Bạn không có cảnh báo nào.

    Cassian trố mắt nhìn Penelope như thể không tin vào tai mình. Nhìn biểu cảm ‘Bà đang lảm nhảm cái quái gì vậy’ của chủ nhân, Penelope chỉ điềm nhiên “Nào, nào” rồi từ tốn giải thích.

    “Ngài hãy bình tâm suy xét lại xem, thưa Bá tước. Chẳng phải đêm qua ngài đã ngủ rất ngon sao. Bây giờ ngài thấy cơ thể khoan khoái, nhẹ nhõm hơn hẳn đúng không ạ? Sắc mặt ngài cũng hồng hào, rạng rỡ lên trông thấy. Nếu soi gương chắc ngài sẽ ngạc nhiên lắm đấy. Quầng thâm đen sì dưới mắt ngài cũng biến mất tăm rồi kìa! Chỉ mới chợp mắt được vài tiếng đồng hồ mà cơ thể ngài đã phục hồi thần kỳ đến vậy, ngài thử tưởng tượng xem nếu được ngủ một giấc say sưa tám tiếng đồng hồ như người bình thường thì sẽ tuyệt vời đến mức nào? Ngài thấy tôi nói đúng không? Hả ngài?”

    Tám tiếng đồng hồ. Vừa nghe đến con số đó, Cassian thoáng chốc rơi vào trạng thái mơ màng, khao khát. Ngủ suốt tám tiếng đồng hồ ư? Liệu điều đó có thể trở thành hiện thực sao? Đến tám phút hắn còn chẳng ngủ nổi trọn vẹn, huống hồ là tám tiếng. Thật là chuyện hoang đường….

    Ngay lúc đó, Penelope lại ghé sát tai hắn, rót vào những lời đường mật tựa như lời cám dỗ của ác quỷ.

    “Chứng đau nửa đầu của ngài cũng sẽ tan biến luôn đấy ạ.”

    Ánh mắt Cassian dao động dữ dội. Những lời Penelope vừa nói quả thật không sai một ly. Một buổi sáng thức dậy không còn bị cơn đau nửa đầu chết tiệt kia hành hạ. Viễn cảnh đó mới tươi đẹp làm sao. Hắn khao khát một cuộc sống bình yên như thế đến nhường nào. Cứ ngỡ như hai căn bệnh quái ác đang đẩy cuộc đời hoàn hảo của hắn xuống vũng bùn lầy địa ngục sắp sửa được chữa khỏi, nhưng mà….

    “Chỉ là trùng hợp thôi.”

    Cassian cố chấp phủ nhận. Thật hoang đường. Bảo hắn phải đánh đổi bằng việc để cái hạt đậu phộng tí hon kia lởn vởn bên cạnh ư? Nằm mơ đi. Thấy hắn kiên quyết lắc đầu từ chối, Penelope chống hai tay lên hông, lý luận.

    “Thế thì lại càng tiện chứ sao. Nếu chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, ngài cứ việc tống cổ cậu ấy đi bất cứ lúc nào. Còn nếu cậu ấy thực sự là ‘liều thuốc tiên’ giúp ngài ngủ ngon, thì ngài cứ giữ cậu ấy lại bên cạnh. Đằng nào thì ngài cũng đâu có thiệt thòi gì, đúng không ạ?”

    Không, bà sai rồi. Tuyệt đối không được để thằng oắt con đó ở lại đây. Nó sẽ lại phá nát cuộc đời tôi thêm một lần nữa cho xem.

    Đó là một phán đoán hoàn toàn dựa trên thực tế. Lý trí của hắn đang gào thét phản đối kịch liệt. Và Cassian tin chắc 99% rằng quyết định của mình là hoàn toàn đúng đắn. …Thế nhưng, bất chấp mọi lý lẽ.

    Tám tiếng đồng hồ.

    Lại còn đánh bay cả chứng đau nửa đầu nữa chứ? Hai nỗi ám ảnh kinh hoàng đã đeo bám, hành hạ hắn suốt bấy lâu nay sẽ được giải quyết triệt để ư.

    “Thưa Bá tước, chúng ta chỉ đang làm phép thử thôi mà.”

    Nhìn thấu sự giằng xé trong nội tâm của Cassian, Penelope dùng chất giọng dịu dàng, êm ái để thuyết phục hắn.

    “Muốn đuổi cậu ấy đi thì lúc nào chẳng được. Hay là ngài cứ thử để cậu ấy hầu hạ thêm một đêm nay nữa xem sao?”

    Nghe vậy, Cassian ném cho bà một ánh nhìn đầy hoài nghi. Penelope gật đầu quả quyết, nói tiếp.

    “Vâng, chỉ một đêm nay nữa thôi ạ. So với quãng đời còn lại của ngài thì một đêm có đáng là bao. Dùng một ngày ngắn ngủi để đổi lấy cơ hội tìm lại giấc ngủ ngon cho cả quãng đời dài đằng đẵng phía trước, ngài thấy vụ cá cược này đâu có lỗ lã gì, đúng không ạ? Ngài thấy sao?”

    Nhìn nụ cười tự tin của bà quản gia, Cassian chợt nhận ra một điều. Hóa ra Penelope lại có tài thuyết phục người khác tài tình đến vậy. Bấy lâu nay hắn chưa từng nhận ra khả năng tiềm ẩn này của bà. Bất cứ ai nghe những lý lẽ sắc bén, bùi tai của bà chắc chắn cũng sẽ xiêu lòng. Và ngay lúc này đây, chính hắn cũng đang dần bị khuất phục.

    “…Bà bảo là chỉ một ngày thôi đúng không.”

    “Dạ vâng, đúng một ngày thôi ạ.”

    Nghe giọng điệu thỏa hiệp của Cassian, Penelope lập tức gật đầu xác nhận. Biết chủ nhân đã “cắn câu”, bà hiểu ý ngậm miệng lại, không dồn ép thêm nữa. Nắm được thóp rồi thì cứ kiên nhẫn chờ đợi là thượng sách. Càng ép uổng thì chỉ càng gây tác dụng ngược mà thôi.

    “…Được rồi.”

    “Tuyệt quá!”

    Vì quá sung sướng, Penelope lỡ miệng reo lên. Bắt gặp ánh mắt cau có của Cassian phóng tới, bà vội vàng chữa cháy bằng một nụ cười chuyên nghiệp.

    “Quả nhiên ngài Bá tước luôn đưa ra những quyết định vô cùng sáng suốt. Ngài tính toán rất chuẩn xác ạ. Vậy chúng ta cứ thử quan sát thêm một ngày nữa xem sao.”

    “…Hàaaa.”

    Ngay lúc Cassian đang buông tiếng thở dài thườn thượt vì bất lực, thì một tiếng “Oáppp” vang lên phá tan bầu không khí. Bliss vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa lững thững bước ra khỏi phòng tắm. Vừa đưa tay gãi gãi mái tóc rối bù như tổ quạ, đôi mắt cậu nhóc vẫn còn lim dim vì ngái ngủ. Cậu đứng tần ngần nhìn chiếc giường như đang đấu tranh tư tưởng xem có nên lăn ra ngủ nướng tiếp hay không, rồi bỗng khựng lại.

    Quái lạ, sao lại có người lạ trong phòng mình thế này.

    Bliss cau mày, đưa mắt nhìn Cassian đang ngồi trên giường, rồi lại nhìn sang Penelope đứng ngay phía sau. Cậu lấy tay dụi dụi mắt. Mở mắt ra nhìn lại thì cảnh tượng vẫn y chang như cũ. Lúc này khuôn mặt của hai người họ càng hiện lên rõ nét hơn, khiến Bliss đơ người mất vài giây.

    …Ơ kìa.

    Đột nhiên hai mắt Bliss trợn tròn thao láo. Ngay giây phút đó, sự thật phũ phàng giáng xuống như sấm sét ngang tai khiến cậu bừng tỉnh đại ngộ.

    À, hiểu ra vấn đề rồi đấy.

    Cassian nheo mắt quan sát Bliss. Việc đọc vị suy nghĩ của cái cậu nhóc này đối với hắn còn dễ hơn cả việc ngồi thở. Nhìn đôi mắt trợn ngược, cái miệng há hốc và ánh mắt đảo liên hồi như rang lạc giữa Cassian và Penelope là đủ biết cái đầu đất của nó đang chạy hết công suất để tiêu hóa tình hình hiện tại rồi. Điều khiến hắn tò mò là bước tiếp theo cơ.

    Để xem cái hạt đậu phộng tí hon này sẽ xoay xở thế nào trong tình huống trớ trêu này.

    Dưới ánh mắt dò xét, không chớp của Cassian và Penelope, Bliss đứng chết trân tại chỗ, hai tròng mắt cứ đảo đi đảo lại liên tục. Rồi đột nhiên, ánh mắt cậu dừng lại ở một hướng. Lén lút liếc nhìn về phía cánh cửa, cậu lẳng lặng xoay người, rón rén nhón gót định chuồn êm. Ngay khoảnh khắc mũi chân cậu vừa chạm xuống sàn nhà.

    “Đứng lại.”

    Giọng nói lạnh lẽo, sắc lẹm của Cassian vang lên khiến Bliss giật bắn mình “Híccc”, đứng khựng lại như trời trồng. Dù nhìn từ phía sau cũng có thể thấy rõ mồ hôi lạnh đang vã ra như tắm trên lưng cậu nhóc. Cơ thể Bliss cứng đờ, quay đầu lại một cách máy móc, từng cử động gượng gạo như robot rỉ sét. Cố nặn ra một nụ cười để đối mặt với Cassian, nhưng cơ mặt cậu cứ giật giật từng cơn vì quá căng thẳng.

    “D-Dạ, ngài gọi tôi ạ?”

    Nghe giọng nói run lẩy bẩy của Bliss, Penelope thầm than “Trời đất ơi”, trong lòng trào dâng một niềm thương cảm sâu sắc. Bỏ mặc sự thương xót của bà quản gia, Cassian vẫn nhìn cậu trừng trừng với vẻ mặt nghiêm nghị. Càng nhìn cái điệu bộ thảm hại của cậu nhóc, hắn càng thấy ngứa mắt, nhưng quyết định thì đã đưa ra rồi. “Hàaaa”, Cassian vuốt ngược mái tóc rối bời ra sau, cất giọng.

    “Penelope.”

    “Dạ, có tôi thưa Bá tước.”

    Penelope nhanh nhảu đáp lời. Cassian vẫn dán chặt ánh mắt vào Bliss, ra lệnh.

    “Mang bữa sáng lên đây. Còn cậu.”

    “D-Dạ, dạ.”

    Mũi giáo lại chĩa về phía mình, Bliss giật thót tim, lắp bắp vâng dạ. Cassian hất hàm về phía chiếc giường của mình, ra lệnh.

    “Dọn dẹp giường chiếu cho tử tế đi, trong lúc tôi đi tắm.”

    Nói xong, Cassian bước xuống giường, đi thẳng về phía phòng tắm. Từ nãy đến giờ Bliss vẫn đứng chôn chân lóng ngóng trước cửa phòng tắm, thấy gã đàn ông cao lớn lừng lững bước tới đỗ xịch ngay trước mặt, cậu chỉ biết ngước nhìn lên và nuốt nước bọt cái “ực”. Đang nơm nớp lo sợ không biết hắn định giở trò gì tiếp theo thì Cassian lại cất giọng.

    “Đứng yên đây chờ tôi tắm xong. Cậu mà dám chạy trốn thì tôi vặn cổ.”

    “Hícccc!”, Bliss nuốt tiếng hét thất thanh vào trong, co rúm người lại sợ hãi. Cassian lướt qua cậu bước vào phòng tắm. Cửa phòng tắm vừa đóng sầm lại “Cạch” một tiếng, tiếp theo là tiếng nước chảy rào rào vang lên. Lúc này, Penelope nãy giờ vẫn đứng im thin thít bỗng lao tới như một cơn lốc, chộp lấy hai tay Bliss.

    “Trời đất ơi, Bliss! Lạy Chúa tôi! Cậu làm tốt lắm, xuất sắc lắm!”

    “Ch-Cháu cảm ơn ạ. …Nhưng mà cháu đã làm gì cơ ạ?”

    Vẫn chưa load kịp tình hình, Bliss ngơ ngác hỏi lại, nhưng Penelope chỉ che miệng cười rúc rích.

    “Tôi đã bảo mà lị. Kế hoạch ‘Bá tước và Người hầu’ của chúng ta đang tiến triển vô cùng thuận lợi. Cứ tin tưởng giao phó hết cho tôi, từ giờ về sau cũng vậy! Nào, giờ thì bắt tay vào làm việc ngài Bá tước giao phó đi. Bliss lo việc dọn dẹp phòng ốc nhé. Tôi xuống bếp chuẩn bị bữa sáng mang lên ngay đây, cậu đừng có lo lắng gì cả!”

    “B-Bác Penelope!”

    Chẳng để Bliss kịp mở miệng thắc mắc thêm lời nào, Penelope đã vội vã quay gót, thoăn thoắt bước ra ngoài. Bị bỏ lại một mình bơ vơ, Bliss cứ đứng đực ra chớp chớp mắt một lúc, rồi mới sực tỉnh, lật đật bắt tay vào dọn dẹp theo lệnh. Trong lúc cậu lui cui thu dọn mấy chai rượu vang rỗng và ly uống dở, tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm vẫn không ngừng vang lên.

    ***

     

    “…….”

    Tắm rửa, thay đồ xong xuôi bước ra ngoài, Bá tước Heringer sững sờ đứng khựng lại, cạn lời trước cảnh tượng bày ra trước mắt.

    Trên chiếc bàn đẩy nhỏ trải khăn trải bàn trắng muốt, một lọ hoa hồng tươi thắm được đặt ngay ngắn cạnh bữa sáng thịnh soạn. Đến đây thì mọi thứ vẫn bình thường, không có gì đáng nói. Vấn đề nằm ở chỗ, bữa sáng được chuẩn bị trên bàn dành cho tận… hai người. Và điều chướng mắt hơn cả là cái hạt đậu phộng tí hon kia đang chễm chệ ngồi trên một trong hai chiếc ghế đó.

    “…Thế này là ý gì đây, Penelope?”

    Đứng chôn chân tại chỗ, Cassian cất tiếng hỏi vị quản gia. Penelope thong thả rót cà phê ra tách, điềm nhiên đáp.

    “Dạ, là bữa sáng thưa Bá tước.”

    Đang định gắt lên ‘Bà lẩm cẩm à, ai mà chẳng biết đó là bữa sáng’, nhưng Penelope lại cao tay hơn một bậc, không cho hắn lấy nửa cơ hội để chen ngang. Bà đổi giọng xót xa, nhanh nhảu nói tiếp.

    “Mọi người trong nhà, bao gồm cả tôi, đều đã dùng xong bữa sáng rồi ạ. Chỉ có cậu Bli, Blair là vì mải túc trực hầu hạ để ngài có một giấc ngủ ngon nên lỡ mất bữa sáng. Chẳng lẽ chúng ta lại nỡ để ân nhân phải chịu đói, đúng không ngài?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú