Bạn không có cảnh báo nào.

    Nếu tình trạng nghiêm trọng đến mức đó thì chắc chắn mọi người đều đã biết rồi. Việc Penelope không biết chứng tỏ vị quản gia già vẫn chưa đi đến bước đó.

    ‘Chuyện này không thể giấu giếm được đâu. Tốt nhất là nên công khai tình trạng mất ngủ trầm trọng của ngài Bá tước và để ngài ấy tiếp nhận điều trị tích cực đi ạ.’

    ‘Đương nhiên là tôi đã khuyên ngài ấy không biết bao nhiêu lần rồi. Nhưng ngài ấy đều gạt đi.’

    Vẻ mặt đau khổ, dằn vặt của vị quản gia lão thành như phơi bày tất cả những nỗi nhọc nhằn, bất lực mà ông đã phải gánh chịu suốt thời gian qua. Penelope thốt lên “Ôi, Joseph” đầy xót xa, vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay ông để an ủi.

    ‘Cũng phải, làm sao mà ông lại không biết điều đó được cơ chứ. Tôi xin lỗi.’

    ‘Không sao đâu. Tất cả là do tôi kém cỏi.’

    Nhìn vị quản gia lắc đầu tự trách, Penelope chép miệng thở dài, hỏi tiếp.

    ‘Rốt cuộc chứng mất ngủ của ngài Bá tước trở nặng từ khi nào vậy?’

    ‘Tôi cũng chịu.’

    Vị quản gia cúi gầm mặt, vẻ mặt xám xịt, u ám.

    ‘Tôi chỉ biết là đột nhiên vào một ngày nọ, mọi chuyện lại thành ra như vậy.’

    “Hàaaa”, trút một tiếng thở dài kết thúc dòng hồi tưởng, Penelope bưng khay rượu vang bước về phía phòng ngủ của ngài Bá tước. Gõ cửa hai tiếng, đợi một lát rồi bà mới đẩy cửa bước vào. Quả nhiên hôm nay ngài Bá tước vẫn đang vùi mình trên ghế sofa, cắm cúi đọc một cuốn sách dày cộp. Cuốn sách trông có vẻ khá dày nhưng đêm thì còn dài lắm. Đằng nào thì mỗi ngày ngài ấy cũng chỉ chợp mắt được dăm ba tiếng chắp vá, chắc chắn ngài ấy sẽ đọc hết sạch cuốn sách đó cho mà xem. Và rồi lại đón chào một buổi sáng mới.

    Penelope lẳng lặng đặt xô đá ướp rượu vang lên bàn rồi bày biện nốt những thứ còn lại.

    “Vậy, chúc ngài có một giấc mơ đẹp ạ.”

    Mở nắp chai, rót rượu ra ly xong xuôi, bà buông một câu chúc ngủ ngon lấy lệ. Nghe vậy, ngài Bá tước khẽ liếc mắt nhìn bà, ánh mắt như muốn nói ‘Bà bị dở hơi à mà nói câu ngu ngốc đó’.

    Mặc kệ, bà cũng chỉ nói cho có lệ thôi mà. Chắc chắn ngài Bá tước sẽ tu sạch bách chai rượu kia, nhưng đảm bảo là nó chẳng giúp ích gì cho giấc ngủ của ngài đâu. Đơn giản chỉ là thói quen mà thôi.

    “Hàaaa.”

    Vừa bước ra hành lang, Penelope đã thở hắt ra một tiếng não nề, ngoái nhìn cánh cửa phòng đóng kín mít với ánh mắt chan chứa sự xót thương. Nếu chứng mất ngủ này cứ kéo dài mãi, dù ngài Bá tước có mạnh mẽ đến đâu thì chắc chắn cũng sắp đến giới hạn chịu đựng rồi.

    Đã thế dạo gần đây thư ký còn báo lại rằng ngài ấy hay có biểu hiện mệt mỏi, thi thoảng còn lảo đảo như bị chóng mặt nữa. Thuốc men hay các phương pháp trị liệu đều đã vô phương cứu chữa, giờ chỉ còn một cách duy nhất mà thôi.

    Đương nhiên là sức mạnh của tình yêu rồi.

    Penelope đan hai tay vào nhau như đang cầu nguyện, hướng về phía cánh cửa đóng kín, thì thầm.

    “Ngài ráng đợi thêm một chút nữa nhé, thưa Bá tước. Chẳng bao lâu nữa, vị thiên thần bé nhỏ mang theo tình yêu mãnh liệt dành cho ngài sẽ xuất hiện và chữa lành chứng mất ngủ này thôi.”

    Nhắm mắt lại lầm rầm “Amen”, bà lại ưỡn thẳng lưng lên. Mình cũng đi nghỉ thôi. Ngày mai kế hoạch vĩ đại sẽ chính thức bắt đầu, đêm nay phải ngủ một giấc thật ngon mới được.

    Tên của kế hoạch là ‘Bá tước và Người hầu’.

    “Ưm ưm ưm, ưm ưm ưm.”

    Sáng sớm vừa mở mắt ra, Bliss đã thấy tâm trạng bay bổng như đang lơ lửng trên mây. Cuối cùng ngày này cũng đến. Lại còn có thêm nữ phụ tá đắc lực chống lưng nữa, con đường phía trước chắc chắn sẽ trải đầy hoa hồng.

    “Hì hì hì.”

    Nghĩ đến Penelope, cậu lại bất giác cười tủm tỉm. Thật ra, thu hoạch lớn nhất của kế hoạch lần này chính là việc cậu tìm được Penelope. Tri kỷ của đời mình, một nửa hoàn hảo của mình.

    Giá như xong việc bà ấy chịu theo mình về Mỹ thì tốt biết mấy.

    Bliss thả hồn bay bổng, mường tượng ra viễn cảnh tương lai tươi sáng: cậu và Penelope ngồi cạnh nhau trên hai chiếc ghế bập bênh trước lò sưởi, vừa xem phim tình cảm sướt mướt vừa vuốt ve chú mèo cưng.

    “Quá đỉnh luôn!”

    “Á”, Bliss hét lên sung sướng, nhảy cẫng lên, hai má đỏ ửng, tay nắm chặt thành nắm đấm quyết tâm. Muốn vậy thì phải báo thù thành công mới được. Nhìn thấy bộ dạng thảm hại của cái tên khốn đó, chắc chắn bác Penelope cũng sẽ thất vọng tràn trề và tránh xa hắn ta thôi. Lúc đó, lời đề nghị theo mình về Mỹ chắc chắn sẽ được bà ấy gật đầu cái rụp.

    Vừa báo thù rửa hận, vừa rước được Penelope về rinh, còn cái kết nào viên mãn hơn thế này nữa.

    “Muahaha, muahahaha!”

    Cậu nhóc cười hố hố y như mấy vai ác nhân trong phim, rồi chui tọt vào phòng tắm kỳ cọ sạch sẽ từ đầu đến chân. Để ghi điểm trong mắt Penelope, cậu còn xịt lượng nước hoa yêu thích gấp ba lần bình thường. Đứng trước gương, khuôn mặt Bliss đỏ bừng vì phấn khích cực độ.

    ***

     

    Bliss đến dinh thự Bá tước Heringer sớm 10 phút so với giờ hẹn. Trước khi bước xuống xe của đội trưởng vệ sĩ, cậu không quên dặn dò lần cuối.

    “Vậy, từ giờ nhờ chú cả nhé. Có chuyện gì chú nhớ gọi ngay cho cháu nha.”

    Dù đã nghe đi nghe lại điệp khúc này không biết bao nhiêu lần, ông chú đội trưởng vẫn tỏ vẻ mệt mỏi gật đầu.

    “Cậu chủ cứ yên tâm. Tôi hiểu rõ nhiệm vụ rồi ạ. Việc cậu chủ sẽ lưu lại dinh thự Bá tước Heringer là bí mật tuyệt đối đúng không ạ? Chỉ có cậu chủ, tôi và cô Larien biết thôi chứ gì.”

    “Vâng, đúng vậy ạ.”

    Tranh thủ dặn dò thêm một câu trước khi đóng cửa xe.

    “Chú nhất định phải giữ bí mật đấy nhé. Có thế thì chị Larien mới ‘thưởng’ cho chú được.”

    Vừa nghe đến tên ‘Larien’, khuôn mặt ủ dột của ông chú đội trưởng lập tức bừng sáng, rạng rỡ hẳn lên.

    “Cậu chủ đừng lo, tôi nắm rõ rồi mà. Phiền cậu chủ nói tốt cho tôi trước mặt cô Larien vài câu nhé.”

    Biết ngay là ông chú sẽ phản ứng thế này mà, Bliss ậm ừ “Vâng vâng” cho có lệ rồi bước xuống xe. Đội trưởng vệ sĩ giả vờ quay đầu xe, nhưng mắt vẫn dõi theo bóng Bliss bước qua cổng, lên chiếc xe buggy rồi khuất dần mới chịu nhấn ga rời đi. Và Bliss, y như kịch bản ngày hôm qua, lại phải chịu trận nghe ông chú làm vườn ngồi cạnh lèm bèm càu nhàu suốt quãng đường tiến vào dinh thự.

    Thế là, thời khắc quyết định cuối cùng cũng đến.

    Nhìn tòa lâu đài u ám hiện ra phía xa, Bliss hít một hơi thật sâu, xốc lại tinh thần chiến đấu.

    “Bliss! Chào mừng cậu đã đến!”

    Đứng chờ sẵn trước cửa lâu đài với vẻ bồn chồn, vừa thấy chiếc buggy xuất hiện, Penelope đã vẫy tay rối rít với vẻ mặt hớn hở. Mãi cho đến lúc đó, Bliss vẫn còn cảm thấy mọi chuyện cứ ảo ảo như đang nằm mơ, chỉ đến khi nhìn thấy nụ cười chào đón nồng nhiệt của Penelope, cậu mới thực sự tin đây là hiện thực.

    Cuối cùng mình cũng đặt chân đến đây rồi.

    “Cháu chào bác Penelope.”

    Vừa bước xuống xe buggy, Bliss đã cố kìm nén khao khát muốn nhào tới ôm chầm lấy Penelope xoay vòng vòng, thay vào đó, cậu tháo mũ ra cúi chào một cách từ tốn, lịch sự. Penelope cũng mang khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích y hệt cậu, đon đả nói.

    “Mau vào nhà đi cậu, đi đường xa chắc mệt lắm rồi đúng không? Lối này cậu nhé. Để tôi dẫn cậu đi một vòng tham quan nhà cửa và giới thiệu mọi người….”

    Nói đoạn, bà chỉ tay về phía người đàn ông vừa bước xuống từ ghế lái chiếc buggy.

    “Đây, ông bác này hôm qua cậu gặp rồi nhỉ? Chắc hai người chào hỏi nhau rồi nên thôi bỏ qua đi.”

    Bliss không dám kể tội ‘Cái ông già này suốt dọc đường đi toàn chửi thề với nói móc cháu thôi bác ạ!’. Cậu chỉ biết ngoan ngoãn “Vâng” một tiếng rồi cúi đầu chào, Penelope liền quay sang đám người làm đang xếp hàng ngay ngắn phía sau.

    “Mọi người nghe đây. Giới thiệu với mọi người, đây là Bli, Blair Carlton, họ hàng xa của tôi mới từ Mỹ sang.”

    Bliss giật thót mình khi nghe Penelope nói vấp, may mà bà nhanh chóng sửa lời. Tim đập chân run, Bliss vuốt ngực thở phào, đứng thẳng lưng lên. À, thì ra kịch bản là thế. Trong lúc Bliss đang gật gù đồng tình trong bụng, Penelope nói tiếp.

    “Cậu ấy đang theo học để trở thành quản gia, đến đây phụ giúp và học việc từ tôi. Mong mọi người giúp đỡ cậu ấy nhiều hơn nhé. Nào Bl, Blair. Đây là Kenneth, người phụ trách bếp núc. Còn đây là Dorothy, phụ trách giặt giũ và dọn dẹp. Còn người này là….”

    Vượt qua được một pha thót tim, Bliss gật đầu chào hỏi vài người theo lời giới thiệu của Penelope, nhưng cậu chợt thấy có gì đó trống trải. Thắc mắc một giây, cậu liền “À” lên một tiếng, nhận ra vấn đề. Số lượng người làm ở đây quá ít ỏi so với sự bề thế của tòa lâu đài.

    “Vâng, nói thật là ít người thế này cũng cực lắm.”

    Nghe Bliss thắc mắc, Penelope không giấu giếm mà mỉm cười xót xa, rảo bước dẫn đường. Vừa dẫn Bliss đi tham quan mọi ngóc ngách trong lâu đài, bà vừa rủ rỉ kể lể những câu chuyện vặt vãnh trong nhà Bá tước.

    “Ngài Bá tước nhà chúng ta không thích nơi đông người cậu ạ. Mọi công việc trong nhà chỉ do một nhóm người làm thiểu số gánh vác nên thực sự là lúc nào cũng thiếu người. À, cậu đừng lo. Sắp tới sẽ tuyển thêm người mà.”

    Nói đoạn, bà ghé sát tai Bliss thì thầm.

    “Với lại, chúng ta còn có nhiệm vụ quan trọng khác mà lị.”

    “Ha, haha….”

    Bliss chỉ biết cười gượng gạo chữa cháy.

    “Đây, đây là phòng làm việc của ngài Bá tước. Nếu cậu thấy ngài ấy không có nhà nhưng lại không nghe báo là ngài ấy đi đâu thì cứ đến đây hoặc phòng cầu nguyện tìm nhé.”

    “Phòng cầu nguyện ạ?”

    Nghe thấy từ ngữ lạ lẫm, Bliss tròn mắt hỏi lại, Penelope “Vâng” một tiếng rồi gật đầu giải thích.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú