của cậu nhóc đang ngước lên nhìn mình, anh chẳng thể nào thốt ra lời từ chối.

    “Cảm ơn em.”

    Hết cách, anh đành nhận lấy chiếc bánh quy rồi cắn một miếng. Thấy vậy, Bliss mới nở nụ cười mãn nguyện, thò tay vào lọ lấy thêm một chiếc bánh nữa rồi nhét vào miệng mình. Dù đã há miệng to hết cỡ, nhưng cậu nhóc cũng chỉ gặm được một góc nhỏ xíu của chiếc bánh. Mặc dù vậy, có vẻ rất hài lòng, cậu giơ cao chiếc bánh đang ăn dở lên không trung.

    “Nào, cạn ly.”

    Thằng bé học được mấy cái trò này ở đâu vậy trời. Vừa cạn lời nhưng cũng vừa hùa theo cậu nhóc, Cassian nâng nhẹ chiếc bánh lên rồi hạ xuống. Đang lúc vui vẻ, Bliss đưa bánh lên miệng bắt đầu nhai rào rạo. Ôm khư khư lọ bánh quy trong lòng như báu vật, vừa say sưa nhai bánh, Bliss vừa cười tít cả mắt. Ngay cả lúc thức dậy sáng nay, cậu cũng chẳng thể ngờ lại có chuyện tốt đẹp thế này xảy ra.

    Sau đó, cậu nhóc còn lén lấy thêm hai chiếc bánh quy chíp sô-cô-la nữa, nhờ Cassian cất trả chiếc lọ lên kệ cao để phi tang chứng cứ, tạo nên một vụ trộm hoàn hảo. Cuối cùng, hai người cũng không quên đập tay “Chát!” một cái để ăn mừng.

    “Ngài ở đây sao, ngài Strickland.”

    Đúng lúc viên quản gia tình cờ tìm thấy họ, Bliss vừa nhảy xuống đất còn Cassian thì đang đẩy ghế về chỗ cũ. Vẻ mặt viên quản gia sáng rỡ lên khi thấy người cần tìm, nhưng ngay sau đó lại giật thót mình khi thấy Bliss đang núp lấp ló sau chân Cassian. Cố tỏ ra bình thản như không có chuyện gì xảy ra, Bliss mặt tỉnh bơ nói với viên quản gia.

    “Cassian bị lạc đường nên cháu đang chỉ đường cho anh ấy đấy!”

    Tất nhiên đó là một lời nói dối rành rành. Viên quản gia nhìn chằm chằm vào đống vụn bánh quy dính lấm lem quanh miệng Bliss, lẩm bẩm “Ra là vậy”, rồi chuyển ánh nhìn sang Cassian.

    “Công tước đang tìm ngài ạ. Mời ngài theo tôi đến sảnh tiếp khách.”

    Nhìn theo bóng lưng viên quản gia vừa quay người đi trước, Bliss giơ ngón tay cái lên với Cassian. Ám chỉ rằng mình vừa lừa ông ta một vố ngoạn mục. Thay vì vạch trần sự thật, Cassian chỉ mỉm cười rồi cũng giơ ngón tay cái đáp lại cậu nhóc.

    Cứ tưởng thằng bé sẽ ngoan ngoãn quay về phòng, ai dè Bliss lại lẽo đẽo bám đuôi theo họ. Bắt gặp ánh mắt như muốn hỏi ‘Có chuyện gì vậy?’ của Cassian, Bliss dõng dạc tuyên bố.

    “Chúng ta là bạn bè mà, nên em đi chào hỏi bố mẹ anh đó.”

    Người bạn mới quen này đã hoàn toàn đánh cắp trái tim của Bliss mất rồi. Nhìn cậu nhóc cứ cười tít mắt ngước lên nhìn mình, Cassian cạn lời, đành bật cười thành tiếng. Về phần viên quản gia, hoàn toàn mù tịt về những gì vừa diễn ra giữa hai người họ, ông chỉ biết ngơ ngác nhưng vẫn phải giấu đi sự bối rối đó mà lầm lũi dẫn đường.

    Trong lúc đi dạo, Bliss vẫn không quên nhấm nháp nốt mấy cái bánh quy sô cô la chíp giấu trong tay. Rất muốn nắm tay Cassian, nhưng vì anh cao tới hơn 1m90, khoảng cách quá xa vời, nên cậu nhóc đành bám sát rạt bên cạnh, thoăn thoắt bước theo. Khuôn mặt nhòe nhoẹt sự phấn khích cùng nhịp thở dốc rộn ràng.

    Cuối cùng cũng đến sảnh tiếp khách, viên quản gia gõ cửa rồi mở ra, đứng nép sang một bên. Nhận được tín hiệu im lặng mời vào, Cassian bước vào trong, theo sát phía sau là Bliss. Đang ngồi trên ghế sofa và ngoái đầu lại nhìn, Koi giật bắn mình khi thấy cái bóng nhỏ xíu lấp ló sau lưng Cassian, vô thức bật dậy.

    “Bliss, sao con lại.”

    Vừa mừng rỡ đón con, Koi bỗng khựng lại. Nhìn thấy khuôn mặt lấm lem toàn sô-cô-la với vụn bánh quy từ miệng nhoe nhoét ra khắp mặt, ông luống cuống ôm chầm lấy con, ấn chặt đầu thằng bé xuống để giấu nhẹm cái mặt đi. Dù đã cố gắng tìm mọi cách che đậy cái bản mặt tèm lem của quý tử, nhưng đời đâu như là mơ.

    “Ôi chao, cậu bé đó là Bliss sao?”

    Nghe thấy giọng nói của Công tước phu nhân vang lên từ phía sau, Koi chỉ biết nhắm tịt mắt lại. Giờ phải làm sao đây. Bao nhiêu suy nghĩ xẹt qua trong đầu, nhưng quanh đi quẩn lại cũng chỉ có hai sự lựa chọn. Hoặc là cứ thế bế thẳng Bliss bỏ chạy, hoặc là….

    “A ha ha.”

    Vã cả mồ hôi hột, Koi quay người lại đối diện với Công tước phu nhân. Chọn cách thứ hai: đương đầu trực diện.

    “Chắc là cháu nó vừa ăn vặt xong. Xin chờ một chút ạ….”

    Vội vàng tìm khăn ăn, ông quay lưng lại, chà xát lấy chà xát để lên mặt Bliss rồi mới dám xoay người lại đối mặt với vợ chồng Công tước.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú