Bạn không có cảnh báo nào.

    Vừa mới nhẫn tâm quăng quật Bliss lên trời xuống đất không thương tiếc xong, Cassian đã thản nhiên ngồi uống bia, cười đùa rôm rả với đám bạn. Cái đồ tồi tệ, đồ khốn khiếp. Thật sự là một tên tồi tệ.

    Mới lúc nãy còn hành hạ người ta xong, giờ lại có thể trơ trẽn ngồi uống rượu cười đùa như vậy, thật không thể tin nổi. Bliss tức giận đến mức nắm chặt hai tay run lên bần bật, đúng lúc đó Cassian quay lại, vẫy tay gọi cậu.

    “Làm gì đứng đó thế Bliss. Lại đây nào.”

    Cái đồ mặt dày vô sỉ…!

    Trong đầu Bliss lóe lên suy nghĩ muốn lao đến húc đầu vào anh ta trả thù cho vụ ‘bay trên không trung’ lúc nãy, thì ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt cậu va phải những viên kẹo dẻo đang được nướng vàng ruộm hấp dẫn. Đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa khuôn mặt tươi cười của Cassian và những viên kẹo dẻo đang bốc khói nghi ngút, Bliss thở hồng hộc, lao thẳng về phía đống kẹo dẻo.

    “Ơ, từ từ đã. Bliss! Em làm gì thế?”

    Jeffrey hoảng hốt la lên. Nhưng đã quá muộn, Bliss đã giật lấy xiên kẹo dẻo, nhét lấy nhét để vào miệng.

    “Á nóng, nóng.”

    “Bliss!”

    Cassian giật mình hoảng hốt vội vàng đứng phắt dậy, nhưng Bliss vẫn mặc kệ, tiếp tục nhồi nhét kẹo dẻo vào miệng. Đồ tồi tệ, đồ khốn khiếp. Mình sẽ ăn hết cho xem. Không để cho anh được ăn thêm một viên kẹo dẻo nào nữa. Đồ ngon thế này mà cả đời anh không được ăn thì đáng đời lắm. Loại người như anh không xứng đáng được ăn kẹo dẻo. Chỗ này là của tôi tất, của tôi!

    “Khoan đã, Bliss! Không được!”

    Cassian mặt cắt không còn một giọt máu, hét lớn. Anh lao đến định cản Bliss lại nhưng đã quá muộn. Bliss đã tống trọn cây nấm lốm đốm màu sặc sỡ vào miệng nhai ngấu nghiến.

    Ưực.

    Khoảnh khắc cây nấm trôi tuột xuống thực quản nhỏ bé của đứa trẻ, tất cả những người có mặt tại đó đều như hóa đá. 1 giây, 2 giây, 3 giây.

    Giữa không gian tĩnh lặng như tờ, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Bliss. Không một ai dám hé răng nửa lời. Thậm chí chẳng ai dám thở mạnh, thời gian như ngừng trôi trong giây lát.

    “Ợ.”

    Bliss ợ lên một tiếng nhỏ. Hai vai khẽ rùng mình, “Phù” một tiếng thở hắt ra.

    “Ư ư….”

    Đột nhiên khuôn mặt cậu nhóc nhăn rúm lại, rên rỉ đau đớn. Trong tầm mắt của Cassian đang đứng chết trân, khuôn mặt Bliss bắt đầu sưng vù lên.

    “Á, đau quá. Đau quá….”

    “Bliss!”

    Cassian mặt mày tái nhợt, hét lớn rồi vội vàng bế xốc đứa trẻ lên. Nhưng toàn thân Bliss đã đỏ rực lên như tôm luộc, nhiệt độ cơ thể tăng vọt.

    “Oaaaa… Đau quá… Đau….”

    “Bliss, chết tiệt! Sao tự nhiên em lại làm trò dại dột đó hả!”

    Cassian tức giận gào lên nhưng cũng chẳng giải quyết được gì. Cuống cuồng nhìn quanh, nhưng đám bạn đứa nào đứa nấy đều say bí tỉ, lăn lóc la liệt trên mặt đất. Bản thân anh cũng đã uống rượu nên không thể lái xe được.

    “Đau, đau quá.”

    Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, Bliss vẫn không ngừng khóc lóc, rên rỉ vì đau đớn. Không thể chần chừ thêm giây phút nào nữa. Nếu cứ luống cuống lãng phí thời gian thế này, tính mạng của Bliss sẽ thực sự gặp nguy hiểm.

    Chết tiệt, tình huống khẩn cấp rồi.

    Nhớ ra mình là người uống ít rượu nhất trong đám, anh vội bế Bliss lao thẳng lên xe.

    “Cassian, không được! Cậu uống rượu rồi mà!”

    Aina mặt tái nhợt hét lên can ngăn, nhưng Cassian gắt gỏng đáp trả.

    “Thế giờ định ngồi chờ đội cứu hộ đến bao giờ? Tránh ra mau!”

    Vừa đề máy, anh lập tức đạp ga, phóng xe như bay trên con đường núi ngoằn ngoèo. Aina và đám bạn ở lại chỉ biết đứng nhìn theo đuôi xe khuất dần trong sự bất lực và hoảng loạn. Trên đường đi, Bliss ngồi ở ghế phụ vẫn không ngừng khóc lóc, quằn quại trong đau đớn. Và khi cuối cùng cũng đến được bệnh viện gần nhất, Cassian không kìm được mà hét lên một tiếng thất thanh.

    Đường hô hấp của Bliss đã sưng tấy lên khiến cậu nhóc khó nhọc lắm mới hít thở được.

    Bliss Miller bị ngộ độc nấm và rơi vào tình trạng hôn mê.

    Khi tin tức truyền đến tai gia tộc Công tước, Công tước đã vô cùng tức giận, còn Công tước phu nhân thì quá đỗi bàng hoàng đến mức ngã khuỵu xuống đất.

    Con trai của gia tộc Miller ăn phải nấm độc.

    Trên đường đến bệnh viện, trong lòng Công tước nóng như lửa đốt vì lo lắng. Nếu Ashley Miller mà biết chuyện này thì….

    Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy buồn nôn. Bliss tuyệt đối không được xảy ra mệnh hệ gì. Xin Chúa. Lần đầu tiên trong đời ông cầu nguyện một cách thành tâm đến vậy. Tha thiết cầu mong đứa trẻ bé bỏng đó được bình an vô sự.

    ***

     

    “Cái thằng nghịch tử này, rốt cuộc mày đã làm cái trò gì vậy hả!”

    Vừa đặt chân đến bệnh viện, thấy cậu quý tử đang ngồi ở phòng chờ, Công tước lao tới tát một cú trời giáng vào má anh rồi gầm lên. “Bốp”, một tiếng khô khốc vang lên, Cassian lảo đảo suýt ngã nhưng cố gồng mình trụ lại được.

    “…Con xin lỗi bố.”

    Anh cúi gầm mặt lầm bầm, nhưng lập tức bị bồi thêm một cái tát nữa vào má bên kia.

    “Thằng ngu này!”

    Kèm theo tiếng gầm thét của Công tước là một âm thanh chói tai vang vọng. Lần này không trụ nổi nữa, Cassian ngã dúi dụi vào tường. Nhìn cậu con trai lấy mu bàn tay quệt vệt máu rỉ ra từ khóe môi bị rách, Công tước phu nhân cuối cùng cũng phải chạy ra can ngăn chồng.

    “Mình ơi, bớt giận đi mình. Có người đang nhìn kìa. Lát nữa nói chuyện cũng chưa muộn mà. Việc quan trọng bây giờ là tình hình của Bliss. Phải nghe bác sĩ nói rõ ngọn ngành đã chứ, đúng không mình?”

    Bị vợ cản lại, Công tước đành miễn cưỡng hạ tay xuống. Nhưng cơn giận vẫn chưa nguôi ngoai, hai vai ông run lên bần bật, trừng mắt lườm cậu con trai đang khó nhọc đứng thẳng lại, ông gắt gỏng.

    “Hỏi cái thằng này thì biết được gì, phải gọi bác sĩ chứ. Bác sĩ phụ trách đâu rồi? Vẫn chưa điều trị xong à?”

    “Dạ, thưa Công tước.”

    Viên thư ký vội vã chạy đến, nhanh nhảu báo cáo.

    “Việc giải độc đã hoàn tất rồi ạ. Các bác sĩ đang tiến hành xử lý hậu kỳ, có lẽ sẽ sớm báo cáo tình hình tiến triển cho ngài thôi ạ.”

    “Ta biết rồi, chờ thôi.”

    Công tước gật đầu rồi đứng thẳng tắp với tư thế uy nghiêm. Nhờ vậy mà tất cả những người có mặt ở đó đều phải đứng im như tượng để chờ đợi chỉ thị tiếp theo. Liếc nhìn cảnh đó, Công tước phu nhân nhẹ nhàng cất lời.

    “Ở đây có phòng chờ nào riêng tư cho ngài Công tước không? Chứ cứ đứng đợi thế này mãi sao được?”

    “À, dạ có ạ. Xin mời ngài Công tước và phu nhân theo tôi lối này ạ.”

    Viện trưởng nãy giờ vẫn đứng khép nép lo âu vội vã đi trước dẫn đường, Công tước sải bước đi theo. Công tước phu nhân định bước theo chồng nhưng chợt khựng lại, quay đầu nhìn con trai rồi nói.

    “Con cứ ở đây đi. Lúc Bliss ra thì con phải là người đầu tiên nhìn thấy mặt thằng bé chứ.”

    Chất giọng lạnh lùng khác hẳn ngày thường của bà khiến Cassian hiểu rõ mẹ mình đang tức giận đến mức nào.

    “Vâng thưa mẹ.”

    Cassian đáp ngắn gọn, đợi bóng dáng họ khuất hẳn mới ngồi xuống chiếc ghế nhựa ngoài hành lang. Dù mẹ không nói thì anh cũng định ở lại đây. Rượu trong người anh đã tỉnh từ đời nào rồi. Lúc này, trong đầu anh chỉ ngập tràn hình ảnh cuối cùng của Bliss, không tài nào xua đi được.

    Đứa trẻ bé bỏng đó, đã phải chịu đựng đau đớn đến nhường nào cơ chứ.

    Nhớ lại khuôn mặt sưng húp, đỏ lựng vì sốt cao, không ngừng rên rỉ của Bliss, cảm giác tội lỗi như muốn bóp nghẹt trái tim anh. Không sao đâu, bác sĩ bảo giải độc xong rồi mà. Thằng bé sẽ sớm khỏe lại thôi. Chắc chắn sẽ khỏe lại. Bắt buộc phải khỏe lại.

    Bliss…!

    Đang ôm đầu kìm nén tiếng rên rỉ đau khổ, anh chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang rồi nhanh chóng tiến lại gần.

    “Cassian! Cậu ấy ở đằng kia kìa!”

    “Sao rồi? Bliss không sao chứ?”

    “Này, có chuyện gì thế? Sao lại thành ra nông nỗi này?”

    Nghe những tiếng gọi liên hồi, Cassian ngẩng đầu lên thì thấy Aina, Jeffrey và một cậu bạn nữa đang hớt hải chạy tới. Thấy cậu bạn chạy cuối cùng lảo đảo rồi ngã vạch ra sàn, Cassian đảo mắt nhìn thì Aina và Jeffrey đã dừng lại trước mặt anh, tranh nhau hỏi dồn dập.

    “Sao rồi? Tình hình sao rồi? Bliss không sao chứ?”

    “Không có chuyện gì đúng không? Không sao đâu, tụi mình đến kịp mà.”

    “Mau nói đi chứ, sao cứ im lặng thế. Nói là thằng bé không sao đi!”

    Trước những câu hỏi dồn dập của hai người, Cassian thở hắt ra một hơi rồi chậm rãi đáp.

    “Tạm thời thì giải độc thành công rồi.”

    “Thấy chưa? May quá!”

    “Trời đất ơi, tạ ơn Chúa. Thật sự tạ ơn Chúa….”

    Vừa nghe tin, Aina và Jeffrey thở phào nhẹ nhõm, chắp tay tạ ơn trời đất. Nhẹ nhõm phần nào sau khi nghe tin tốt, lúc này Jeffrey mới để ý đến cậu bạn đang nằm say khướt trên sàn hành lang, chậc lưỡi rồi bước về phía cậu ta.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú