Bạn không có cảnh báo nào.

    “Ôi chao, Bliss. Sao mồ hôi mồ kê nhễ nhại thế này.”

    Đang đi đi lại lại trước cửa phòng Bliss, thấy cậu hớt hải chạy tới, Penelope ngạc nhiên lên tiếng. Chạy thục mạng qua dãy hành lang dài ngoằng của lâu đài nên Bliss thở hồng hộc, định mở miệng hỏi có chuyện gì thì bà quản gia đã nhanh nhảu nói trước.

    “Được rồi, không sao đâu, vào phòng rồi nói chuyện nhé.”

    Chẳng hiểu bà ấy ‘được rồi’ cái gì, nhưng Bliss cứ ngoan ngoãn mở cửa bước vào phòng. Cậu còn đang ngơ ngác thì Penelope đã thản nhiên theo chân bước vào.

    “Hàaaa.”

    Ngồi phịch xuống giường thở dốc một lúc, hô hấp trở lại bình thường, Bliss mới ngẩng lên nhìn Penelope.

    “Có chuyện gì thế ạ, bác Penelope? Sao bác lại gọi cháu gấp thế.”

    Vẫn còn hơi thở dốc, Bliss hỏi. Penelope đang săm soi tủ quần áo của Bliss vội quay người lại, che miệng cười rúc rích.

    “Cũng không có gì to tát đâu, bác có chút chuyện muốn nhờ cậu tư vấn ấy mà.”

    “Tư vấn ạ? Nhờ cháu á?”

    Thấy Bliss lặp lại câu nói của mình với vẻ mặt khó hiểu, Penelope dịu dàng đáp.

    “Đúng vậy, bác cần Bliss cho bác lời khuyên, một chuyện mà chỉ có Bliss mới giúp được thôi.”

    “Chuyện gì cơ ạ?”

    Lời khuyên mà chỉ mình mới có thể đưa ra? Hoàn toàn không hiểu mô tê gì. Thấy Bliss nghiêng đầu thắc mắc, Penelope vỗ nhẹ lên vai cậu trấn an.

    “Đừng lo, chuyện nhỏ nhặt thôi. Chỉ là vài câu hỏi ngắn, giống như làm khảo sát ấy mà.”

    “Khảo sát ạ?”

    Vẫn là những lời nói mông lung. Thấy Bliss nhăn mặt nhíu mày, Penelope hắng giọng “Ưhưm” một cái rồi vào thẳng vấn đề.

    “Bliss này, nếu đi hẹn hò thì cậu thích một buổi hẹn hò như thế nào?”

    Chưa kịp để Bliss hỏi vặn lại, bà đã nhanh miệng giải thích.

    “Tại lâu lắm rồi bác không hẹn hò yêu đương gì nên cũng chẳng nhớ rõ nữa. Bliss còn trẻ chắc biết nhiều thứ hay ho đúng không? Chắc cậu cũng từng có kinh nghiệm hẹn hò với quý cô xinh đẹp nào rồi chứ nhỉ.”

    Hẹn hò.

    Nghe đến hai từ đó, tâm trạng Bliss bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên. Hẹn hò! Đỉnh cao của sự lãng mạn, gia vị không thể thiếu của mấy bộ phim truyền hình! Một từ mới tuyệt vời làm sao.

    Nhìn vẻ mặt mơ màng, hai tay ôm má của Bliss, Penelope vội vàng lôi điện thoại ra chuẩn bị ghi chép.

    “Nào, nói thử xem Bliss. Cậu thích một buổi hẹn hò như thế nào?”

    “Để cháu xem nào….”

    Bliss lục lọi lại trí nhớ. Một buổi hẹn hò tuyệt vời à. Thật ra thì cậu xem phim, đọc sách nhiều lắm, nhưng kinh nghiệm thực tế thì bằng không. Đổi lại, cậu có một trí tưởng tượng phong phú vô bờ bến. Cả những buổi hẹn hò lãng mạn nhất và những thảm họa hẹn hò kinh khủng nhất.

    Buổi hẹn hò trên vòng đu quay khổng lồ trong phim ‘Yêu em đến chết’ cũng lãng mạn này. Màn tỏ tình dưới mưa tầm tã trong ‘Nước mắt của người vợ quyến rũ’ cũng cảm động lắm. Còn nụ hôn dưới bóng hoàng hôn trên con tàu hải tặc trong ‘Công tước và Hải tặc’ thì bối cảnh thời đại không cho phép….

    Khoan đã? ‘Công tước và Hải tặc’?

    Bliss bỗng mở to mắt bừng tỉnh. Đảo mắt nhìn Penelope, thấy bà đang dán mắt vào màn hình, sốt sắng giục giã.

    “Nào nào, nghĩ ra chưa? Cậu muốn làm gì nào?”

    Khả nghi quá.

    Bliss nheo mắt đầy nghi ngờ, chỉnh lại tư thế ngồi đàng hoàng, dè dặt hỏi.

    “Sao tự dưng bác lại hỏi cháu chuyện này…? Không lẽ bác Penelope, chuẩn bị đi hẹn hò ạ?”

    Nghe vậy, Penelope giật nảy mình xua tay lia lịa.

    “Ôi dào, bác á? Trời đất ơi, bậy bạ nào. Làm gì có chuyện đó. Tuyệt đối không. Không đời nào.”

    Vừa cuống cuồng phủ nhận, bà vừa nhìn thấy ánh mắt dò xét sắc lẹm của Bliss, vội vàng bịa ra một lý do.

    “Trời ạ, cậu nghĩ đi đâu thế. Bác chỉ đang tư vấn hẹn hò cho một người quen thôi. Nhưng ngặt nỗi bác có tuổi rồi, chẳng hiểu nổi giới trẻ thời nay thích cái gì nữa. Giá mà Bliss giúp bác thì tốt quá.”

    Nghe giọng điệu ỉ ôi năn nỉ của bà, Bliss thoáng bối rối. Bác Penelope nhờ mình á? Tự dưng lại đi tư vấn hẹn hò? Cho ai cơ? Nhìn thái độ úp mở này thì chắc hẳn phải là một nhân vật quan trọng lắm đây….

    Một người cực kỳ quan trọng đối với bác Penelope.

    Ngay lập tức, não bộ của Bliss nhảy số liên tục. Một ý nghĩ vụt qua, cậu thăm dò.

    “Có phải là người có địa vị cao lắm không ạ?”

    Nghe câu hỏi dè dặt của Bliss, Penelope cười toe toét. Bliss đáng yêu quá, dò hỏi cẩn thận thế cơ chứ.

    “Tất nhiên rồi. Là một người có địa vị rất cao, cực kỳ cao trọng đấy.”

    Chuông cảnh báo trong đầu Bliss réo lên inh ỏi. Đừng bảo là.

    “Không lẽ người đó là ngài Bá tước sao ạ?”

    “Ôi chao.”

    Penelope giật mình bịt miệng. Sao thằng bé lại tinh ý thế cơ chứ. Sức mạnh của tình yêu chăng?

    Nhìn phản ứng của Penelope, Bliss chắc mẩm mình đoán đúng, máu nóng dồn lên thái dương giật giật. Nhưng đó chưa phải là tất cả.

    “Đối tượng hẹn hò là ai thế ạ?”

    Hình ảnh Cassian bỏ cậu lại rồi đi cùng Eina tại bữa tiệc lại hiện về. Lại là cô ả Eina đó à? Hay là một người nào khác nữa.

    Cái tên khốn kiếp này, dám mặt dày đi xin lời khuyên của mình để đi hẹn hò với người khác cơ đấy.

    Không hề để ý hai bàn tay đang nắm chặt thành nắm đấm của Bliss, Penelope đưa ngón trỏ lên miệng suỵt khẽ.

    “Chuyện đó là bí mật. Nhưng bác chắc chắn một điều, người đó vô cùng vô cùng đáng yêu.”

    Bác Penelope mà lại tâng bốc người đó đến vậy sao?

    Bliss tức muốn trào máu họng, không thốt nên lời. Mấp máy môi mãi mới rặn ra được một câu xỉa xói.

    “Nếu vậy thì lời khuyên của một đứa như cháu có giúp ích được gì không? Ngài Bá tước là một người vô cùng thanh cao cơ mà.”

    Giọng điệu hằn học không giấu nổi sự ghen tức của Bliss khiến Penelope cuống quýt xua tay, trấn an.

    “Ôi, không đâu. Không sao hết, Bliss giỏi lắm mà? Cậu hoàn toàn đủ tư cách để đưa ra lời khuyên cho ngài Bá tước. Cậu đừng bận tâm.”

    Bà khó nhọc lắm mới nuốt trôi câu nói ‘Thực ra người ngài ấy hẹn hò chính là cậu đấy’. Vẫn chưa đến lúc lật bài ngửa.

    Đừng buồn nhé Bliss. Mọi chuyện bác làm đều là vì cậu thôi.

    Bliss chẳng hề hay biết mình đang tự lên kế hoạch hẹn hò với chính người mình thương, đến lúc phát hiện ra sự thật chắc chắn cậu ấy sẽ cảm động phát khóc cho xem. Lỡ đâu cậu ấy khóc thật thì sao. Rồi hai người sẽ trao nhau một nụ hôn cuồng nhiệt….

    Cái đồ tồi tệ này.

    Đúng khoảnh khắc đó, nhìn khuôn mặt rạng rỡ của Penelope, Bliss nghiến răng trèo trẹo. Dám lợi dụng mình cơ đấy. Đừng hòng. Mình sẽ không bao giờ mắc bẫy đâu.

    Mình là Bliss Miller cơ mà!

    “Phù”, hít một hơi thật sâu để kìm nén cơn giận, Bliss cuối cùng cũng lên tiếng.

    “Việc đầu tiên cần làm là….”

    Penelope vểnh tai lên nghe, dán mắt vào từng cử động môi của Bliss. Khoảng 30 phút sau, lấy lý do ‘có tình huống khẩn cấp’, Penelope đã gọi điện triệu tập Cassian về lâu đài ngay lập tức.

    ***

    “Thế này là sao?”

    Cầm bản kế hoạch Penelope vừa đưa, Cassian lướt mắt đọc lẹ rồi nhăn mặt khó chịu. Đọc đi đọc lại mà vẫn thấy vô lý đùng đùng. Nhìn vẻ mặt đầy hoài nghi của chủ nhân, Penelope điềm đạm nhưng vô cùng kiên quyết đáp.

    “Dạ, chính là nó đấy ạ. Ngài nhất định phải thực hiện theo y hệt bản kế hoạch này.”

    “Thật nhảm….”

    Nuốt vội chữ ‘nhí’ vào trong, Cassian cau mày dán mắt vào bản danh sách. Đành rằng anh đã lười biếng chuyện hẹn hò từ lâu, nhưng cái danh sách này đúng là nực cười hết sức. Trên đời này có ai hẹn hò kiểu này à? Thật luôn?

    “Bà nghĩ cái này làm xong trong một ngày được sao?”

    “Nếu ngài tranh thủ làm liên tục thì tầm ba ngày là xong ạ.”

    Lại nói nhảm. Tính riêng thời gian di chuyển thôi chắc cũng ngốn mất đứt hai ngày rồi.

    “Đúng là điên rồ.”

    “Đây là bản kế hoạch do chính miệng Bliss đề xuất đấy ạ.”

    Nghe vậy, bàn tay định vứt phăng tờ giấy của Cassian khựng lại. Nắm bắt được sự thay đổi của chủ nhân, Penelope gật đầu nói tiếp.

    “Dạ vâng, đúng vậy ạ. Đây chính là lịch trình hẹn hò trong mơ của Bliss đấy ạ.”

    Ánh mắt Cassian lại chĩa vào bản danh sách. Thấy anh đăm đăm nhìn không chớp mắt, Penelope bắt đầu thao thao bất tuyệt giải thích.

    “Có thể nó không hợp gu của ngài Bá tước. Nhưng mỗi người một sở thích mà. Cứ coi như gu của Bliss hơi khác người chút xíu, nhưng ngài vẫn chấp nhận được đúng không ạ?”

    Lý lẽ của bà nghe cũng lọt tai. Thêm nữa, với cái tính khí thất thường của con Capybara điên đó thì nghĩ ra dăm ba cái trò này cũng là chuyện bình thường. Nghĩ vậy, anh bỗng thấy bản kế hoạch trên tay cũng không đến nỗi nào. Giờ thì anh đã hiểu tại sao Penelope lại bù lu bù loa lên là ‘tình huống khẩn cấp’ rồi.

    “Hàaaa”, Cassian thở dài một cái rồi gật đầu cái rụp.

    “Được rồi, chuẩn bị chuyên cơ đi.”

    Nói đoạn, anh gấp gọn bản kế hoạch nhét vào túi áo vest trong.

    “Chúng ta sẽ đi thăm mộ Mozart trước.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú