Chương 36
bởi Ly ThiênAnh bất giác nuốt khan. Nếu suy đoán của anh là đúng thì anh phải ra khỏi đây ngay lập tức. Sau đó phải ra lệnh cấm không cho bất kỳ ai lại gần căn phòng này, đồng thời bản thân anh cũng phải tắm rửa sạch sẽ để gột bỏ thứ mùi hương đang vương vấn trên người rồi mới tính đến các biện pháp xử lý tiếp theo. Tất nhiên, đó là trong trường hợp ‘suy đoán’ của anh là chính xác.
Dù biết rõ những việc mình cần phải làm, nhưng Cassian lại không thể nhấc chân lên nổi. Bởi ngay khoảnh khắc anh định bước ra khỏi phòng, tiếng rên rỉ đau đớn của Bliss lại vang lên.
“Ư, ư ư… Hức….”
Tiếng khóc nghẹn ngào thút thít níu chặt lấy bước chân anh. Những tiếng nức nở lại vang lên đều đặn. Cứ ngỡ thằng bé đã nín khóc rồi, ngờ đâu lại tiếp tục sụt sùi. Cassian đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt không rời khỏi Bliss.
“Oa, oa oa… Hức hức….”
Nước mắt ngỡ đã ngừng rơi lại giàn giụa trên khuôn mặt nhỏ nhắn. “A”, Cassian khẽ thốt lên một tiếng não nề. Anh thật sự không thể cứ thế mà quay lưng bước đi. Dù đã ngoái đầu nhìn về phía cửa phòng một lần, nhưng cuối cùng anh đành đầu hàng, quay lại chỗ chiếc giường.
Bliss vẫn đang thút thít không ngừng. Cassian bước tới, ngồi phịch xuống mép giường, đưa tay vuốt phần tóc mái lòa xòa trên trán cậu bé.
“Sao em cứ khóc mãi thế.”
“A, đau, đau quá….”
Bliss lại nấc lên từng hồi. Trong chốc lát, Cassian rơi vào trạng thái giằng xé nội tâm dữ dội. Lý trí gào thét bảo anh phải rời khỏi đây ngay lập tức, nhưng ánh mắt anh lại chẳng thể nào dời khỏi khuôn mặt giàn giụa nước mắt của đứa trẻ.
“Ư, hức, hức.”
Nhịp thở của đứa trẻ yếu dần đi vì đau đớn. Bàn tay nhỏ xíu chới với giữa không trung chợt chạm vào người Cassian. Ngay lập tức, Bliss dùng hết sức bình sinh nắm chặt lấy vạt áo anh.
Cassian ngồi bất động rất lâu, chỉ lặng lẽ nhìn đứa trẻ. Mùi hương trong phòng càng lúc càng nồng đậm. Có lẽ chẳng mấy chốc nó sẽ ngấm vào từng tế bào trong cơ thể anh mất.
Ngồi trân trân nhìn Bliss thêm một lúc, cuối cùng Cassian cũng đứng dậy. Bàn tay nhỏ xíu đang bám chặt lấy vạt áo anh buông thõng xuống một cách yếu ớt. Anh lật chăn lên rồi chui vào nằm cạnh cậu bé. Vòng tay kéo đứa trẻ đang nức nở vào lòng, anh cảm nhận được hơi ấm và sự mềm mại lấp đầy vòng tay mình. Vỗ nhè nhẹ vào lưng Bliss, Cassian cất giọng thì thầm trầm ấm.
“Không sao đâu Bliss. Em sẽ sớm khỏe lại thôi. Đừng khóc nữa nhé. Ngoan nào.”
“Ư, ưm… Đau….”
Bliss rên rỉ, rúc mặt vào ngực Cassian. Nước mắt, nước mũi và cả nước dãi của cậu bé nhanh chóng làm bẩn vạt áo sơ mi của anh, nhưng anh chẳng hề bận tâm. Em ấy nhỏ bé nhường này cơ mà. Lòng trắc ẩn trào dâng khiến Cassian càng ôm chặt đứa trẻ hơn. Từng tiếng khóc nấc của cậu bé như cào xé tâm can anh, khiến anh vô cùng đau khổ.
Đừng khóc nữa, Bliss. Anh xin em đấy.
Anh nhắm nghiền mắt, vỗ về tấm lưng nhỏ bé và thầm nghĩ.
Giá như anh có thể chịu đựng nỗi đau này thay em.
Thời gian chầm chậm trôi qua. Cassian cứ ôm chặt đứa trẻ như thế, liên tục lặp đi lặp lại câu nói “Không sao đâu”. Dần dần, tiếng khóc của cậu bé cũng nhỏ dần rồi tắt hẳn.
…Khò, khò.
Chẳng biết từ lúc nào, đứa trẻ đã nín khóc và chìm vào giấc ngủ sâu. Nhịp thở đều đặn của cậu bé khiến tâm trạng anh cũng bình tâm trở lại. Nhìn Bliss tay vẫn túm chặt vạt áo mình, ngủ say sưa một cách bình yên, lúc này Cassian mới thở phào nhẹ nhõm.
…À.
Mùi hương càng lúc càng nồng đậm khiến đầu óc anh trở nên mê muội. Cảm giác cả cơ thể đang thả lỏng một cách uể oải, Cassian chậm rãi vuốt ve cái đầu tròn vo của Bliss.
Mùi hương này dễ chịu thật đấy.
…Anh mơ màng nghĩ vậy.
“Có vẻ như cậu bé đang trong giai đoạn phân hóa.”
Vị bác sĩ gia đình sau khi vội vã đến kiểm tra tình trạng của Bliss đã đưa ra kết luận. Dù đã lường trước được điều này nhưng Cassian vẫn không thể lập tức tiếp thu. Có lẽ do bị ngập ngụa trong Pheromone quá lâu nên đầu óc anh không còn hoạt động nhạy bén nữa.
“Bác sĩ vừa nói sao cơ?”
“Là phân hóa chứ sao.”
Lần này người lên tiếng là Công tước. Thấy Cassian chớp mắt ngơ ngác, ông dùng chất giọng uy nghiêm thường ngày để giải thích.
“Đúng là trường hợp này không phổ biến cho lắm. Nhưng với những Cực Alpha như nhà Miller thì việc phân hóa trước tuổi dậy thì cũng là điều bình thường. Thậm chí có những trường hợp sinh ra đã mang sẵn đặc tính (Alpha/Omega/Beta) rồi.”
Cassian cũng hiểu là có khả năng đó. Tuy nhiên, việc Bliss còn quá nhỏ khiến anh không khỏi lo lắng.
“Liệu cơ thể thằng bé có chịu đựng nổi không? Mới 7 tuổi mà đã phân hóa….”
“Đủ rồi, Cassian.”
Công tước giơ một tay lên ngắt lời con trai. Đợi Cassian im lặng, ông mới điềm đạm nói tiếp.
“Chuyện đó ngài Ashley Miller sẽ tự có cách lo liệu. Không đến lượt chúng ta phải bận tâm.”
Ashley Miller.
Cái tên vang lên trong ký ức khiến Cassian khẽ nhíu mày. Đương nhiên chuyện này chắc chắn sẽ đến tai ngài Ashley Miller. Khi biết tin con trai mình đang phân hóa, ngài ấy sẽ lập tức hành động.
Vấn đề có vẻ như đã được giải quyết, nhưng trong lòng Cassian vẫn còn một nỗi băn khoăn.
“Vậy là thằng bé sẽ phải quay về Mỹ sao?”
“Đương nhiên rồi.”
Công tước trả lời dứt khoát rồi quay sang gật đầu chào bác sĩ và y tá.
“Mọi người vất vả rồi. Nhờ cả vào mọi người lo phần hậu sự (chăm sóc sau điều trị) nhé.”
“Vâng thưa Công tước. Ngài cứ yên tâm ạ.”
“Cảm ơn Công tước. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Sau khi gật đầu đáp lại, Công tước quay sang nhìn Cassian. Cậu con trai đã thức trắng hơn nửa ngày trời để ôm ấp, dỗ dành đứa trẻ trông có vẻ vô cùng mệt mỏi. Nhìn khuôn mặt phờ phạc, hốc hác của anh, Công tước tặc lưỡi, nói.
“Không sao chứ? Mới thức trắng có một đêm mà đã tàn tạ thế này rồi. Thanh niên trai tráng gì mà cơ thể yếu ớt thế này thì làm ăn được tích sự gì hả.”
“…Con xin lỗi bố.”
Thật ra anh đã thức trắng gần hai ngày liền rồi. Nhưng anh chẳng còn tâm trí hay sức lực đâu mà đi phân bua mấy chuyện vụn vặt đó nữa, Cassian dùng chất giọng rã rời xin phép cha.
“Bây giờ con muốn nghỉ ngơi một chút, con về phòng được không ạ?”
Công tước nhíu mày nhìn anh. Chẳng hiểu sao trên mặt Cassian lại ửng lên một vệt hồng nhạt. Có lẽ do lao lực quá nên bị sốt chăng.
“Được rồi, con về nghỉ đi.”
Công tước gật đầu, rồi gọi với theo bóng lưng Cassian đang cúi chào quay bước.
“Ta sẽ bảo người làm mang chút đồ ăn nhẹ lên phòng cho con. Ngủ dậy nhớ ăn một chút đi.”
“…Vâng, con cảm ơn bố.”
Cassian ngoan ngoãn cúi chào rồi mới tiếp tục bước về phòng. Nhìn bước chân nặng nhọc y như sắc mặt nhợt nhạt của con trai, Công tước lại tặc lưỡi một tiếng rồi chuyển sự chú ý sang chuyện khác. Tình hình của Bliss đã khá ổn định. Theo lời bác sĩ, giờ chỉ cần để mặc thằng bé ngủ cho đến khi tự tỉnh lại là được. Giai đoạn phân hóa vốn dĩ là như vậy mà.
Từ gia tộc Công tước cho đến toàn bộ người làm trong lâu đài đều là Beta. Thế nên kiến thức của họ về việc phân hóa hay Pheromone chỉ dừng lại ở mức cơ bản nhất. Ngay cả vị bác sĩ gia đình cũng chưa từng nghiên cứu chuyên sâu hay phải lưu ý đặc biệt về vấn đề này, nên đây cũng là lần đầu tiên ông gặp trường hợp như vậy.
Vì thế nên giao lại thằng bé cho Ashley Miller càng sớm càng tốt.
Nếu lỡ xảy ra biến chứng gì thì ở đây không thể nào trở tay kịp. Nghĩ vậy, Công tước bước thẳng về phòng làm việc. Và trong không gian tĩnh lặng, cuối cùng ông cũng nhấc máy gọi cho ngài Ashley Miller.
***
“Ngài nói Bliss đang phân hóa sao?”
Ngay khi nhận được cuộc gọi từ Công tước, điều đầu tiên hiện lên trong đầu Ashley Miller là ‘Cuối cùng thì ngày này cũng đến’. Chết tiệt, đến cả Bliss – đứa con giống bạn đời của ông (Koi) nhất cũng phân hóa mất rồi. Lại còn ở cái độ tuổi non nớt này nữa chứ.
Niềm hy vọng duy nhất của ông là thằng bé sẽ phân hóa càng muộn càng tốt, không ngờ mong ước đó lại sụp đổ một cách hoàn toàn thế này. Rốt cuộc thì thần thánh tồn tại để làm cái quái gì cơ chứ.
Làm gì có cái thứ vớ vẩn đó trên đời.
Tuy trong lòng đang nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa, nhưng bề ngoài Ashley vẫn giữ thái độ bình thản, lạnh lùng, cất giọng chuyên nghiệp quen thuộc.
“Tôi hiểu rồi. Chuyện xảy ra đột ngột quá nhỉ? Trước đó thằng bé có biểu hiện gì bất thường hay kêu ca gì về sức khỏe không?”
Một câu hỏi mang tính chất thủ tục nhưng cũng đủ khiến tim Công tước giật thót lên. Ông hắng giọng “E hèm” vài tiếng rồi mới khó khăn mở lời.
– Thực ra thì, có chút chuyện xảy ra….
Nghe câu nói ngập ngừng mang dự cảm chẳng lành, Ashley cau mày chờ đợi. Cuối cùng, Công tước đành phải thành thật thú nhận mọi chuyện.
– Đã có một tai nạn nhỏ xảy ra. Ừm, con trai tôi đi cắm trại với bạn, hình như Bliss đã lén bám theo. Rồi ở đó thằng bé vô tình ăn nhầm nấm độc nên….
“Nấm độc sao?”
Giọng điệu của Ashley trở nên sắc lạnh. Dù đã lường trước phản ứng này nhưng Công tước vẫn không khỏi chột dạ, cứng họng không nói nên lời.
0 Bình luận