Chương 76
bởi Ly Thiên“La la la, la la la.”
Penelope đội chiếc mũ ngủ, vui vẻ ngân nga hát trên đường về phòng ngủ. Ngày mai chắc mình có thể nướng thêm 30 phút. Để hai người họ có thêm thời gian mặn nồng.
Đi dự tiệc về chắc chắn hai người đã có một đêm cuồng nhiệt, giờ chắc đang mệt lả rồi. Kiểu gì sáng mai cũng phải ngủ nướng đến trưa cho xem.
Dù sao thì ngài Bá tước cũng có lịch trình, cứ tầm 10 giờ gọi hai người dậy là vừa đẹp.
Nghĩ vậy, Penelope liền hẹn giờ báo thức muộn hơn 30 phút so với bình thường, rồi ngước nhìn về phía phòng của Cassian, thì thầm.
“Chúc hai người ngủ ngon nhé, đôi uyên ương của tôi.”
Vừa reo lên thích thú vừa tự ôm lấy chính mình trong không trung, Penelope bụm miệng cười rúc rích rồi an tâm nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. Nhưng trớ trêu thay, tính toán của bà lại trật lất.
Đang ngủ say như chết thì tiếng chuông điện thoại réo vang khiến Penelope giật nảy mình tỉnh giấc. Ai lại gọi vào giờ này cơ chứ? Nửa tỉnh nửa mê vớ lấy chiếc điện thoại, nhưng vừa nhìn thấy tên người gọi, bà tỉnh ngủ hẳn.
“Dạ, dạ vâng, thưa Bá tước.”
—Chuẩn bị xe đi.
Vỏn vẹn một câu lệnh ngắn gọn, Cassian cúp máy cái “Rụp”. Hoảng hốt nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn còn tối đen như mực. Rõ ràng lịch trình hôm nay của ngài Bá tước bắt đầu từ sau 10 giờ sáng mà. Dù đang rối bời, Penelope vẫn cuống cuồng thay quần áo, gọi điện cho tài xế thông báo ngài Bá tước sắp ra ngoài, rồi ba chân bốn cẳng chạy lên phòng chủ nhân.
“Thưa Bá tước….”
Vừa hấp tấp đẩy cửa bước vào, bà khựng lại sững sờ. Đảo mắt tìm quanh quẩn chẳng thấy bóng dáng chủ nhân đâu. Trên chiếc giường êm ái, chỉ có mỗi Bliss đang dang tay dang chân ngáy khò khò. Chuyện gì thế này? Penelope hớt hải ngó nghiêng thì thấy cánh cửa phòng thông nhau đang đóng kín. Đó là phòng thay đồ.
“Cộc cộc”, gõ nhẹ hai tiếng rồi bà dè dặt mở cửa.
“Ngài Bá tước ơi, ngài ở trong này ạ?”
Bà khẽ gọi nhỏ, Cassian đang mặc áo sơ mi trắng bên trong vội quay đầu lại nhìn. Thấy chủ nhân, Penelope thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười tươi rói, nhưng Cassian lại đưa ngón trỏ lên miệng “Suỵt” một cái ra hiệu giữ im lặng.
“Bli, Blair tỉnh giấc bây giờ. Nhỏ mồm thôi.”
Anh thì thầm với giọng nhỏ nhất có thể, hất cằm về phía phòng ngủ rồi vẫy tay ra hiệu cho bà vào trong. Vội vã bước vào phòng thay đồ rồi khép cửa lại một cách nhẹ nhàng nhất, Penelope rón rén tiến lại gần chủ nhân, hạ giọng thì thầm.
“Có chuyện gì mà ngài đi sớm thế ạ.”
“Tôi có việc phải ra ngoài. Lấy hộ tôi đôi khuy măng sét đằng kia với. Đã báo cho tài xế chưa?”
“Dạ, tôi báo rồi ạ. Đây đúng không thưa ngài?”
Penelope nhanh nhẹn lấy đôi khuy măng sét Cassian chỉ, cẩn thận cài vào cổ tay áo sơ mi cho anh, rồi thoăn thoắt lấy chiếc áo vest khoác lên vai chủ nhân. Cassian khẽ cúi người luồn tay vào áo vest, đứng chỉnh trang lại trước chiếc gương toàn thân, Penelope cũng tranh thủ dùng ánh mắt quét một lượt từ đầu đến chân anh để đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào. Thấy Cassian nhìn mình qua gương như muốn hỏi ‘Xong chưa’, Penelope khẽ gật đầu.
Bình thường thì bà sẽ không tiếc lời khen ngợi ‘Hôm nay ngài cũng phong độ lắm ạ’ hay ‘Làm sao ngài lại có thể hoàn hảo không tì vết đến thế nhỉ’, nhưng hôm nay bà đành câm như hến. Chủ nhân đã hạ lệnh cấm khẩu rồi mà.
Penelope rón rén bước tới mở cửa phòng thay đồ. Cassian sải ba bước chân nhẹ như mèo đã ra đến cửa. Anh ló đầu ra ngoài kiểm tra, thấy Bliss vẫn đang ngáy khò khò thì mới rón rén bước ra, nhón gót đi về phía cửa phòng ngủ.
“Phù.”
Thoát khỏi phòng ngủ an toàn, đợi Penelope đóng cửa lại, Cassian mới thở phào nhẹ nhõm, rũ bỏ sự căng thẳng. Nhìn bóng lưng chủ nhân lại sải bước nhanh nhẹn trên hành lang như thường lệ, đôi mắt Penelope bỗng long lanh ngấn lệ, sáng lấp lánh như dải ngân hà.
Trời ạ, chắc tại Bliss ngủ say quá nên ngài Bá tước đành phải trải qua một đêm bứt rứt, khó chịu đây mà.
Giờ thì bà đã hiểu lý do tại sao ngài Bá tước lại phải rời đi từ tinh mơ thế này.
Chắc ngài ấy sợ mình không kiềm chế được mà lao vào “ăn tươi nuốt sống” Bliss đang say giấc nồng nên mới vội vã tháo chạy chứ gì. Ôi trời ơi, cậu chủ của tôi đúng là một quý ông đích thực. Lại còn rón rén nhẹ nhàng để không làm người thương tỉnh giấc nữa chứ, đúng là mẫu đàn ông tinh tế, chu đáo hết phần thiên hạ.
Ngọn lửa tình yêu trong lồng ngực người phụ nữ lãng mạn tuổi xế chiều bùng lên mạnh mẽ. Thật là một trải nghiệm tuyệt vời làm sao. Không ngờ có ngày mình lại được tận mắt chứng kiến một câu chuyện tình lãng mạn đẹp như mơ ở khoảng cách gần thế này. Đây không phải là phim truyền hình, đây là đời thực đấy!
“Cuộc đời này mới tươi đẹp làm sao.”
Penelope xoay gót chân một vòng điệu nghệ rồi vội vã chạy theo Cassian dọc hành lang. Vừa bước ra khỏi lâu đài, thấy chiếc xe đã nổ máy chờ sẵn trước sảnh, bà nhanh nhẹn vượt lên trước, mở cửa xe ghế sau cho Cassian. Ngay khi Cassian vừa ngồi vào xe, trước lúc đóng cửa, Penelope mỉm cười ẩn ý.
“Ngài cứ yên tâm, tôi sẽ chăm sóc Bli, Blair thật chu đáo ạ.”
Thấy vị quản gia nay lại lắm điều, dặn dò dư thừa khác hẳn mọi khi, Cassian cau mày nhìn bà. Nhưng ngay sau đó anh đã hiểu lý do.
Đúng rồi, phải canh chừng thằng nhãi đó cẩn thận, ai biết nó lại gây ra họa gì nữa.
“Cảm ơn bà, Penelope. Có bà tôi cũng yên tâm phần nào.”
Nghe Cassian đáp lời, Penelope cười rạng rỡ, cẩn thận đóng cửa xe lại rồi lùi về sau. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, Cassian lúc này mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, ngả người ra ghế sau êm ái. Vừa nhắm mắt lại, hàng loạt công việc cần giải quyết lập tức bủa vây tâm trí.
Việc đầu tiên là phải bưng bít thông tin, quản lý chặt chẽ đám phóng viên, tiếp theo là phải dằn mặt bịt miệng những kẻ có mặt ở đó, rồi còn phải giải quyết đống thiệt hại tài sản nữa chứ….
Chỉ một đêm, à không, chỉ vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi mà hậu quả nó để lại thật thảm khốc. Cuối cùng, anh đành gục mặt vào hai bàn tay, ôm đầu rên rỉ bất lực.
Mẹ kiếp, định lợi dụng việc này để tống khứ nó đi, ai ngờ lại tự rước thêm một đống rắc rối vào thân.
***
“Ưm.”
Bliss rên rỉ, nhíu chặt mày nhắm tịt mắt lại. Rõ ràng là mình mới uống có một ly thôi mà, sao lại đau đầu thế này nhỉ? Cảm giác nhức buốt sau gáy khiến cậu vô cùng khó chịu. Thấy Bliss hai tay cầm chiếc bánh mì định xé ra ăn nhưng lại cứ đứng bất động, Penelope xót xa lên tiếng.
“Cậu không sao chứ Bli, Blair? Hôm qua chắc cậu quẩy sung quá nên giờ mới mệt mỏi thế này. Tội nghiệp thằng bé.”
Kèm theo tiếng thở dài thườn thượt, ánh mắt Penelope nhìn cậu đong đầy lo lắng. Ngài Bá tước cũng thật tình, chọn lúc nào không chọn lại đi sớm thế chứ.
Lúc này trên bàn ăn sáng chỉ có mỗi Bliss. Cassian đã rời khỏi lâu đài từ lúc tờ mờ sáng rồi.
Đành rằng là do tim đập thình thịch, ngại ngùng không dám đối mặt với Bliss, nhưng mà cư xử thế cũng hơi kỳ.
Lắc đầu ngao ngán, Penelope vừa rót đầy ly nước ép cho Bliss vừa chuyển chủ đề.
“Chuyện đó tính sau, hôm qua đi dự tiệc vui không cậu? Có chuyện gì hay ho kể tôi nghe với, tôi tò mò muốn chết đi được đây này!”
Bị Penelope dồn dập hỏi bằng chất giọng háo hức, Bliss cố hé cặp mắt đang nhắm nghiền ra. Bữa tiệc hôm qua, tiệc tùng gì nhỉ.
…Hôm qua đã xảy ra chuyện gì ta.
Cậu nhăn trán “Ưm”, “Ưm” cố gắng lục lọi trí nhớ, rồi bỗng “A” lên một tiếng, mở bừng hai mắt. Tưởng cậu đã nhớ ra điều gì hay ho, Penelope chắp hai tay trước ngực cười rạng rỡ mong chờ, nhưng Bliss lại nghiến răng nghiến lợi đáp.
“Anh ta dám giới thiệu cháu là Bli Blair đấy, cái tên khốn… à không, ngài Bá tước ấy.”
Suýt chút nữa thì lỡ miệng chửi thề nhưng cậu đã kịp hãm lại. Cứ đinh ninh là bác Penelope sẽ đồng cảm và hùa theo mắng chửi cùng mình, nhưng vị quản gia lại thốt ra một câu chẳng liên quan gì sất.
“Ngài Bá tước đã giới thiệu Bliss với mọi người sao! Tuyệt quá, rồi sao nữa? Tiếp theo thế nào?”
Nhìn khuôn mặt vẫn bừng bừng phấn khích của Penelope, Bliss thoáng bối rối, rồi một nỗi thất vọng tràn trề ập đến. Trời ơi, bác Penelope ơi. Cháu bị sỉ nhục đến mức đó mà bác lại chẳng mảy may quan tâm sao.
Cứ tưởng đã tìm được tri kỷ của đời mình, ai ngờ lại chọn nhầm người rồi.
Nghĩ đến đó, Bliss bỗng thấy chạnh lòng, cô đơn lạ thường.
“Hàaaa.”
Nghe Bliss trút tiếng thở dài não nề, Penelope giật thót tim, hoảng hốt hỏi.
“Bliss? Cậu sao thế, sao lại thở dài thế kia. Rốt cuộc hôm qua đã xảy ra chuyện gì vậy? Mau kể tôi nghe đi, nhanh lên!”
Mặc kệ Penelope sốt sắng gặng hỏi, tâm trí Bliss đã bay đi tận đẩu tận đâu rồi. Đằng nào thì say bí tỉ cũng chẳng nhớ được gì sất. Quan trọng hơn là giờ cậu đang chìm đắm trong cảm giác mất mát vì đánh mất “tri kỷ” vừa mới tìm thấy.
“Phù uu.”
Bliss lại thở dài thêm một cái, ánh mắt xa xăm, buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ. Thấy vậy, trái tim Penelope như rơi uỵch xuống đáy vực.
Trời ơi, phải làm sao đây, tình tiết “ngược luyến tàn tâm” ập đến mất rồi!
Những tình tiết đau khổ, dằn vặt mà bà đã cố tình cắt bớt trong kịch bản ‘Bá tước và Người hầu’ rốt cuộc vẫn không tránh khỏi. Penelope ôm đầu, một tiếng thét gào đau đớn kìm nén từ tận đáy lòng vang lên.
***
Bầu không khí trong phòng khách nhà Hầu tước lâu đời im ắng đến ngột ngạt. Cassian ngồi đối diện với vị Hầu tước tóc bạc trắng, lòng bồn chồn như lửa đốt, nhưng vẫn giữ thái độ im lặng, kiên nhẫn đợi ông lên tiếng trước.
Hầu tước Manon.
Chính là người đã bị Bliss giật phăng cây gậy ba-toong để đánh người hôm qua.
0 Bình luận