Chương 35
bởi Ly ThiênDù con trai đã lên tiếng xin lỗi, nhưng Công tước vẫn chưa chịu buông tha.
“Nếu mày còn dám đụng đến một giọt rượu nào nữa thì tao tống cổ mày ra khỏi nhà ngay lập tức. Dám lái xe khi say xỉn hả? Cái thằng mất dạy này, mày học đâu ra cái thói hư tật xấu đó hả? Hả?”
Thật ra đây là lần đầu tiên anh lái xe khi có hơi men trong người. Hơn nữa, trong tình huống cấp bách đó, anh cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
Dù trong lòng cảm thấy oan ức, nhưng Cassian vẫn chọn cách ngậm miệng. Những lúc thế này, càng giải thích thì chỉ càng rước thêm phiền phức vào người mà thôi. Vả lại, giờ có phải lúc để cãi chày cãi cối đâu. Thấy con trai cứ im lìm, Công tước lại tiếp tục gằn giọng, ép anh phải lên tiếng.
“Sao mày không nói gì hả, trả lời tao mau! Cassian Aristair Strickland!”
Một khi đã bị gọi bằng cả họ lẫn tên thế này thì mọi lời biện hộ đều vô ích. Cassian đành lặp đi lặp lại điệp khúc “Con xin lỗi bố”. Suy cho cùng thì những lời bố nói cũng chẳng sai. Lúc này, Công tước mới chịu thu lại ánh mắt sắc lẹm và quay người đi. Nhưng Cassian vẫn còn một thắc mắc chưa được giải đáp.
“Vậy bây giờ Bliss sẽ được đưa về lâu đài luôn ạ?”
Nghe câu hỏi đó, Công tước đang định bước ra khỏi phòng chờ liền quay lại gật đầu.
“Đúng vậy, chắc giờ này bên đó cũng chuẩn bị xong xuôi cả rồi.”
Đúng như lời Công tước nói, trên sân thượng bệnh viện đã có một chiếc trực thăng túc trực sẵn. Cassian đứng ngồi không yên, lo lắng theo dõi các nhân viên y tế cẩn thận khiêng cáng chở Bliss lên trực thăng. Công tước phu nhân đã ngồi sẵn trong cabin, vừa nhìn thấy tình trạng của Bliss, bà đã không kìm được nước mắt, xót xa thốt lên.
“Trời ơi, Bliss! Sao lại nông nỗi này, đứa trẻ tội nghiệp của ta.”
Bà đưa tay định vuốt ve má đứa trẻ, nhưng vừa chạm nhẹ vào da thịt, Bliss đã rên rỉ đau đớn khiến bà đành xót xa rụt tay lại.
“Bác sĩ bảo chắc chắn là không sao rồi đúng không mình?”
Nghe tiếng Công tước phu nhân nức nở hỏi lại lần nữa để trấn an bản thân, Công tước vừa bước lên trực thăng liền gật đầu.
“Mình đừng lo. Bác sĩ bảo thằng bé chỉ đang ngủ say vì tác dụng của thuốc thôi. Phải mất một thời gian nữa thằng bé mới tỉnh lại được, chúng ta cứ kiên nhẫn chờ xem sao.”
Nghe chồng nói vậy, nét mặt Công tước phu nhân vẫn vương đầy vẻ lo âu nhưng bà không nói thêm lời nào nữa. Và cho đến khi chiếc trực thăng chở tất cả mọi người hạ cánh xuống khuôn viên lâu đài, Bliss vẫn nhắm nghiền mắt, chìm sâu vào cơn hôn mê.
***
“Hức… hức… hức….”
Bliss nức nở, phát ra những tiếng rên rỉ đầy đau đớn. Cassian đang ngồi túc trực trên chiếc ghế phụ cạnh giường bệnh vội vàng ngẩng đầu lên kiểm tra tình trạng của đứa trẻ. Bliss vẫn chưa tỉnh lại, toàn thân nóng ran vì sốt cao và trông có vẻ vô cùng đau đớn.
“Hà”, trút một tiếng thở dài, Cassian đưa tay sờ thử miếng dán hạ sốt trên trán Bliss. Mặc dù chưa đến lúc phải thay, nhưng cảm giác miếng dán đã nguội ngắt khiến anh đứng dậy định lấy miếng mới.
“Cậu chủ cần gì ạ?”
Người hầu đang túc trực phía sau lập tức lên tiếng. Cassian khựng lại, quay đầu nhìn người hầu.
“Lấy cho tôi miếng dán hạ sốt mới.”
“Vâng thưa cậu chủ.”
Người hầu ngoan ngoãn quay lưng đi lấy, một lát sau đã quay lại với một khay đựng sẵn vài miếng dán hạ sốt.
“Cậu chủ à, để chúng tôi trông nom cậu Bliss cho, cậu chủ chợp mắt một lát đi ạ.”
Nhìn Cassian cẩn thận bóc miếng dán hạ sốt mới thay cho Bliss, người hầu dè dặt khuyên nhủ. Tuy nhiên, Cassian vẫn dán mắt vào Bliss, hờ hững đáp.
“Tôi không sao. Mọi người không cần phải túc trực ở đây đâu, ra ngoài đi.”
Nói đoạn, anh quay sang nhìn người hầu.
“Cả anh nữa, chắc cũng mệt rồi, đi nghỉ ngơi chút đi.”
“Cậu chủ… Cảm ơn cậu ạ.”
Người hầu có vẻ hơi bối rối, ngập ngừng đáp lời rồi cũng nhanh chóng rời khỏi phòng. Chỉ còn lại hai người trong phòng, Cassian lặng lẽ nhìn khuôn mặt đỏ lựng vì sốt của đứa trẻ.
…Im ắng quá.
Chẳng còn văng vẳng bên tai tiếng cười đùa lanh lảnh của cậu nhóc nữa. Giữa không gian tĩnh lặng đến nao lòng, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc khó nhọc của Bliss. Cassian cứ thế lặng im ngắm nhìn đứa trẻ.
Hóa ra em ấy nhỏ bé đến thế này sao.
Có lẽ vì đang ốm nên trông Bliss càng thêm phần nhỏ bé và mỏng manh. Cái đứa trẻ mà anh luôn coi là cục nợ phiền phức, lúc nào cũng tìm cách trốn tránh, giờ đây nằm đó khiến anh chỉ thấy xót xa và tội nghiệp.
‘Cassian, em thích anh lắm.’
Nhớ lại lúc cậu nhóc cười tươi rói bám chặt lấy chân mình, sao mà nhẹ bẫng đến thế. Đôi má phúng phính vẫn còn vương chút lông măng mềm mại, những ngón tay nhỏ xíu xòe ra thật đáng yêu biết bao.
Đứa trẻ đã luôn quấn quýt lấy anh như thế.
“…Anh xin lỗi.”
Từ tận đáy lòng, lời xin lỗi chân thành cuối cùng cũng thốt ra khỏi miệng Cassian. Anh biết mình thật hèn nhát. Dù vậy, anh vẫn phải nói ra. Đáng lẽ ra phải đợi đến khi Bliss tỉnh lại để đích thân nói lời xin lỗi, nhưng ngay lúc này đây, anh không thể kìm nén được sự hối hận đang cào xé tâm can.
“Anh xin lỗi em, Bliss. Anh sai rồi.”
Cassian lại cất lời xin lỗi, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đứa trẻ.
“Em mau tỉnh lại đi, lần này anh hứa sẽ chơi cùng em thật mà. Anh sẽ dành trọn cả ngày để chơi với em cho đến tận lúc em về nước luôn.”
Hơn bao giờ hết, đó là những lời nói thật lòng nhất của anh. Cassian thở dài, lầm bầm.
“Thế nên mau mở mắt ra đi em….”
Giọng nói trầm thấp nghẹn ngào như một tiếng thở dài tan vào không trung. Đêm càng về khuya, Cassian vẫn ngồi lặng lẽ túc trực bên Bliss suốt nhiều giờ đồng hồ.
***
…Có mùi hương thoang thoảng đâu đây.
Một mùi hương lạ lẫm chưa từng ngửi thấy bao giờ khẽ đánh thức một phần ý thức trong anh. Nhưng đó không phải là một mùi hương khó chịu. Ngược lại, nó khiến người ta muốn hít hà mãi không thôi, một mùi hương êm dịu và thoải mái đến mức anh muốn được chìm đắm trong đó cả đời. Một mùi hương đầy cám dỗ, như đang lén lút mời gọi anh. Rốt cuộc đây là mùi gì nhỉ.
Hàaaa.
Cassian nhắm nghiền mắt, hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra. Cảm giác như mùi hương ấy đang len lỏi vào từng ngóc ngách sâu thẳm trong cơ thể anh. Xuyên qua màn sương mờ ảo của ý thức, Cassian cứ thế lặp đi lặp lại việc hít vào thở ra. Mỗi lần như vậy, mùi hương lại lan tỏa khắp toàn thân, nhưng anh không hề thấy khó chịu chút nào. Thậm chí, anh còn khao khát nó xâm chiếm mình nhiều hơn nữa. Lấp đầy tâm trí anh, lấp đầy mọi thứ.
Giá như mùi hương này có thể lấp đầy mọi khoảng trống trong anh.
“Ưm….”
Cassian khẽ rên rỉ một tiếng rồi choàng tỉnh. Từ từ hé mắt ra, anh nhận ra trời đã sáng tự lúc nào, những tia nắng ban mai đang len lỏi rọi sáng khắp căn phòng. Có vẻ như anh đã lỡ ngủ quên mất. Cassian lấy tay dụi mặt, chống tay nâng nửa thân trên đang gục trên giường lên. Lục lại ký ức, anh vội vã quay đầu sang thì bắt gặp ngay hình bóng quen thuộc của Bliss.
…Hạ sốt rồi sao?
Tuy khuôn mặt đứa trẻ vẫn còn ửng đỏ nhưng có vẻ không còn đau đớn vật vã như trước nữa. Cassian vội vàng đặt tay lên má Bliss để kiểm tra nhiệt độ. Tuy vẫn còn hơi âm ấm nhưng không còn sốt cao nữa. Anh bóc miếng dán hạ sốt dán từ đêm qua ra, cẩn thận dán một miếng mới lên trán cậu nhóc. Chắc đến chiều là sẽ cắt sốt hoàn toàn thôi. Nghĩ vậy, lần đầu tiên kể từ lúc Bliss ăn nhầm nấm độc, tảng đá đè nặng trong lòng anh mới được vơi đi phần nào.
“Mau khỏe lại nhé, Bliss.”
Vừa nói anh vừa vuốt tóc đứa trẻ, im lặng ngắm nhìn cậu bé một lúc. Trông Bliss lúc này không giống như đang hôn mê mà giống như đang ngủ say hơn. Nhịp thở đều đặn, nét mặt thanh thản nhắm nghiền mắt, chẳng có vẻ gì là đang đau đớn hay khó chịu cả.
Chẳng lẽ lời bác sĩ nói là thật…?
Dù hôm qua còn bán tín bán nghi, nhưng nhìn tình trạng hiện tại của Bliss, có vẻ như bác sĩ đã đúng. Biết đâu một lát nữa thằng bé sẽ mở mắt tỉnh dậy không biết chừng.
‘Cassian, kết hôn với em đi!’
Tưởng tượng ra câu nói quen thuộc mà Bliss chắc chắn sẽ thốt ra ngay khi tỉnh dậy, khóe môi anh bất giác cong lên thành một nụ cười.
“Anh biết rồi, nên là mau tỉnh dậy đi, Bliss.”
Nói đoạn, anh cúi xuống đặt một nụ hôn phớt lên trán cậu bé.
…Hửm?
Chính khoảnh khắc đó, anh chợt nhận ra có điều gì đó không đúng. Cau mày khựng lại, Cassian ngập ngừng một lát rồi lại cúi xuống kề mũi gần cậu bé. Hít ngửi vài cái “Khịt khịt”, anh lập tức mở to mắt sững sờ.
Không thể nào, không thể có chuyện đó được.
Không tin vào giác quan của chính mình, anh lại tiếp tục đưa mũi đến gần đứa trẻ. Lần này, anh vùi hẳn mặt vào đỉnh đầu cậu bé, hít một hơi thật sâu.
“…!”
Quá đỗi kinh ngạc, Cassian vô thức giật nảy mình, lùi lại phía sau.
Cái, cái quái gì thế này…?
Anh liên tục chớp mắt như không thể tin vào sự thật, nhưng mọi thứ vẫn chẳng có gì thay đổi. Quanh người Cassian vẫn đang vương vấn thứ hương thơm ngọt ngào, quyến rũ đó. Nó đang lan tỏa, bao trùm khắp cả căn phòng.
Và thứ hương thơm đó, chắc chắn phát ra từ chính cơ thể Bliss.
“Không thể tin được….”
Cassian hoảng hốt lắp bắp. Một đứa trẻ mới 7 tuổi đầu. Mà tại sao lại có chuyện này xảy ra cơ chứ? Đừng bảo là, không thể nào. Đừng bảo là….
0 Bình luận